Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 539
Ngay cả đây Đoạn Cảnh Dao cố ý sắp đặt, chụp những bức ảnh với góc độ mờ ám gửi cho , vẫn luôn tin tưởng cô, từng nhắc đến việc thiếu cảm giác an .
bây giờ vì ?
Vì Lục Dật ư?
Tần Mộc kéo Mộng An Nhiên xuống cạnh bàn , rút một tờ khăn giấy nhẹ nhàng lau vệt nước mắt mặt cô. Do dự lâu, khẽ : “Gần đây em đối xử với Lục Dật quá, thích điều .”
Hàng mi ướt đẫm nước mắt từ từ chớp động, Mộng An Nhiên dường như ngơ ngác: “Em đối xử với chỗ nào cơ?”
“Em cứu em một , em sẽ giúp một tay, bây giờ em vẫn nghĩ như ?” Tần Mộc quá hiểu An Tiểu Nhiên, dễ dàng nhận cô tình cảm với Lục Dật.
Mộng An Nhiên cụp mắt chìm im lặng, cô đang suy nghĩ kỹ xem đối với Lục Dật thực sự như Tần Mộc , chỉ đơn thuần vì “trả ơn” tránh tổn thương tiếp mà lựa chọn cứu vớt.
Mà , đối với Lục Dật tồn tại một loại tình cảm khó thành lời nào đó.
Nhớ thời gian chung sống với Lục Dật gần đây, cô hình như quả thật còn căm ghét như , thỉnh thoảng sẽ nhớ đến những quan tâm gượng gạo mà dành cho cô hồi nhỏ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô hiểu tình yêu, Lục Hành và Lục Dật cũng đều như .
Những đứa trẻ lớn lên trong nhà họ Lục hiểu yêu và yêu, cách bày tỏ cảm xúc, luôn vô tình làm tổn thương những mà quan tâm.
chung, họ cũng coi như đồng bệnh tương lân.
--- Chương 356: Giấy Gói Kẹo Đầy Màu Sắc ---
Mộng An Nhiên trực tiếp xuống, gối đầu lên đùi Tần Mộc, giơ tay véo má : “ đang ghen ?”
“ .” Tần Mộc nắm tay cô, khẽ thở dài: “ thể tha thứ cho , cũng thể chấp nhận em bỏ qua quá khứ mà làm lành với .”
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Mộng An Nhiên ngây , cô nghĩ rằng câu trả lời như .
Tần Mộc tiếp tục : “ từng nhiều suýt hại em mất mạng, mỗi thấy những vết sẹo em, càng hận thêm vài phần. Em thể lựa chọn chìa tay cứu giúp khỏi vực sâu, thể vì em quan tâm mà tha thứ cho .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Dật và Lục Hành rốt cuộc vẫn khác.
Mặc dù PTSD An Tiểu Nhiên do Lục Hành gây , từ đầu đến cuối Lục Hành từng làm tổn thương Mộng An Nhiên, thậm chí còn nhiều cứu cô thoát khỏi tay Lục Dật.
Vì , An Tiểu Nhiên buông bỏ định kiến và nỗi sợ hãi đối với Lục Hành, chấp nhận cả , sẽ tôn trọng cô, ủng hộ cô.
Bạn thể thích: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Dật thì .
Mỗi vết sẹo An Tiểu Nhiên đều ngừng nhắc nhở rằng, Lục Dật một nhân vật nguy hiểm, từng suýt khiến thể gặp An Tiểu Nhiên nữa.
thiếu cảm giác an , vì sự quan tâm An Tiểu Nhiên dành cho Lục Dật vượt quá sức tưởng tượng , thể An Tiểu Nhiên và Lục Dật làm lành – như định, và cô sẽ phát sinh nhiều tranh cãi.
Giống như hôm nay .
Mộng An Nhiên hiểu, Tần Mộc đang đau lòng cho cô.
Vết sẹo cô sẽ lành, vết sẹo trong lòng Tần Mộc thì .
“Em khó chấp nhận.” Cô nghịch bàn tay lớn gân guốc , ấm nóng bỏng truyền đến luôn thể khiến cô an lòng: “Thậm chí chính em vẫn còn bận tâm đến quá khứ.”
“ tại em giúp ?” Tần Mộc khó hiểu, nếu chỉ vì ở tiệc đính hôn Lưu Chi, Lục Dật dùng cách tự làm đau để kiềm chế bệnh tình cũng đến nhắc nhở cô, thì món nợ ân tình lẽ sớm trả hết .
“Thật suy nghĩ mâu thuẫn, từ khi phát hiện kế hoạch Bạch Úc Kim, em thấy cuộc đời Lục Dật thật bi thảm, những hành động điên rồ do bản thể kiểm soát, tội nên do gánh vác.”
Mộng An Nhiên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt giấu đầy sự đau lòng : “ những vết sẹo em cho em , dù vì lý do gì nữa, những tổn thương em từng chịu, mỗi chuyện em từng trải qua đều thật, thể cứ thế mà xóa bỏ.”
Cô đang giúp , chút quan tâm nhận hồi nhỏ khiến cô thể bỏ mặc Lục Dật. cũng đang hận , mỗi vết sẹo cô đều nỗi đau thể xóa nhòa.
lẽ cô sẽ sống hòa thuận với Lục Dật, lẽ một ngày nào đó cô thật sự quên những nỗi đau đó, điều đó nhất định vì hiện tại cô sống hạnh phúc, hạnh phúc đến mức đủ để bù đắp những khiếm khuyết trong lòng bằng sự ngọt ngào.
Và mang hạnh phúc cho cô, chỉ thể Tần Mộc.
“Em , trong lòng em mãi mãi một.” Cô thẳng dậy, hai tay ôm lấy mặt Tần Mộc kéo gần hôn chụt chụt mấy cái, ngọt ngào: “ duy nhất vượt lên tình và tình bạn. Em với tình cảm lẽ đặc biệt nhạy cảm, tới nếu em làm gì khiến thấy thoải mái, trực tiếp cho em .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.