Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng
Chương 37
“Tần Việt tin tà thuyết, tới gốc cây túm lấy dây leo chính cũng thử.”
mới chuẩn bật nhảy, dây leo liền đứt.
Tần Việt quán tính kéo cho quỳ sụp xuống đất, đầu một cái, con khỉ đáng ghét thế mà giật đứt dây leo !
Bài tập Cạn bảo thứ thể chép !
Mau cút !
Tần Việt sắc mặt sắt thanh trở bên dây cáp khóa , lúc Cố Họa hỏi thăm liền một câu “ dùng , bọn họ may mắn thôi”.
【 Ha ha ha ha ha khỉ quả nhiên loài hộ đồ ăn nhất, đồ bạn khác động đều đừng hòng nghĩ tới! 】
【 Lăng Càn kẹt dây cáp khóa sắp mười lăm phút , cứ xem khi trời tối bọn họ qua nổi 】
【 hiểu nổi loại hành vi tốn sức mà chẳng chút lợi lộc gì 】
【 Cố Họa , bây giờ nhiều đường vòng một chút, liền thể ít một chút.
Cái thật khó bình luận, chúc cô thành công 】
Lúc nhóm Cố Họa vẫn còn kẹt dây cáp khóa, đám Trì Cạn men theo đường núi xuống, tới bên hồ nước.
Trời đất dần tối, bọn họ dừng nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Bên hồ một bãi cỏ xanh, mặt nước lác đác vài con vịt dại đang bơi lội, một cái béo .
Nơi đương nhiên thể nào vịt dại gì , do tổ chương trình thả vịt bình thường từ , coi như một điểm tiếp tế.
Hơn nữa bắt còn xem bản lĩnh khách mời nữa.
Nước miếng Trì Cạn sắp sửa chảy xuống .
Ăn hai ngày cá , cô đổi khẩu vị .
Cô mượn c/on d/ao Thẩm Tĩnh, bẻ mấy cành cây vót nhọn một đầu, buộc một sợi dây ở phần đuôi, đó cầm trong tay về phía bầy vịt.
Đám Trì Phong Tiêu còn tưởng cô câu cá, thế nên cũng chú ý.
Chỉ thấy một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên, ngay đó hai tiếng nữa.
Ba con vịt cành cây đ.â.m xuyên qua cơ thể, chảy m/áu ngã gục mặt hồ!
Những con vịt khác giật kinh hãi, vỗ cánh tháo chạy tứ tán, nhanh mặt hồ liền còn sót con vịt nào nữa .
Trì Cạn túm lấy sợi dây buộc cành cây, đem ba con vịt từ mặt hồ kéo qua đây.
Béo quá.
Nặng quá.
Chắc chắn ngon lắm đây.
【!!!
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cái gì thế!
chỉ mới chớp mắt một cái ba con vịt liền ngỏm củ tỏi ! 】
【 Lực cánh tay Cạn mạnh thật đấy, độ chuẩn xác cũng cao, nếu thì cách xa như căn bản thể nào thành công 】
【 Vịt:
Tạm biệt yêu đêm nay con xa, lên bàn ăn khác làm món canh đại bổ cho 】
【 Ngày đầu tiên gấu đen khỉ đút ăn, Cạn bắt buộc làm việc kinh doanh 】
【 Thật phục , bên đều sắp ăn lên mồm , bên mới từ vách núi qua, đợi bọn họ tới đây đến cả một ngụm canh cũng húp nữa 】
Đống lửa doanh trại bùng cháy, xua tan bóng tối xung quanh.
Lúc xuống núi Thẩm Gia Thư dọc đường thu thập nhiều rau dại, còn gừng dại hành dại nữa.
Trì Phong Tiêu và Thẩm Tĩnh trán nấu ăn , đem ba con vịt chế biến vô cùng thơm ngon.
Đạn mạc đều sắp thèm đến phát , đây thật sự đang sinh tồn chứ dã ngoại ?
Ba con vịt thì nhiều, đối với đám Trì Cạn trải qua một ngày vận động cường độ cao mà , thật cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn thôi.
Mùi canh vịt và vịt thơm phức phảng phất mãi tan trong doanh trại.
