Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng
Chương 213
“Lúc đó khiến Trì Cạn kích động đến phát điên.”
Vì mục tiêu , cô ngày đêm nuôi heo chải lông.
Mấy con heo ngu ngốc ngày nào cũng kêu như quỷ cô đều nhịn hết!
Chính để tương lai thể chuyển nghề!
Bây giờ cô cũng chẳng cần chuyển nghề nữa, còn cố kỵ, đương nhiên thử xem thể luyện đan .
Hì hì, sư phụ đều cô thiên tài, cô thì ai ?
Trì Trì Phong Tiêu bỏ thêm một nắm củi đống lửa, đầu thấy đứa trẻ nhà như một đứa ngốc, lo lắng sờ sờ trán cô.
“Cái cũng phát sốt mà."
Trì Cạn:
“..."
Trì Phong Tiêu:
“ cháu còn mang bông hoa về cho ông già bọn họ , mang nấu ?"
“Cháu mới nhớ cái thứ vận chuyển về mà."
Trì Cạn nghiêm túc:
“Hơn nữa, , cái gọi nấu, cái gọi luyện đan!"
“ nghĩ xem, một bông hoa chỉ thể tặng cho một , luyện thành tiên đan, chẳng mỗi thể một viên ?"
bắt đầu nhảm .
Trì Phong Tiêu càng lo lắng hơn, hỏi cô:
“Một cộng một bằng mấy?"
“Bằng tám."
“??
Cháu tính xem?"
Trì Cạn tự tin giải thích:
Xem thêm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Một cái nồi cộng một bông hoa, rõ ràng thể cho ít nhất tám viên tiên đan!"
【Cạn bảo lý ghê, suýt chút nữa tin 】
【Tuyết liên:
thế tao th/ối r/ữa trong tuyết cho 】
【Thực giấu gì các vị tu tiên hai mươi năm, mỗi ngày quên , tiềm tâm khổ tu.
Các vị đây nếu nhu cầu, hoan nghênh gia nhập Ngạo Ưng tông , báo danh tặng ngay một đôi quầng thâm mắt】
“Bùm!!!"
Cái nồi bỗng nhiên nổ tung!
Khói đen từ trong nồi bốc , hun cho Trì Cạn đầu óc choáng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn đen thui.
“Khụ, khụ khụ!
Đan d.ư.ợ.c !"
Trì Cạn xua tan khói mù, còn cứu vãn tiên đan một chút, Trì Phong Tiêu kẹp nách xách sang một bên.
Trì Phong Tiêu vội vàng dập tắt lửa, dùng cành cây đẩy nắp nồi thử.
Bên trong đen thui thùi lùi, làm gì tiên đan nào.
“Cạn bảo, sự nghiệp luyện đan cháu, còn cần nỗ lực nhiều đấy."
Trì Phong Tiêu cố gắng nhịn .
Trì Cạn:
“ thể nào!
Thiên phú luyện đan cháu đỉnh chóp luôn!"
“Nồi đều nổ , còn đỉnh, gậy phép ma pháp ?"
Trì Cạn:
“Sư phụ hại !!!”
thiên phú luyện đan trác tuyệt, ngày thể chuyển nghề mà!
Đều lừa cô cả QAQ.
【Nhất thời hoa tuyết liên t.h.ả.m hơn, Cạn t.h.ả.m hơn nữa】
【Trì ảnh đế mở chiếc hộp bí ẩn một đứa trẻ mặt đen tay đen t.h.ả.m nhất】
【Sự thật chứng minh, đồ vật giá trị thì thực sự thể tùy tiện đưa cho trẻ con chơi!】
Trì Phong Tiêu dọn dẹp xong “lò luyện đan" Trì Cạn, thấy vẻ mặt ủ rũ đó cô, trêu chọc :
“Chỉ nổ cái nồi thôi mà, đau lòng đến thế cơ ?"
Trì Cạn hai mắt vô thần:
“Tâm trạng cháu bây giờ, giống như đội cái nắng to bộ hai mươi dặm đường để gặt lúa mệt rã rời cả ngày trời mang lúa về nhà phơi xong xuôi mới phát hiện ruộng lúa cháu gặt nhà hàng xóm."
