Giá Như Anh Biết
Chương 5: Năm Tháng Không Còn Gọi Tên Anh
Minh Thư đón tuổi mười chín ở thị trấn miền Trung nắng gió, nơi Duy Tân, con đường học quen thuộc, hàng ghế đá từng in bóng cả hai. cô nhận , điều quan trọng thiếu ai, mà cách bản tồn tại khi thiếu họ.
Một sáng tháng mười, cô dọn dẹp những thùng giấy cũ trong kho tiệm sách – nơi cô làm thêm mỗi chiều. Ở đáy thùng, cô tìm thấy một cuốn lưu bút học sinh ố vàng, nét chữ nghiêng nghiêng ai đó khiến tim cô như dừng một nhịp:
“Chúc mày đại học thành công nhé, đừng quên tụi tao. , đừng quên cả giảng bài cho mày môn nữa đó!”
đề tên. chỉ cần đến dòng cuối, cô ai.
Cô vuốt nhẹ trang giấy, tay khẽ run. Những hồi ức hẹn mà về: ánh đèn mờ trong thư viện, giọng trầm đều khi giảng ngữ pháp, ánh mắt cô len lén dõi theo từ bàn bên cạnh… Tất cả vẫn nguyên vẹn, như thể chỉ mới hôm qua.
Chiều hôm , cô xin nghỉ sớm, lang thang dọc bờ kè gần nhà. Gió hun hút, nắng tắt dần rặng cây xa. Một vài học sinh cấp ba đùa phía xa, khiến cô thấy như lớn hơn, cũng bé nhỏ hơn bao giờ hết.
Cô rút điện thoại, mở album ảnh cũ khóa bằng mật khẩu. Những bức ảnh lén chụp Duy Tân khi tựa cửa sổ, cúi đầu sách, khi cả lớp chơi biển, toe trong ánh nắng. Bức cuối cùng ảnh cầu Ánh Sáng – , chỉ cây cầu và trời đầy mây.
Cô định xóa, đặt điện thoại xuống.
cần xóa. cần quên. Chỉ cần gọi tên nữa .
Một ngày nọ, tiệm sách nơi cô làm tổ chức chương trình đổi sách cũ. đông ghé thăm. Khi đang loay hoay dán bảng tên cho từng chồng sách, Minh Thư tiếng ai đó gọi từ phía cửa:
Xem thêm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Chị ơi, chị quyển 'Ngữ pháp ứng dụng' bản năm 2020 ạ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng nam, nhẹ và rõ. giống , đủ khiến tim cô giật .
Cô ngẩng lên, chỉ một sinh viên năm nhất, gương mặt sáng và nụ dễ mến. Cô chỉ chỗ cho tìm, , lòng vẫn lặng sóng.
Kể từ ngày chuyển , cô gặp nhiều . , kiên nhẫn bước thế giới cô. cô , trái tim như một ngăn kéo khép, chỉ mở hé đủ để ánh sáng lọt – đủ để ai bước thêm nữa.
Thời gian vẫn trôi. Mỗi sáng, cô pha cà phê cho , dắt xe tiệm sách, học ngoại ngữ buổi tối. Cuộc sống yên một cách dịu dàng. còn những xao xuyến cồn cào, cũng chẳng còn nước mắt âm thầm rơi mỗi đêm. Chỉ … đôi khi giường, cô vẫn tự hỏi:
“Nếu năm đó em can đảm hơn, nếu em một rằng thích … Liệu chúng khác?”
Câu hỏi , cô bao giờ câu trả lời.
Xem thêm: Dung Yêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Một , khi lướt mạng, cô vô tình thấy ảnh nghiệp khoa từng học. Tên trong danh sách sinh viên nghiệp loại giỏi. Cô mỉm , vì hạnh phúc, mà vì nhẹ nhõm.
. Thế đủ.
Tối đó, khi trời nổi gió, cô lấy bức ảnh cầu Ánh Sáng in từ lâu. Cô dán nó lên tủ, ngay bên cạnh tờ lịch đánh dấu ngày cô bước chân rời khỏi thành phố cũ.
Ngày cô bắt đầu học cách sống mà cần gọi tên mỗi ngày.
những mối tình đơn phương bao giờ nở hoa, vẫn rực rỡ theo cách riêng – trong ký ức, trong trưởng thành, và trong chính sự bình yên mà nó để .
Chưa có bình luận nào cho chương này.