Bọn họ đang ăn uống vui vẻ, khách mời mà đến tới .
Nhóm Cố Họa chật vật qua đây, ngửi thấy mùi hương quả thật sắp sửa bước nổi nữa , nước bọt tự động tiết , ánh mắt xanh lè phát tia sáng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-37.html.]
Thằng nhóc mập mạp Tần An định lực nhất nước miếng chảy dài ba nghìn thước, mắt đều sắp dính chặt lên con vịt luôn .
Thơm quá……
ăn……
Tần Việt nhịn nổi cái dáng vẻ tiền đồ em trai, bắt chuyện với Thẩm Tĩnh:
“ Thẩm, động tác nhanh thật đấy, tụi em tụt hậu so với nhiều bước quá .
Bữa tối tụi em thể dày mặt ké một chút ?”
tiên giải thích bọn họ cố ý ăn cơm trắng, bày thái độ cầu xin khác, ngược cũng bới nào.
Thẩm Tĩnh lắc đầu, “Đây vịt do Cạn Cạn săn , hỏi con bé.”
Trì Cạn?
Ánh mắt Tần Việt kinh ngạc, cô bản lĩnh ?
Đừng do cô kiếm về, cố ý cô săn , để kéo nhân khí cho cô đấy chứ.
“Cạn Cạn, thể cho tụi ké một chút ?
Để báo đáp, bữa sáng ngày mai tụi bao thầu luôn.”
Trì Cạn sự khinh thường trong mắt Tần Việt, liền thành tâm cầu xin khác.
Cô để tâm, bởi vì cô cũng ý định cho bọn họ ké ăn ké uống.
“ , chút tụi còn đủ ăn nữa .”
“Thật sự xin nhờ mà, tụi leo cả ngày núi sắp sửa đói ch/ết .”
Tần Việt lộ nụ thương hiệu , “Tiểu An nhà đều đói đến mức ng/ực dán lưng luôn nè.”
Trì Cạn:
“Đói thì tự tìm thức ăn, đây đang sinh tồn dã ngoại ở nhà hàng buffet , bố mà nuông chiều chứ?”
Tần Việt nghiến răng nghiến lợi, “ cô thể nhẫn tâm như chứ?”
Lăng Càn nổi nữa , “Ba con vịt các mấy thể ăn bao nhiêu chứ?
Hơn nữa tụi ăn các .”
Trì Phong Tiêu nhạo:
“Các chính định ăn uống ?”
Cố Họa điệu bộ thương tiếc với Trì Cạn, “Cạn Cạn, nếu như em vẫn còn đang ghi hận chị……
chị ăn chứ gì, em đừng làm khó bọn họ ?”
Cô mở miệng, lập tức đem giá trị thù hận Trì Cạn kéo lên đầy luôn .
Lăng Càn vẻ mặt quả nhiên như , khinh bỉ Trì Cạn.
Trì Phong Tiêu lật giở con vịt , lành lạnh :
“ một , đừng quá tự cao tự đại.”
“Ghi hận cô?”
Trì Cạn cũng , “Cố Họa, rõ ràng một chút, thì cô liền coi như hiểu tiếng ?
Cô chỗ nào xứng đáng để ghi hận, hửm?”
“ cái thứ r/ác r/ưởi bên cạnh cô mà sớm vứt bỏ , cái bối cảnh mà cô lấy làm tự hào hả?
Hình như cái nào cũng lấy nhỉ?
Xem thêm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cho nên, cô tư cách gì mà ở mặt kiêu ngạo chứ?”
Cố Họa cô gắp lửa bỏ tay , mặt đều đơ luôn , kiêu ngạo chẳng lẽ luôn cô ?
“Trì Cạn cô câm miệng cho !”
Lăng Càn bạo nộ chắn mặt Cố Họa, “Cô cái gì thì cứ nhắm đây nè!
Hôn ước hủy đấy, cô trút giận lên Họa Họa cái gì chứ!”
“ hai cái hốc lông mày để thở thôi hả?
Hủy hôn do đề xuất đấy, ở cùng một chỗ với loại như sợ ảnh hưởng đến tài vận , cách càng xa càng giàu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.