Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 402

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cha Liễu hài lòng vỗ vai Minh Cảnh, như thể trao trọng trách lên vai , “A Cảnh, Gia Ngôn và con gái đều giao cho con chăm sóc.”

Minh Cảnh thẳng lưng, kiên định : “Bác trai cứ yên tâm, con nhất định sẽ dốc hết sức quản lý Gia Ngôn, và dốc cả đời để bảo vệ Chi Chi thật .”

Liễu Chi trong tiếng chúc phúc , ghé sát tai Mộng An Nhiên, khẽ lắc lắc chiếc nhẫn tay, “Ghen tị ?”

Mộng An Nhiên liếc Tần Mộc bên cạnh, nhẹ: “Đợi đến ngày cưới , nhất định sẽ cướp bó hoa cưới.”

Tần Mộc , lực nắm tay cô khẽ siết chặt hơn.

Mộng An Nhiên đang nghĩ gì, lọ kẹo trái cây vẫn tủ đầu giường cô, vơi năm viên.

Trong khí vui vẻ, khóe mắt Mộng An Nhiên bắt gặp một bóng dáng quen thuộc – giống Tư Đồ Hoa Gian.

lúc , Minh Cảnh đến kéo Tần Mộc uống rượu: “ , giúp đỡ vài ly, mấy cứ chuốc rượu, một chống đỡ nổi!”

Tần Mộc yên tâm Mộng An Nhiên, cô đẩy : “ cứ , em nhân tiện phòng nghỉ xem sổ sách quý khách sạn.”

cô sẽ ở một nơi an , Tần Mộc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, theo Minh Cảnh.

Còn Liễu Chi thì trò chuyện với cha Minh Cảnh.

chơi piano đột nhiên tấu lên bản nhạc “Đám cưới trong mơ”, giai điệu như kẹo mạch nha bao bọc lấy nhịp đập trái tim tất cả .

Mộng An Nhiên bước giữa những nốt nhạc dần mạnh mẽ, rời khỏi khu vườn ồn ào vui vẻ, phòng nghỉ.

Ánh đèn trong phòng nghỉ dịu nhẹ và yên tĩnh, Mộng An Nhiên mở báo cáo sổ sách khách sạn , chiếc bút máy sột soạt giấy.

Bỗng nhiên, tai cô khẽ động – bên ngoài cửa tiếng sột soạt, như thứ gì đó đang cào cấu tấm thảm.

“Ai?” Cô cảnh giác ngẩng đầu, đầu bút máy làm lem một vệt mực giấy.

Đáp những tiếng rên rỉ liên tục.

Mười mấy con ch.ó chui từ rèm cửa, gầm ghế sofa, chiếc mũi ướt át khịt khịt trong khí.

Đôi mắt màu hổ phách con ch.ó sói Séc dẫn đầu ánh lên vẻ lạnh lẽo trong ánh sáng mờ ảo, gần như y hệt con ch.ó mười bốn năm .

--- Chương 265 ---

Em luôn

thở Mộng An Nhiên đột ngột ngưng trệ.

Chiếc bút máy trượt khỏi ngón tay cô, mực b.ắ.n tung tóe lên mu bàn chân trắng như tuyết, trông như những vệt m.á.u ngoằn ngoèo.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô thấy bàn tay nhỏ bé năm tuổi siết chặt lấy vòng cổ con ch.ó chết, còn con d.a.o găm dính m.á.u Lục Hành ánh lên hàn quang, mũi d.a.o ngay mắt cô.

“Cút …” Cô loạng choạng lùi , va đổ bàn , tiếng kính vỡ tan làm kinh động đàn chó.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khi con ch.ó sói Séc nhe nanh lao tới, cô sờ túi xách tìm roi điện – rút con d.a.o đa năng Thụy Sĩ mang theo bên .

Tiếng lưỡi d.a.o bật giòn tan như đánh thức một bản năng nào đó đang ngủ say. Khi chất lỏng ấm nóng b.ắ.n tung tóe lên mặt, cô thấy giọng Lục Hành mười bốn năm chồng chéo bên tai: “Em xem, chúng thật yếu ớt – giống như em .”

Lúc , tại tiệc rượu ở khu vườn phía .

Lục Dật mặc một bộ đồ da đen, mái tóc bạc và làn da trắng bệch càng làm trở nên nổi bật một cách kinh ngạc.

Hàng mi dài cong vút như những bông tuyết đậu mắt, mỗi khi chớp nhẹ lộ vẻ ma mị.

Sự tồn tại nổi bật như khiến thể bỏ qua, Tần Mộc khẽ nhíu mày, lo Lục Dật gây chuyện, liền nhanh chóng bước tới.

kịp mở lời, Lục Dật nhếch môi đỏ nở nụ gian xảo: “Tần Mộc, đoán xem bạn gái nhỏ bây giờ đang ở .”

Tần Mộc thắt chặt tim, “ làm gì cô !”

Lục Dật thờ ơ nhún vai, “ đoán xem.”

Trong lúc lo lắng, Tần Mộc phí lời với Lục Dật, lập tức gọi bảo an tìm Mộng An Nhiên.

Tiếng ồn ào từ khu vườn phía đột nhiên trở nên gần, Mộng An Nhiên mơ hồ cúi đầu, thấy đang cưỡi lưng con ch.ó sói đang co giật, lưỡi d.a.o ngập sâu yết hầu nó.

Máu tươi theo cán d.a.o nhỏ giọt xuống vạt váy thêu hoa diên vĩ cô, nhuộm tím nhạt thành màu đỏ sẫm.

“An Nhiên!”

Lục Hành xuất hiện như một bóng ma, Mộng An Nhiên đầu tiên thấy vẻ mặt hoảng loạn đến , ngay cả bước chân cũng rối loạn.

Bàn tay to lớn gân guốc nhẹ nhàng lau những giọt m.á.u lăn mặt cô, mùi t.h.u.ố.c lá bạc hà che lấp mùi m.á.u tanh.

“Thở .” , xoay con d.a.o đa năng Thụy Sĩ, nhét cán d.a.o dính m.á.u lòng bàn tay .

Khi tiếng bước chân ngoài cửa đến gần, Lục Hành làm một việc khiến cô sởn gai ốc.

Trong mắt lóe lên niềm vui bệnh hoạn, một tay giữ chặt vai cô, mũi d.a.o khẽ đ.â.m hõm cổ cô.

“Sẽ đau một chút.” Giọng tràn đầy sự phấn khích thể che giấu, mang theo vẻ kiên định trầm ấm: “ nỡ làm em thương.”

Tim Mộng An Nhiên run lên dữ dội cùng với đồng tử, mũi cô cay xè.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...