Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 7: Các ngươi không cho ta lương thiện
Chương 7: Các ngươi cho lương thiện
Dần Cửu tuy căn cơ võ đạo tầm thường, kẻ địch cũng ăn chay. nam tử đầu trọc cũng tu vi tương đương Dần Cửu. Dần Cửu dù kinh nghiệm chiến đấu phong phú song quyền nan địch tứ thủ. Trần Dần cố hết sức cũng chỉ thể kéo bốn , mười tên thổ phỉ còn ông chỉ thể bất lực lũ trẻ truy đuổi.
Trong đám thổ phỉ, bốn tên cung thủ chia phóng tiễn về hai hướng. Hai kẻ cầm chân Trần Dần, còn hai tên khác thì yểm hộ đám đồng bọn mang đao xông tới chặn đường Tâm Thạch. Đám tuy chẳng bản lĩnh thâm sâu, đều thể vạm vỡ, tay kẻ nào cũng g.i.ế.c qua mấy mạng . Hơn hết những , bọn thổ phỉ còn sở hữu vũ khí quân dụng, đồng nghĩa phía lưng bọn cho chống lưng.
Chỉ bằng những điều thì khí thế bọn thổ phỉ khác hẳn một trời một vực với lũ thiếu niên trải việc đời.
Nếu chỉ bằng mắt thường, thế lực đôi bên dường như hẳn quá chênh lệch. Giả như đám Tâm Thạch thể hợp lực, dùng cung tiễn phản kháng cũng đủ sức bức lui lũ thổ phỉ . đời nào chuyện dễ dàng như thế? Đám Tâm Thạch chỉ mấy thiếu niên mới lớn, trải sự đời, thua thiệt về mặt vũ trang,hậu thuẫn. Bao nhiêu đó cũng đủ để đè bẹp ý chí chiến đấu trẻ tuổi.
Bọn thổ phỉ càng thêm càn rỡ, coi sinh mạng như cỏ rác. Thấy đám thiếu niên dám giương cung phản kháng mà chỉ cắm đầu chạy loạn, bọn chúng càng thêm to gan. Hai tên cung thủ lắp tên liên tiếp, lực kéo mạnh mẽ, vượt mấy thiếu niên non trẻ. Nguy , Dần Cửu lúc gặp vây công, còn rảnh tay che chở cho bọn trẻ.
Hưu! Hưu!
Từng mũi tên sắt lạnh buốt phá lao tới. Trong tiếng gió rít, một thiếu niên đồng trang lứa với Tâm Thạch chẳng may một mũi tên xuyên qua lồng ngực.
Phập!
hình khựng , ngã gục chỉ cách Tâm Thạch vài bước chân. dừng , mũi tên thứ hai, thứ ba cắm phập bụng, đùi, m.á.u tươi tuôn đỏ thẫm.
“A..aaa”
Tiếng thét tuyệt vọng khiến bước chân Tâm Thạch chao đảo. Mắt chợt đỏ hoe, cố kìm nước mắt. Giờ khắc mới thực sự nhận , thế giới hung hiểm thật, cái c.h.ế.t cũng thật. tên đạo diễn nào lúc bước hô “cắt” cả.
Trong thôn quanh quẩn chỉ mấy đồng lứa, ai nấy đều quen mặt, tuy chẳng thiết mấy, cũng chỉ gọi bằng mấy cái tên tục như Tí, như Sửu. Mới còn cùng rừng săn, , bây giờ vĩnh viễn ngã xuống.
Tâm Thạch vẫn lao bán sống bán chết, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực nặng nề. vốn chẳng lính đặc chủng, càng chẳng thiên tài gì. Ngay cả bảo vệ bản cũng làm , chi đến dũng khí đầu nghênh chiến.
lúc , hai tên thổ phỉ vạm vỡ chạy tới chỗ thiếu niên gục. Lưỡi đao lóe sáng, đầu lìa khỏi cổ, lăn lông lốc xuống đất. Đến c.h.ế.t đôi mắt vẫn trừng trừng, cam lòng nhắm .
Máu tươi phun xối, càng khiến bọn thổ phỉ thêm hưng phấn. Tên đầu sỏ càn rỡ ngửa cổ to :
“Ha ha ha! Chạy! chạy ! Tiện dân! Một lũ tiện dân! Khặc, khặc.”
Trong khoảnh khắc hạ sát những kẻ yếu hèn bọn thổ phỉ nào nhớ nổi rằng, chính bọn chúng năm xưa cũng từng những kẻ hèn yếu như thế.
