Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng
Chương 271
[Lập đàn làm phép cái , đừng mà bày mấy cái trò bướm lượn bẩn thỉu gì đấy nha!]
khi giới thiệu xong xuôi đống nạn nhân mới gia nhập thêm , tổng đạo diễn bảo cùng mặt hướng về phía đất trống bao la .
“ thể thấy ở nơi sáu chiếc xe đụng ba bánh phiên bản cải tiến, đầu xe và đuôi xe đều buộc những quả bong bóng.
Hai xếp thành một nhóm, một chịu trách nhiệm lái xe còn một thì chịu trách nhiệm bóp nổ bong bóng, nhóm nào bóp nổ nhiều quả bong bóng nhất thì sẽ giành chiến thắng.”
“Trong đó hai chiếc xe động năng vận hành cho lắm, lát nữa sẽ bốc thăm lựa chọn xe, chọn trúng chiếc nào thì chiếc đó thôi nhé.”
Thẩm Gia Thư giơ bàn tay nhỏ lên hỏi:
“Chú đạo diễn ơi, dùng tay bóp nổ ạ?”
Tổng đạo diễn:
“Chính xác như , đạo cụ duy nhất các bạn chính đôi bàn tay chính mà thôi.”
sân bùng nổ lên một trận tiếng la ó chê bai vang dội.
Dùng tay bóp nổ bong bóng, đủ sự ác vị thú tính gớm hận quá mà.
Nhân viên công tác bưng chiếc hộp bốc thăm bước qua đây.
Trì Phong Tiêu tự nhận thấy bản một bàn tay thối đen xúi quẩy nên nhường cho Trì Cạn tới bốc thăm .
Trì Cạn bốc một quả bóng nhỏ, ở đó con “3”.
khi lên xe , Trì Phong Tiêu kiểm tra rà soát chiếc xe một lượt xem , thế hề điểm gì bất thường kỳ lạ cả.
“ thứ tự ở chính giữa quan trọng nhất nên dễ giở trò tay chân trong đó lắm đấy, tụi cẩn thận để ý nhiều hơn mới .”
Trì Phong Tiêu yên tâm dặn dò dặn dặn :
“Cạn bảo bối ơi, thắng thua quan trọng nha, mấu chốt trạng thái tâm lý thả lỏng thư thái thoải mái .”
Trì Cạn mơ màng tỉnh táo tinh thần:
“Cái gì mà rau cải xanh bỏ thêm hành cơ ạ?”
Trì Phong Tiêu:
“...
để lái cho nhé.”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
lái xe đụng ba bánh trong lúc đang ngủ gật ngủ gục thì cảnh sát giao thông bắt giữ nữa đây.
khi các vị khách mời lên xe xong xuôi , ai nấy đều thắt chặt dây an .
Bên phía Trì Cạn thì do cô đảm nhận việc lái xe, còn Trì Phong Tiêu chịu trách nhiệm bóp nổ bong bóng.
Cũng giống y như nhóm bọn họ sự kết hợp đứa trẻ lái xe còn lớn làm nhiệm vụ bóp bóng thì còn nhóm Lạc T.ử Xuyên và Lạc Phàm nữa.
Trì Phong Tiêu cảm thấy kỳ lạ hiếu kỳ:
“Tiểu Lạc ơi, lái xe ?”
Lạc Phàm khuôn mặt lộ vẻ bối rối ngượng ngùng:
“Trì ca, thật lòng giấu giếm gì cả, phần thi sa hình sa hạch kỳ hai liên tục thi tới tận ba mươi hai lận mà vẫn tài nào đỗ qua nổi cơ đấy.”
Trì Phong Tiêu:
“?”
Lạc Phàm:
“ cái ngày mà quyết định từ bỏ việc thi lấy bằng lái xe xe máy ô tô đó, cả cái trường dạy lái xe xếp hàng dài hai bên đường hân hoan vui mừng tiễn biệt luôn chứ...
đó liền đổi sang một trường dạy lái xe khác, phần thi sa hình kỳ hai thì đỗ qua , đến phần thi đường trường kỳ ba thì tạch ngã ngựa tiếp.”
Lạc T.ử Xuyên nghi ngờ hỏi:
“ từng cân nhắc suy nghĩ đến việc từ bỏ triệt để luôn ?”