“Phụt!"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-213.html.]
“Ha ha ha ha ha!"
“Xin , thực sự nhất thời nhịn nổi."
Họ cố gắng nhịn , vẫn nhịn .
Cô thảm, mà cũng buồn thật sự.
Thẩm Gia Thư thấm ướt khăn tay đưa qua, “Bệ hạ, lau mặt cho ."
Trì Cạn:
“Tạ."
Lạc T.ử Xuyên lẳng lặng đưa qua một gói kẹo dẻo nho:
“Ăn ?"
Trì Cạn:
“Ăn."
Trì Phong Tiêu khi phát hiện , nhắc nhở cô:
“Hôm nay cháu ăn hai cây kẹo mút , lát nữa ngủ đấy, để dành đến mai ăn."
Trì Cạn chuẩn mếu máo.
“...
Chỉ chuẩn ăn nửa gói."
“!"
Trì Cạn lau sạch mặt, một biên ăn kẹo dẻo, một bên gẩy gẩy đống tro đen mà Trì Phong Tiêu đổ .
Cô bỗng nhiên phát hiện bên trong mấy viên tròn tròn.
Cô nhanh tay lẹ mắt cầm lấy trong tay, đó lưng .
“Gia Thư, T.ử Xuyên, che chắn cho tớ với."
Thẩm Gia Thư và Lạc T.ử Xuyên cô làm gì, vô cùng nhanh chóng dùng cơ thể che khuất cô .
Trì Cạn lau sạch thứ tay, mấy viên thu/ốc màu xanh nhạt.
“Ồ!"
Mắt Trì Cạn sáng lấp lánh chằm chằm .
Sư phụ lừa cô!
Cô thực sự thiên tài!
Đếm đếm , chỉ năm viên.
Cũng , dù cũng đổi bằng việc nổ nồi mà , thể cưỡng cầu.
vấn đề đến , thu/ốc ...
ăn ?
Trì Cạn dứt khoát bỏ viên thu/ốc trong túi kẹo dẻo trống , kiên tin chỉ cần ăn ch/ết , thì nó chính thu/ốc !
Ngày hôm .
Trì Cạn vươn vai một cái tỉnh dậy.
mở mắt liền thấy Hạ Phương Tri và Kỷ Ngôn Vãn tới.
Dáng vẻ sống sinh long hoạt hổ, một chút di chứng trúng độc cũng .
Nếu chính mắt thấy, khó khiến tin đêm qua họ suýt chút nữa ngoẻo.
Họ thể cũng đơn giản, ở trong bệnh viện cứ tiếp nhận kiểm tra chi tiết nhiều phương diện trùng lặp, còn rút m/áu.
Giống như coi họ thành chuột bạch .
Ai mà chịu đựng nổi cái ?
trở núi tuyết, họ liền lập tức qua lời cảm ơn với Trì Cạn.
Hạ Phương Tri mang giấy nợ năm triệu đưa cho Trì Cạn.
Kỷ Ngôn Vãn thì móc từ trong túi một đống đồ ăn vặt, nhỏ giọng :
“ lấy từ phòng bệnh ở bệnh viện đấy, cảm ơn cứu .
Tiền chữa bệnh về cũng sẽ trả cho ."
“ cần ."
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Trì Cạn ôm lấy đống đồ ăn vặt một cách mỹ mãn, “Nhiêu đây đủ ."
Kỷ Ngôn Vãn mà ngẩn , bỗng nhiên mỉm :
“ đáng yêu thật đấy."
Trì Cạn giống con sóc nhỏ hồi cô nuôi, đồ gì ngon cứ nhét miệng giấu .
Hạ Phương Tri hai ngó lơ:
“..."
Năm triệu , sức hút đến thế ?
“ ở bệnh viện thấy hình như nhắm bông hoa , họ còn đợi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, liền tay bất lợi với ."
Kỷ Ngôn Vãn nhỏ giọng mách lẻo bên tai Trì Cạn.
Trì Cạn đút hai tay túi, “ sợ, cũng thích cướp bóc khác lắm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.