Vốn dĩ bọn họ ban đầu cũng bao xa. Bọn thổ phỉ dù lợi khí sức chạy cũng vượt đám thiếu niên, với xuất phát điểm lợi mà đám Tâm Thạch thành công lướt bìa rừng Thanh Trúc Sơn. che chở bởi những cây cao vút, tán lá um tùm, trong lòng Tâm Thạch cùng những khác thêm mấy phần cầu mong.
Bạn thể thích: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Một loạt mũi tên b.ắ.n kịp bước chân đám Tâm Thạch, chỉ thể găm trúng mấy bụi trúc.
Rừng núi cũng sân nhà săn, từng chia hướng khác theo đường quen mà luồng lách khiến bọn thổ phỉ phân tâm.
“ kiếp! Hai cái phế vật, một đám tiện dân chỉ chạy mà chỉ hạ một cái.” - Một thổ phỉ cầm đao lớn tiếng trách mắng hai tên cung thủ.
“Mẫu nhà ngươi! giỏi thì cầm cung tự b.ắ.n thử” - một cung thủ lập tức nghênh ngang đáp trả.
Mắng mắng , bọn thổ phỉ trong lòng đều rõ, đám thiếu niên tuy gầy yếu, song thể linh hoạt, tuyệt chẳng ngu ngốc yên làm bia ngắm.
Chẳng mấy chốc, bọn chúng liền quyết đoán phân binh, chia thành hai ngả, vây theo dấu chân những kẻ bỏ chạy. Khung cảnh trong rừng quen thuộc, song thế cục đảo ngược: kẻ săn nay đạo phỉ, còn con mồi chính nhóm Tâm Thạch.
che chở bởi bóng trúc và cổ thụ quen thuộc, Tâm Thạch dần trấn định . Nguyên vốn cũng từng luyện cung, nên bản năng săn b.ắ.n vẫn còn in dấu. khôn khéo ẩn bụi trúc, lấy gốc cây làm tường che, chạy tranh thủ suy tính.
Trong lúc tâm trí dần bình , mới thoáng kinh ngạc nhận : thể quả nhiên vượt xa ở Trái Đất. Nơi chỉ cần chạy năm phút thở hổn hển, còn nay, giữa sinh tử đại khủng bố, vẫn kiên trì lao , khí lực dẻo dai tựa như gân cốt trời ban, khác hẳn thường.
Đạp… bịch… bịch…!
Tiếng bước chân nặng nề vẫn vang dội phía , kèm theo tiếng gầm thét hung hăng lũ thổ phỉ. Bọn chúng dựa động tĩnh cỏ cây mà truy tung, ngay cả tiếng xào xạc lá khô chân cũng hóa thành chỉ dẫn. Tựa hồ thiên nhiên lúc cũng lưng, phản bội đám thiếu niên đang liều mạng bỏ chạy.
Chạy thêm một quãng, Tâm Thạch bất ngờ bắt gặp cu Tí và cu Sửu. Ba bọn họ cũng thần giao cách cảm, chỉ con trong lúc nguy hiểm sẽ hành động theo bản năng, đều cùng chọn con đường quen thuộc mà tháo chạy. Cả đám coi như vận khí tệ, đến giờ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ loang lổ vài vết xước do cành cây quệt , cũng chẳng gì đáng ngại.
Thấy Tâm Thạch, hai thiếu niên mừng rỡ, toan cất tiếng gọi. kịp mở miệng, Tâm Thạch vội vàng đưa ngón tay đặt ngang môi, “suỵt” khẽ một tiếng, làm động tác tay hiệu im lặng.
Tín hiệu kỳ lạ khiến cu Tí và cu Sửu thoáng ngẩn , ánh mắt khẩn trương Tâm Thạch đủ để họ lập tức ngộ , kìm tiếng gọi, gấp gáp gật đầu.
Trong lòng Tâm Thạch rối như tơ vò. nếu cứ cắm đầu mà chạy, khả năng sống sót chẳng mấy phần. Phía rừng sâu, nơi mà thú dữ như lão trư chỉ vật săn bắn, phía thổ phỉ lao đến như hổ đói. như vách núi, một nhảy xuống cầu may, hai đầu chiến đấu. Lúc nhớ về ngôi nhà nhỏ ở thôn, nơi hai chờ trở về.
“ mới nhận hai cái nhân a, hứa với gia gia bảo vệ Tuyết Nhi nữa mà!”