Lạc Phàm bướng bỉnh :
“Thì cũng thi tới mấy chục lận cơ mà, cứ thế mà từ bỏ thì mà xứng đáng đối diện với sự kiên trì nỗ lực bền bỉ đây cho chứ hả?”
Lạc T.ử Xuyên:
“...”
Trì Cạn phì một tiếng bật thành tiếng:
“ mà, đợi đến khi lấy bằng lái xe thì chỉ cần khắc cốt ghi tâm ghi nhớ kỹ duy nhất một chuyện ạ.”
Lạc Phàm khiêm tốn thỉnh giáo cầu học:
“Chuyện gì thế em?”
“Tự bỏ tiền mua riêng một con đường để mà lái xe chạy một thôi ạ.”
Lạc Phàm:
“...”
Thẩm Gia Thư ở bên cạnh thấy mà thèm thuồng nhỏ dãi :
“Ba ơi, con cũng lái xe chở ba chơi cơ.”
Thẩm Tĩnh:
“Con trai , ba xin cảm ơn con nhiều nhé.
Tấm lòng ý con thì ba xin nhận lấy, còn cái ý kiến chủ ý thì con mau chóng thu hồi cất giùm ba nhé.”
“...”
Thomas sang về phía bên Trì Cạn hai cái, với em họ :
“ rõ nên làm như thế nào chứ hả?”
Amon dáng vẻ cà lơ phất phơ gật gật đầu:
“Cứ yên tâm trai, em sẽ mặt George báo thù rửa hận đòi công đạo m/áu tanh cho nó.”
Trò chơi chính thức bắt đầu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-271.html.]
Thomas xông pha đầu tiên hướng thẳng về phía chiếc xe đụng Trì Cạn mà tông sầm tới.
Trì Cạn đ.á.n.h mạnh vô lăng lái bánh xe né tránh qua một bên, thấy cánh tay Amon đột ngột quất mạnh vung qua bên , cô khẽ nhếch khóe miệng lên nở một nụ thản nhiên.
Giơ bàn tay lên một phát liền tặng ngay cho một cái tát tai trời giáng vỗ tới.
“Chát!”
Tiếng tát tai vang dội giòn giã lảnh lót vô cùng vang lên khắp cả hiện trường.
Amon thậm chí còn kịp phản ứng kịp thời chút nào cả thì ở hai bên má khuôn mặt thêm một cái dấu in hình bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn .
Nóng rát đau đớn vô cùng.
Bạn thể thích: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Amon kinh ngạc thảng thốt xoay đầu , chiếc xe đụng màu hồng phấn Trì Cạn lướt nhanh lái qua mất từ lúc nào .
Cô dùng một tay để lái xe, bàn tay trái thì gác lên cửa xe, làm một cái động tác ngón tay cái chúc ngược xuống phía mặt đất.
Amon quân thất bại, bất lợi vô cùng, tức giận đến mức sắc mặt xanh mét hết cả:
“Ch/ết tiệt thật chứ!”
“Đừng vội vàng gấp gáp làm gì.”
Thomas xoay chuyển vô lăng lái bánh xe đuổi theo rượt đuổi lên phía .
Lăng Càn lái chiếc xe đụng cũng lao qua bên luôn .
Hai bên tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt lấy chiếc xe đụng màu hồng phấn Trì Cạn chính giữa, một bên thì mưu toan tính kế bóp nổ bong bóng cô, còn một bên thì tấn công gây tổn thương đến thể con .
Trì Cạn xoay mạnh vô lăng một phát, lao vọt lên cái đoạn dốc nghiêng ở bên cạnh, phút mốt liền bỏ xa bọn họ phía tới tận mười mấy mét lận cơ đấy.
Trì Phong Tiêu thừa cơ hội liền nhoài cả bên ngoài xe để bóp nổ bong bóng nhỏ khác.
Thế cái độ khó gian nan trò chơi chính ở chỗ nơi đây.
Mỗi một khi mới chạm tay tới quả bong bóng một cái thôi chiếc xe đụng đối phương liền ngay lập tức lái chạy mất , trơn tuột như mỡ á, khó mà nắm bắt cho nổi.
“Bùm!”
