Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng

Chương 224

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Bờ gì cơ??!"

“..."

Tổng đạo diễn suýt nữa thì ngất xỉu, vội vàng bờ biển đón .

về bọn Cố Họa, thì thể đại hỷ đại bi.

khi thuyền chạy , bọn họ nhớ trong nhà an công cụ liên lạc để nối máy với tổ chương trình, nên cũng lo lắng lắm.

Hơn nữa camera máy bay lái vẫn luôn ở đó, bao lâu nữa bọn họ sẽ tổ chương trình đón thôi.

đó bọn họ liền phát hiện

Đồ đạc trong nhà an sớm lấy sạch sẽ .

camera máy bay lái chấm đỏ, chứng tỏ đang ở trạng thái tắt.

Bọn họ, kẹt ở đây .

Trì Cạn và Trì Phong Tiêu theo Trì Yếm Lưu trở về biệt thự ở ngoại ô.

Ăn xong bữa tối, bọn Trì Lệ Sâm đua gọi điện thoại video tới.

Mặc dù Trì Yếm Lưu báo cáo qua , bọn họ vẫn tận mắt xác nhận sự an Trì Cạn.

Còn về phần Trì Phong Tiêu?

Con trai mà, dù thế nào thì cũng sống thôi, chỉ cần còn thở .

Trì Cạn dứt khoát lập một cái nhóm, kéo ông ngoại và các , đó gọi video nhóm.

Trì Mộc Trạch:

gầy ?

Phong Tiêu chăm sóc cho cháu ."

Trì Triều Thanh khẽ :

“Nó làm vướng chân tiểu Cạn lắm , chẳng trông mong gì nó cả."

Trì Phong Tiêu ở bên cạnh đầy dấu chấm hỏi, “Bớt dìm hàng nhé, đổi các , chắc chăm sóc bằng em !"

xem nuôi đứa trẻ trắng trẻo béo mầm thế , chỗ nào chứ??

Trì Lệ Sâm bảo Trì Cạn dậy vài vòng, xem xem thương chỗ nào .

Trì Cạn “v/út" một cái liền mấy vòng.

Để chứng minh bản thỏa, cô còn nhảy lên sợi dây thừng trần nhà , biểu diễn một màn “ dây thép."

Trì Phong Tiêu nhanh tay lẹ mắt giữ cô , “Cạn Bảo, đừng bốc đồng!"

Trì Lệ Sâm:

“...

Xem lắm .

Lão tam, con với lão lục trông chừng nó cho kỹ , đừng để nó rảnh rỗi làm càn."

Trì Cạn lập tức vui, “Ông ngoại, cháu làm càn hồi nào hả?

Cháu ngoan lắm luôn á?"

“Cháu mà ngoan á?"

Trì Lệ Sâm nhàn nhạt một tiếng, “Nếu cháu mà ngoan, lão tam đều thể trèo cây ."

Trì Phong Tiêu:

???

tổn thương nữa ??

Ngoài cửa phòng khách vang lên một chuỗi bước chân dồn dập.

Trì Yếm Lưu gọi xong điện thoại bước phòng khách, vẻ mặt ngưng trọng một câu:

xong ."

tư mất tích ."

thấy lời , phản ứng đầu tiên Trì Cạn chính

Hệ thống ch.ó Cố Họa động thủ nhanh ?

ông ngoại và các , ai nấy đều bình tĩnh lạ thường.

“Mất tích thế nào?"

Trì Yếm Lưu giải thích ngắn gọn:

nãy trợ lý tư gọi điện cho em, ngoài từ sáng đến giờ vẫn về."

mang theo điện thoại và ví tiền, em kiểm tra camera giám sát đường phố cũng tra ."

, giống như xảy chuyện .

Trì Mộc Trạch suy nghĩ vài giây, “ đây lão tứ , chất ức chế tế bào ung thư mà hiện đang nghiên cứu tiến triển một nửa, gây sự bất mãn cho một thế lực."

Hơn nữa thứ nắm giữ trong tay, dễ chuốc lấy hận thù.

