Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 312: Cắn loạn
“Hu hu…”
Cố Ái Lâm bật .
Hơn nữa còn vô cùng thương tâm.
Trần Việt lắc cánh tay cô, “ , sự thật gì?”
“Tất cả đều tại , còn dám hỏi?” Cố Ái Lâm túm lấy cánh tay liền c.ắ.n xuống.
Đây thứ hai cô c.ắ.n Trần Việt.
Trần Việt đau đến nhe răng trợn mắt, “Cô ch.ó ?”
thích c.ắ.n thế?
“ mới chó, cả nhà đều chó, hu hu…”
Cơ mặt Trần Việt giật giật, “Cô mắng thì thôi, đừng mắng nhà , nếu đừng trách khách sáo.”
Chửi thì , c.h.ử.i gia đình thì .
“ bản lĩnh thì đ.á.n.h .” Cố Ái Lâm bệt xuống đất.
Tóc tai rối bù, mùi rượu nồng nặc.
Bộ dạng cực kỳ chật vật.
Trần Việt xắn tay áo, liếc dấu răng in hằn tay , “ vô lý hết chỗ .”
Lúc quầy lễ tân làm xong thủ tục trả phòng cho .
cầm lấy, chuẩn rời .
Cố Ái Lâm lập tức ôm chặt lấy chân , “Đều tại , đừng hòng .”
Trần Việt cúi đầu , thầm nghĩ, chẳng lẽ cô bệnh?
thì nổi điên thế?
Còn những lời khiến khác chẳng hiểu gì cả?
gỡ mạnh tay cô , bước nhanh ngoài. Đến cửa, đầu thấy Cố Ái Lâm vẫn đất nức nở.
do dự thật lâu, như đang đấu tranh xem nên quản .
ngang sảnh đều chỉ trỏ cô gái bệt đất.
Thậm chí đàn ông thấy cô con gái, xinh xắn, bèn tiến đến bắt chuyện.
Trần Việt sợ cô thiệt thòi, đành , đuổi đàn ông .
“Phòng cô mở xong ?”
hỏi.
Gợi ý siêu phẩm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI đang nhiều độc giả săn đón.
Lễ tân đáp: “.”
đưa thẻ phòng qua.
Trần Việt nhận lấy, bế Cố Ái Lâm lên, “Nếu nể mặt cô em gái Tổng Giang, mặc kệ .”
Nước mắt Cố Ái Lâm càng tuôn xối xả.
“Hu hu…”
Trần Việt: “…”
“Cô đừng nữa.” còn tưởng bắt nạt cô.
“ em gái Giang Diệu Cảnh… con ruột ba , đứa nhận nuôi… hu hu…”
Hóa khi Giang Diệu Cảnh gặp Cố Chấn Đình, cô lén trộm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô nghĩ rằng thể từ miệng Giang Diệu Cảnh moi tin tức về ngôi mộ.
Kết quả thấy Cố Chấn Đình với Giang Diệu Cảnh rằng cô con Lâm Dục Vãn, mà đứa trẻ bế về nuôi.
Cô chỉ đứa trẻ nhận nuôi!!!
con ruột Cố Chấn Đình và Lâm Dục Vãn.
Càng em gái cùng khác cha Giang Diệu Cảnh.
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô chẳng gì cả.
Chỉ một đứa trẻ mồ côi bỏ rơi.
May mắn Cố Chấn Đình và Lâm Dục Vãn nhận nuôi mà thôi.
Tin tức đối với cô chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, thể chấp nhận .
“ hiểu tâm trạng bây giờ ?” Đôi mắt Cố Ái Lâm đỏ hoe, lệ rơi lã chã.
Ngay cả Trần Việt cũng bất ngờ.
Giờ kỹ, quả thật Cố Ái Lâm giống Lâm Dục Vãn, cũng giống Cố Chấn Đình.
Vốn tưởng tiểu thư nhà giàu, ai ngờ kết cục thế…
Trần Việt : “ hiểu cảm giác cô.”
“Hu hu… hiểu, sẽ hiểu .”
Cô t.h.ả.m thiết.
Trần Việt mở cửa, đặt cô lên giường, “Tuy con nuôi, chắc Cố Chấn Đình đối xử với cô tệ. Cô cũng cần đau lòng thế …”
“ nhất chẳng quan hệ m.á.u mủ, tâm trạng thế nào ?” Đôi mắt Cố Ái Lâm đỏ au.
Trần Việt thở dài, đặt cô xuống, “Ngủ một giấc , quên chuyện .”
Thực , ruột thịt cũng quá quan trọng.
Chỉ cần thật lòng .
“Đừng .” Khi Trần Việt chuẩn rời , Cố Ái Lâm níu lấy , bĩu môi, “ sợ ở một .”
Trần Việt , “ , về nước, thời gian…”
còn hết, Cố Ái Lâm ôm cổ hôn lên!
Trần Việt sững sờ, nụ hôn bất ngờ đó làm cho hình.
Đôi môi cô mềm mại, nụ hôn vụng về.
Chỉ c.ắ.n loạn môi .
“Cô, cô say .” Trần Việt đẩy cô .
Cố Ái Lâm nắm chặt cổ áo , “ cho .”
nhào tới.
Cô còn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ rằng lúc cần ở bên cạnh.
Cố Ái Lâm dáng , da trắng. Khi cô ôm chặt lấy Trần Việt, bầu n.g.ự.c áp sát .
Trần Việt chút rung động.
“Nếu cô cứ thế , mà kiềm chế , thì…”
xong, đôi chân Cố Ái Lâm quấn quanh eo .
Khốn kiếp.
Cái thì còn nhịn thế nào nữa?
Chưa có bình luận nào cho chương này.