Tiếng nổ bong bóng đầu tiên vang lên rộn rã khắp cả gian.
Một quả bong bóng chiếc xe Thẩm Gia Thư Phó Thần bóp nổ mất một quả .
Tổng đạo diễn:
“Phó Thần tích lũy một điểm.”
thông báo thì còn đỡ, mới thông báo điểm một cái bầu khí ở sân thi đấu phút mốt liền trở nên vô cùng căng thẳng ngột ngạt hẳn lên ngay lập tức.
Thomas một lời hai lời nào nữa liền nhấn ga gia tốc lao thẳng tới tông sầm .
Chiếc xe đụng hai cha con Thẩm gia đang chắn ở phía mặt liền coi như một cái chướng ngại vật cản đường mà hung hăng dữ tợn tông mạnh sầm một phát rõ đau.
Vận bọn họ cho lắm khi bốc thăm trúng chiếc xe động năng vận hành thấp kém, hành động di chuyển vô cùng chậm chạp hạn chế.
Cộng thêm việc Thẩm Gia Thư bởi vì hẳn dậy thì mới thể với tới quả bong bóng khác nên hề thắt dây an chút nào cả.
Thomas hung hăng dữ tợn tông mạnh một phát như thế trực tiếp tông văng bé khỏi chiếc xe luôn !
“Gia Thư ơi!”
Sắc mặt Thẩm Tĩnh phút mốt biến sắc đổi hẳn lên.
cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc khi Thẩm Gia Thư sắp sửa ngã nhào tiếp đất đến nơi thì một bàn tay từ phía lưng bé luồn ngang qua, xách cổ bé lên đặt trở bên trong chiếc xe.
Cái trái tim suýt chút nữa thì nhảy tót khỏi lồng ng/ực Thẩm Tĩnh đăng cơ liền rơi rụng trở trong bụng yên trở ngay lập tức.
“Cẩn thận một chút nhé.”
Trì Cạn mắt nghiêng ngó dọc chút nào cả mà thản nhiên xong một câu :
“ ơi, cho vững vàng đấy nhé.”
Trì Phong Tiêu:
“Hả?”
Trì Cạn làm một cú drift xoay chuyển vô lăng ôm cua xe vô cùng mắt điêu luyện, thẳng trực tiếp về phía chiếc xe đụng Thomas mà lao v/út tới.
Dường như đến một trận đối đầu nảy lửa cứng chọi cứng, mạnh đối mạnh á.
Thomas cũng nghĩ như , khuôn mặt tràn ngập sự ngạo mạn cuồng vọng nửa điểm cũng hề tỏ sợ hãi nao núng chút nào cả.
Đôi mắt Thẩm Gia Thư sáng lấp lánh như những vì trời:
“Ba ơi, công chúa mới tay cứu mạng con kìa!”
Thẩm Tĩnh:
“ đó con trai , lát nữa con qua bên lời cảm ơn cho thật t.ử tế với Trì Cạn nhé.”
“ lời cảm ơn thì thời lạc hậu mất ba ơi.”
Thẩm Gia Thư :
“Thời đại ngày nay đang thịnh hành thịnh vượng cái trò ơn cứu mạng lấy báo đáp cơ ạ!”
“Con làm tổng quản cả đời cho công chúa luôn cơ!”
Thẩm Tĩnh:
“...”
Trong nhất thời tài nào phân biệt nổi con trai đây lấy báo đáp tình yêu ký kết hợp đồng bán làm nô tì nữa kìa.
“Uỳnh ”
Ở phía cách đó xa truyền đến một trận tiếng động vang trời dậy đất vô cùng dữ dội lớn lao.
Tất cả đều nhao nhao đầu ngó xem .
Chỉ thấy chiếc xe đụng màu hồng phấn Trì Cạn lợi dụng lực quán tính từ cái đoạn dốc nghiêng bay v/út ngoài trung, mang theo một cái khí thế sấm sét cuồn cuộn lôi đình vạn quân mà lao thẳng trực diện xuống phía chỗ Thomas.
Sắc mặt Thomas phút mốt đổi biến sắc thảng thốt vô cùng:
“F*ck!
Con nhỏ chẳng lẽ ”
Chưa có bình luận nào cho chương này.