Nhớ tới nụ ngây ngô Tuyết Nhi, cùng với nỗi tiếc nuối thể chăm lo cho gia đình từ khi xuyên qua. Trong lòng dâng lên một sự quyết liệt.
cung tên trong tay, Tâm Thạch cơ hội. Cắn chặt răng, buộc hạ quyết tâm. Đây cũng phản kháng trong vô vọng, bởi ngay khi thoáng thấy bóng dáng hai thiếu niên, trong đầu bỗng loé lên một ý tưởng. Sự xuất hiện cu Tí cùng cu Sửu như mồi lửa nhỏ, khiến trong lòng Tâm Thạch bùng cháy một ngọn dũng khí. Con thỏ cùng đường còn cắn , huống gì dây còn một cái Gen Z đầy tự ái.
“ các ngươi cho lương thiện!” - Tâm Thạch nghiến răng nghiến lợi lầm bầm.
lập tức hiệu, cả nhóm men theo một hướng rậm rạp, nơi bụi trúc và cổ thụ đan xen, che khuất tầm mắt. Ba thiếu niên chọn lấy mỗi một gốc cây lớn, nhanh thoăn thoắt mà trèo lên, còn tiếp tục bỏ chạy nữa. Hành động tất nhiên dễ khiến bọn đạo phỉ sinh nghi, bởi chỉ cần còn tiếng bước chân, tức đám nhóc dừng ẩn nấp. Đó chẳng khác gì tự chui đầu lưới.
Từng cái thiếu niên trong lòng thấp thỏm, tim đập chân run. ba vẫn cố gắng cài tên kéo sẵn. Khí lực đều nhờ dũng khí mà sinh, dũng khí từ niềm tin ba đối với mà sinh.
Quả nhiên, chẳng bao lâu , năm tên thổ phỉ đuổi tới. Một tên trong bọn chợt giơ tay hiệu dừng , hạ giọng lầm bầm đủ cho đồng bọn phía rõ:
“Bọn chúng chạy nữa...”
Bốn tên phía như thế liền đề phòng, bọn ngu. thấy tiếng bước chân, ắt hẳn đám Tâm Thạch ở gần đây dừng . Bọn cũng tin mấy cái thiếu niên thiếu ăn thiếu mặc vượt sức bọn họ chạy thoát. Vì thế bọn chúng phân tán canh, đề phòng cung tiễn ám toán. Thỏ đến chân tường cũng giãy, huống gì .
Trong đoàn , một cung thủ cài sẵn tên, bọn thổ phỉ cầm đao chắn phía thành đội hình vững chắc tiến lên. Lấy tình hình đám thiếu niên đang hoảng loạng, một tên thổ phỉ cất giọng cuồng tiếu:
“Lén lén lút lút tính cái gì đấng nam nhi, sống thì ngoan ngoãn bó tay chịu trói. Chỉ cần lão đầu giao bạc, bổn gia tha các ngươi mạng chó!”
Lời dứt, chân bỗng vang lên một tiếng “xoạc” như lá khô xé rách, ngay đó cảm giác hẫng hụt bất ngờ khiến bọn thổ phỉ biến sắc.
Xoạc… Xoạc… Rắc… rắc…
nối tiếp tiếng hét thê thảm xé rừng, khiến cành trúc cao cũng run lắc, lá rụng ào ào:
“A… a… a!”
“ kiếp! kiếp… bẫy!”
Bốn tên cầm đao, vốn tự tin tiến lên che chắn cho đồng bọn, ngờ lớp lá khô lẫn đất vụn từng cái hố nông sâu chằng chịt. Dù đề phòng khi đồng bạn la hét. chân lỡ bước , chạm xuống thì lớp ngụy trang sụp đổ, cả hình rơi chúi xuống, cách nào lùi .
Từng cái hố chông như phù hộ thuộc tính nhân quả, bốn tên cầm đao đều trúng chiêu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong khoảnh khắc khắc, tiếng “phập phập” da thịt xé rách vang lên, từng ngọn trúc non vót nhọn cắm ngược thành chông, xuyên thẳng qua gan bàn chân. Máu tuôn đỏ thẫm, hòa đất ẩm. Bọn thổ phỉ chỉ cảm thấy tứ chi run rẩy, đau nhức thấu tận tim gan, la hét cố nhấc chân mà tài nào rút nổi. Tay bọn chúng còn cầm vững lợi khí, từng thanh đao sáng bóng rơi loảng xoảng nền đất khi bọn chúng rơi bẫy.
, lòng bàn chân con nơi nhạy cảm , chỉ cần một mảnh gai nhỏ cũng đủ khiến khập khiễng, huống hồ ở đây hàng chục ngọn chông trúc đ.â.m xuyên.