“Chẳng lẽ , b/ắt c/óc ?"

Trì Triều Thanh suy đoán.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-224.html.]

“Uây, kích thích thế cơ ?"

Trì Phong Tiêu thẳng dậy, “Em nhớ lão tứ b/ắt c/óc nhiều nhất trong chúng nhỉ?

hưởng thật đấy, em còn thử qua bao giờ."

Trì Lệ Sâm bưng tách nhấp một ngụm, thong thả :

“Nếu b/ắt c/óc thì , nó kinh nghiệm, tự nó sẽ chạy thoát ."

“Đợi , em nhớ lão tứ mù đường cơ mà?

Vạn nhất tìm đường về thì ?"

Trì Phong Tiêu dùng chút tình ít ỏi đưa nghi vấn.

đường, nó đường hỏi ?"

Trì Lệ Sâm nhàn nhạt , “Hết tiền , tự nó xin ăn, ch/ết đói ."

Bốn đứa con trai gật đầu tán đồng.

Cha .

thấy hai chữ xin ăn, Trì Cạn nuốt chửng quả nho trong miệng xuống, hỏi:

“Ông ngoại, hái rau dại ?

Tại nghiên cứu xin ăn ạ?"

Lời , khí trong phòng bỗng im lặng trong chốc lát.

Ánh mắt Trì Mộc Trạch dáo dác.

Trì Lệ Sâm hỏi cô:

“Cháu ai thế?"

, cả ạ."

Trì Lệ Sâm như đứa con trai cả trong màn hình video.

con còn khá hiểu nghệ thuật gia công ngôn từ đấy nhỉ."

Trì Mộc Trạch ho nhẹ một tiếng, “Tính chất công việc lão tứ, vốn dĩ cũng khác biệt quá lớn với việc hái rau dại cho lắm."

“Nó hái bao nhiêu rau dại như , cũng chẳng thấy dây thần kinh trong não nối cho chỗ."

Trì Triều Thanh độc miệng nhận xét, “Chỉ thông minh tiểu Cạn biến thấp, đều trách nó."

Trả cái đầu nhỏ thông minh đáng yêu cho cháu gái ngoại .

Trì Cạn đảo mắt một cái:

“Cái đó, hai ơi.

Thực từ đầu chỉ thông minh cháu thấp sẵn ạ, chỉ trông vẻ thông minh, lừa thôi."

Trì Triều Thanh:

“..."

Trì Lệ Sâm hừ một tiếng:

“Cho dù cháu thực sự biến thành kẻ ngốc, chỉ thông minh bằng , thì bài tập hè vẫn ."

Trì Cạn nghiêng đầu liền hỏi Trì Triều Thanh:

hai ơi, thể giúp cháu ngóng chút ạ?"

“Hửm?"

“Năm nay cháu năm mươi tuổi , thể viện dưỡng lão ở ạ?

Cháu mệt mỏi quá."

Trì Lệ Sâm:

“..."

Trì Triều Thanh và Trì Mộc Trạch đỡ trán, cố nhịn .

Đến cả Trì Yếm Lưu cũng vẻ nhịn .

Chỉ Trì Phong Tiêu an ủi Trì Cạn:

“Cạn Bảo, đợi khi nào tiền, sẽ mở một cái viện dưỡng lão tiếp nhận hai mươi tuổi cho cháu ở."

Gương mặt nhỏ nhắn Trì Cạn đờ đẫn:

, bánh vẽ to quá, nghẹn lắm."

“Trẻ con kén ăn sẽ cao lớn ."

“..."

Trì Yếm Lưu ho một tiếng, đ.á.n.h trống lảng:

em cần phái tìm tư nữa ?"

Trì Lệ Sâm:

cần, nó bao nhiêu tuổi đầu , chắc ch/ết nổi ."

Vẫn công thức quen thuộc , hương vị quen thuộc .

Bọn Trì Mộc Trạch lập tức nhớ thời gian cha thả rông khi xưa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...