Giá Như Anh Biết
Chương 2: Trượt Đại Học Và Một Câu An Ủi Ngắn Ngủi
Mùa thi năm , nắng chói chang như hun nóng cả con đường dẫn đến cổng trường. Minh Thư lặng lẽ bước từ phòng thi cuối cùng, nét mặt trắng bệch như tờ giấy. Đề khó, lòng cô rối, và cả ba môn khối D đều như mong đợi.
Cô trượt – cần đợi kết quả.
Hôm tra điểm, cả nhà lặng im. cô chỉ khẽ thở dài. Cô trốn trong phòng, ôm gối, chẳng , trong lòng hàng ngàn âm thanh đang gào thét.
Đêm đó, cô trong bóng tối, màn hình điện thoại sáng lên nhiều . Tin nhắn từ bạn bè, từ nhóm lớp, từ cả từng thiết. Ai cũng hỏi: "Thư đậu ?". Cô trả lời. Lặng lẽ tắt máy.
Trong lòng, thứ vỡ nát như một tòa nhà gió lốc cuốn qua.
cô bước , khẽ đặt một cốc sữa nóng lên bàn. " con. Năm thi cũng . tin con làm mà."
Minh Thư gượng. cô , thứ khiến cô sợ việc thi . Mà cảm giác bỏ phía . khi cô thấy bạn bè reo hò vì đậu, thấy Duy Tân đăng tấm ảnh cầm giấy báo trúng tuyển, ánh mắt sáng rực niềm tin tương lai.
Còn cô, chôn chân tại chỗ.
Duy Tân thì khác. đậu đại học Bách Khoa với điểm gần như tuyệt đối. Ai cũng khen, cũng mừng. Minh Thư cũng mừng – thật sự. Dù cho lòng cô như ai đó khoét một lỗ rỗng.
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giữa đêm hôm đó, cô màn hình điện thoại, định nhắn cho : “Chúc mừng nhé.” xoá . Bởi lẽ, giữa họ lý do gì để chúc .
Một tuần , họ tình cờ gặp ở nhà sách cũ gần trường. vẫn như cũ – áo thun trắng, quần jeans, vai đeo balo xệ lệch. Cô thì gầy nhiều.
“ em… đậu?”
Cô gật đầu, nhẹ, tránh ánh mắt .
“ ,” , giọng tự nhiên như thể đang an ủi một bạn lâu năm, “Học chẳng học, gì buồn?”
Chỉ một câu. Ngắn gọn. Nhẹ nhàng. chẳng chạm nổi nỗi đau cô đang cố nuốt xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì hỏi em bao nhiêu ? Vì hỏi, em ?
Bởi vì với – cô chỉ một cô bạn học cùng lớp, từng cầm ô che mưa… và giờ một cái tên lướt ngang qua đời.
Hôm đó, trời nắng. lòng cô thì ướt nhòe.
đó, họ gặp thêm. bận rộn chuẩn nhập học, cô thì chìm trong những ngày ôn , gồng với áp lực và thất vọng. Những buổi sáng đến lớp ôn thi, cô ngang qua trạm xe buýt, nơi từng thấy đợi. Bây giờ trống vắng. Chỉ còn bóng nắng dài đổ nghiêng qua ghế đá.
Cô từng hy vọng, nếu thi đậu, thể học cùng thành phố với . , trong một chiều muộn, hai cùng chờ đèn đỏ, thể chào bằng một nụ .
phận kẻ thích trêu ngươi. Nó luôn đưa rẽ hai hướng mà kịp chuẩn .
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ những ngày, em chỉ ước cũng đậu… để đến gần , mà để lý do ở cùng lâu thêm một chút.”
Đêm nhập học Duy Tân, cô thấy tấm ảnh chụp với bạn mới, nụ sáng rỡ. Trong ảnh, một cô gái cạnh, tay vẫy nhẹ. Minh Thư lặng lẽ , bấm like, bình luận.
Cô khẽ gõ ba chữ màn hình xóa : "Em nhớ ."
làm gì lý do để nhớ, khi cả hai từng bắt đầu...
Đó đầu tiên Minh Thư hiểu – đơn phương đau vì đáp . Mà đau… vì từng hỏi han.
Chưa có bình luận nào cho chương này.