Cung thủ trong rừng rậm sẽ gặp nhiều vật chắn, hoặc di chuyển tiện mà hiệu quả chiến đấu giảm nhiều. Đây cũng sẽ điểm yếu những cung thủ trẻ tuổi, hữu tâm tính vô tâm, ba chọn những góc khuất nhất mà kéo sẵn cung. Cộng thêm đạo lý “thằng nào đánh thằng đó làm bố” mà tạo hiệu quả tập kích bất ngờ.
Ba cái thiếu niên kéo cung đợi sẵn từ , chỉ đợi khoảnh khắc bọn cướp cầm đao cảm nhận thể rơi xuống, hàng loạt mũi tên lập tức lao thẳng về phía tên cung thủ phía .
tiên Tâm Thạch. căn thời gian cực chuẩn, bản năng game thủ Gunny lão luyện cộng thêm kinh nghiệm săn b.ắ.n cho phép nắm bắt sát-na. Mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống, tay run lẩy bẩy vẫn cố gắng kéo cung theo quán tính. Theo đó cu Tí và Cu Sửu, ba quan tâm mũi tên b.ắ.n trúng mục tiêu , bọn chúng chỉ dồn hết sức bình sinh mà kéo tiếp.
Ban đầu, tên cung thủ vẫn bình thản vì bức tường thịt che chắn mặt. khi đồng bọn rơi xuống hầm, bức tường liền biến mất, chỉ còn trơ trọi lộ tầm ngắm.
Tên cung thủ hoảng hốt, vốn tâm lý ỷ , đến khi nhận thì muộn. chỉ kịp thả mũi tên giương sẵn.
Hưu…
Vút… Vút… Vút…
Một mũi tên xuyên thẳng cổ họng, m.á.u phun thành vòi. Mũi thứ hai cắm sâu vai, khiến cánh tay định che vết thương lập tức buông thõng. Thời khắc , cái gì gọi “Nhanh bằng chuẩn” chứng thực.
Câu từng bật từ miệng Tâm Thạch lúc cao hứng như vang vọng trong đầu cu Tí và cu Sửu. Bọn họ trừng mắt , n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tin nổi cảnh tượng mắt.
Tên cung thủ ngửa mặt ngã ngửa , đôi mắt vẫn trừng trừng, mang theo vẻ cam lòng và chấn kinh tuyệt vọng.
Giờ phút cũng sáng tỏ. Hầm chông tác phẩm Tâm Thạch và đám thiếu niên mới đào ban sáng. Vốn chỉ để săn thú giờ trở thành lá bài để kẻ yếu thắng kẻ mạnh. Bọn thổ phỉ thấy loạt tên gỗ - thứ mà bọn coi thường bây giờ trở thành bùa đòi mạng càng sức la hét.
“Nhân lúc bệnh, đoạt mệnh!” - Đạo lý vốn ai cũng , mà lúc vận dụng đến cực điểm.
Mất cung thủ, bốn tên cầm đao chẳng khác nào cá thớt. Bọn chúng dù giây kế tiếp kết cục gì, vẫn cách nào đổi. bọn vì cái gì mà yên chịu chết. Đối diện bọn cướp chỉ mấy cái thiếu niên hỉ mũi sạch, mới khi nãy còn đủ dũng khí kéo cung phản kháng, bây giờ liền bắt bọn chịu c.h.ế.t mà bọn coi tiện dân thì bọn cam tâm.
Từng cái thổ phỉ sức chống cự, kẻ cố gắng rút chân khỏi trúc nhọn. cố nhặt thanh đao rơi đất. nhanh tay hơn thì cầm đao vung vẫy mong cảng loạt tiễn bay tới. kẻ khi c.h.ế.t còn vung tay quẳng thanh đao về phía bọn Tâm Thạch nhằm kéo cái đệm lưng đều cổ thụ chắn thiếu niên chặn .. Dù phản kháng trong cơn đau thấu tim gan, tứ chi bọn đều bủn rủn đủ khí lực nhấc lên.
Mũi tên ba Tâm Thạch cũng gần hết. Tâm Thạch cùng cu Tí, cu Sửu dồn hết khí lực, từng mũi tên cố gắng ngắm chuẩn, quyết để phí một phát, nhờ thế mà bọn thổ phỉ chút thời gian để sinh cảm xúc hối hận cùng phẫn nộ.
cũng chỉ đủ như thế. Theo đó từng mũi tên cắm chỗ hiểm. Đầu, mắt, tên may xuyên thẳng họng đang mở do la hét đám thổ phỉ.
thì chậm, kỳ thực tất cả chỉ diễn trong chớp mắt. Một tên cuối cùng kịp la lên :
“Hảo , tha mạng, tha mạng a….”
