Giá Của Một Cuộc Rời Đi
Chương 5: 5
Nhiều năm trôi qua , nhỏ nhen đến mức tiếp tục trả thù chứ?
Đang lúc suy nghĩ lung tung,
Ngôn Ngôn bỗng chạy tới, gọi Mama.
vẻ mặt đầy nước mắt con, vội ôm con lòng, xót xa:
" thế con yêu, ai bắt nạt con !"
Ngôn Ngôn chỉ bé cạnh nhà vệ sinh, giận dữ :
" dám té nước con, còn con đứa bé giáo dục!"
Ánh mắt lạnh lùng, chuẩn bước tới dạy cho bé trời cao đất dày một bài học.
Thì thấy tóc rối bù, mắt đỏ hoe, đang gào mách với đàn ông bên cạnh.
Trông còn thảm hơn Ngôn Ngôn cả trăm .
Suýt nữa quên mất, sức chiến đấu con gái giống , đỉnh lắm.
đang định an ủi Ngôn Ngôn vài câu, bỗng cứng đờ.
Góc nghiêng đàn ông ... giống Bùi Lãng Hành thế?
thể trùng hợp đến chứ, ha ha ha!
Bạn thể thích: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
nghĩ, đeo kính râm, khẩu trang và mũ.
đó bế Ngôn Ngôn, chạy thẳng về phía cửa.
Ngôn Ngôn hiểu chuyện gì, còn như một cái loa nhỏ to:
"Mama, dì Niệm Niệm đến mà, mama vội gì thế?"
"Mama, mama còn dạy cho thằng bé hư một bài học!"
"Mama..."
thể chịu nổi, dịu dàng :
"Con yêu, nhỏ một chút, mama thu hút ánh khác ở đây."
Ngôn Ngôn rõ, tiếp tục chớp mắt to:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/gia-cua-mot-cuoc-roi-di/5.html.]
"Mama, mama gì ?"
... Thôi con yêu, coi như mama .
ba chân bốn cẳng chạy.
do tâm lý .
cảm thấy một ánh như rắn độc đang khóa chặt lấy .
Mang theo một sự sắc bén khiến lạnh gáy.
âm thầm ôm chặt Ngôn Ngôn hơn.
bọc như xác ướp .
Chắc sẽ ai nhận ... nhỉ?
khi đến thăm kế ở bệnh viện.
Bạn , Tưởng Niệm, đưa và Ngôn Ngôn đến một căn hộ.
Nhận thấy tâm trạng , cô vỗ vai :
"A Mãn, con ai cũng sinh lão bệnh tử, hãy thoáng một chút, huống chi tình trạng kè trông cũng khá mà!"
"Công ty tớ ở xa đây, bình thường sẽ đến ở, và Ngôn Ngôn cứ ở đây một tháng nhé, thứ hai hàng tuần sẽ giúp việc đến dọn dẹp."
cảm kích: "Cảm ơn , A Niệm!"
Xem thêm: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngôn Ngôn thì chạy quanh Tưởng Niệm một vòng, đó ôm chặt lấy chân cô , reo lên:
"Yeyeye! Dì Niệm Niệm nhất, cháu thích dì nhất!"
Gai xương rồng
Tưởng Niệm xong vui như hoa nở.
Cô xoa đầu Ngôn Ngôn, sang :
"Trường mẫu giáo chị tớ chiều mai sẽ tổ chức một lễ hội nghệ thuật, khá gần chỗ ."
"A Mãn, đưa Ngôn Ngôn tham gia , thể bồi dưỡng tình cảm cho trẻ con."
Xem dạo gần cũng việc gì, Ngôn Ngôn đứa trẻ hoạt bát.
lập tức đồng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.