Chữ “tha” cất , Tâm Thạch khựng trong khoảnh khắc. cũng chỉ một cái Gen Z xuyên qua, nào kẻ m.á.u lạnh. Mạng vẫn mạng . Thời còn học ở thế giới , còn dám bắt nạt ai, huống chi giờ đây kẻ mở miệng cầu tha.
Trớ trêu , Tâm Thạch cũng từng ý nghĩ xin tha khi bọn chúng bảo Dần Cửu giao bạc. Trong đầu hiện lên khung cảnh Dần Cửu hành động quyết tuyệt cản loạt tên sắt, ôm lấy bốn cường đạo để tranh thủ cho đám Tâm Thạch một con đường sống.
Vì Dần Cửu phản kháng? Cúi đầu liệu giữ nổi mạng ? Nếu mạng đổi bằng bạc thì Dần Cửu còn liều?
Đều ,Dần Cửu cái cố sự, ông hiểu giang hồ. Trong giây phút ông phản kháng vẫn nhắc nhở đám Tâm Thạch chạy trốn. Tại Tâm Thạch phụ sự hi sinh Dần Cửu mà khoan dung với đám thổ phỉ?
Bọn chúng đông, lực lượng vũ trang, hậu thuẫn vẫn buông tha một cái thiếu niên trẻ tuổi. Vì cái gì khoan dung ? Vì cái gì ?
Nghĩ xong những , Tâm Thạch trong lòng dâng lên một dòng lửa nóng.
“Vì tao tha cho bọn mày?” - Tâm Thạch hét lên từ phế phủ như một câu trả lời sắt thép đáp tên cướp, Lực tay kéo cung mang thêm mấy phần lực đạo.
đến đây, tên cướp hiểu Tâm Thạch quyết tha cho . Tên thổ phỉ lập tức trở nên điên cuồng, mở giọng đe dọa:
“Đại ca tao sẽ báo thù cho tao, nhà mày, mày, cả cái Trần gia thôn trả giá vì sự ngu xuẩn…”
khi đến hai chữ “ nhà”, Tâm Thạch trong mắt dâng lên một tia tàn bạo. lầm tên thổ phỉ đề cập đến nhà . Chấp niệm bảo vệ nhà lý do duy nhất khiến phản kháng.
Phập….
Câu tên thổ phỉ còn dứt, mũi tên cuối cùng Tâm Thạch ghim thẳng giữa trán, xuyên sọ, như kết án tử cho tên miệng rộng ngã ngửa, hai mắt trừng lớn, mang theo sợ hãi cùng cam lòng, vĩnh viễn tắt thở.
Khi tiếng kêu la bọn thổ phỉ kết thúc, cũng lúc 3 cái thiếu niên ngã rạp xuống đất thở dốc.
“Hộc,.. Hộc,... Hộc,...”
Từng tiếng thở như trút gánh nặng, Đừng tưởng kéo cung buông tên dễ dàng. Với bọn trẻ từng trải đời, mỗi mũi tên b.ắ.n đều như đặt cược cả tính mạng. Mỗi một mũi tên b.ắ.n , trái tim bọn chúng đều hẫn một nhịp. Từng động tác kéo dây, buông tay, chẳng khác nào trút hết nỗi sợ hãi, phẫn uất mà kẻ yếu gánh chịu bấy lâu.
Lũ thiếu niên , vốn nên sống sự che chở trưởng bối, lớn lên thong dong trong làng xóm. trong khoảnh khắc , chúng tự đối diện sinh tử, bằng m.á.u kẻ khác đổi lấy đường sống cho bản .
bất công chăng? đáng thương chăng?
! Tất cả đều .
Ở nơi , pháp luật, vai vế giống , vì cái gì khác đối xử công bằng với chúng?
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cũng bất kì nào bọn thiếu niên ở gần, chỉ bọn thổ phỉ coi mạng kẻ yếu như cỏ rác, ai sẽ tội nghiệp cho cỏ rác?
ai cả!
Đây chính đạo lý mà từng buộc tự ngộ . chỉ lũ thiếu niên sinh ở mảnh đất , mà còn cả Nguyễn Tâm Thạch - kẻ từ thế giới khác đến, nay cũng học cách sinh tồn.
Tâm Thạch cùng hai cái thiếu niên mắt đỏ hoe, vài giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má lấm lem bùn đất. Ba cái trẻ tuổi bây giờ chỉ thét lên để trút phần áp lực mà bọn chúng chịu đựng từ lúc chạy trốn. bọn , thể ở đây lâu. Bọn đạo phỉ nếu thấy tiếng la đồng bọn, chắc chắn sẽ chạy đến viện thủ.
P/S: nhắc tới Gunny mà hoài niệm. Nhớ cái Zingme hồi xưa vãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.