Gã Hàng Xóm
Chương 4
4
Ngày hôm , bắt đầu kế hoạch , theo thực đơn gọi một bữa trưa siêu sang trọng.
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh, truyện cực cập nhật chương mới.
Chờ đến khi tan làm về nhà, đồ ăn ngoài ở cửa “ cánh mà bay”, đầu , cửa nhà bà Trương còn kịp đóng kín.
Trong giọng bà lộ một tia hoảng hốt: “Tây Tây , cháu mới tan làm về đấy , bà ngoài giúp Trương Hạo lấy đồ ăn ngoài.”
mà đáp lời.
Bà Trương làm việc nên chột , vẫn đang cố gắng che đậy.
“Hôm nay cháu ăn mới về , thấy cháu gọi đồ ăn ngoài?”
với giọng nhẹ nhàng: “Cháu gọi, mà tìm thấy cả, nhờ bà chú ý giúp cháu, rốt cuộc kẻ vô đạo đức nào ngày nào cũng trộm đồ ăn ngoài cháu.
Bà cũng nhớ cẩn thận khi gọi đồ ăn ngoài đấy, xung quanh chúng trộm đấy ạ.”
Bà Trương vội vàng đặt đồ ăn ngoài trong tay xuống, ngượng ngùng : “Tây Tây , đồ ăn ngoài mất mà cháu tức giận !”
thờ ơ lắc đầu, giả vờ phiền não: “Đó do một theo đuổi cháu gọi cho, hợp khẩu vị cháu, mất thì mất thôi, dù cháu cũng thích.
“cứng đầu cứng cổ”, cháu thích mà cứ dai dẳng dứt, còn ba bữa một ngày cháu đều bao hết.
Mấy cái tên “trai tự tin ảo tưởng” thật đáng ghét, cháu ngại nặng lời thì cứ đà lấn tới, bò theo sào mà leo, phát phiền c.h.ế.t .”
rút điện thoại : “Thôi, cháu vẫn gọi một phần lẩu khô cay yêu thích .”
Chờ đóng cửa , lập tức áp mắt “mắt mèo” ngoài.
Bà Trương khinh thường nhổ nước bọt về phía , về nhà.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
😁
đó, ba bữa mỗi ngày, đều nghiêm ngặt theo thực đơn mà gọi đủ kiểu đồ ăn ngoài, đương nhiên thuốc bắc đặc chế ông nội cũng thể thiếu.
theo dõi camera giám sát kỹ, bọn họ khách sáo chút nào, hầu như bỏ sót phần nào, cứ thế mà nhận hết.
đầy một tháng, Trương Hạo ăn bệnh.
Nửa đêm, tiếng gào thảm thiết đánh thức.
Trương Hạo lớn tiếng mắng chửi: “Cái thứ già c.h.ế.t tiệt , còn mau gọi 120, ông đây đau c.h.ế.t mất .
Bà hại c.h.ế.t bố còn hại c.h.ế.t ? cho bà cái thứ “lão biêm tam” , nếu mà chết, đến lúc đó sẽ ai lo dưỡng lão và lo tang lễ cho bà .”
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
Bà Trương vẫn ngừng lải nhải than vãn: “Bác sĩ bảo cháu kiêng khem, chú ý ăn uống, cháu cứ , bây giờ đau đến trách bà.”
Bà còn xong thì tiếng tát vang trời cắt ngang.
Trương Hạo nương tay, động tĩnh lớn đến mức cách một bức tường vẫn rõ mồn một.
“Cái thứ già c.h.ế.t tiệt mà còn lải nhải nữa thì cút ngoài . Cái nhà bố để , bà thích ở thì ở, thích thì cút ngay.”
Giọng bà Trương lập tức yếu hẳn :
“Bà vất vả cực nhọc vì ai chứ? Trong lòng bà nội chỉ một cháu thôi! cháu phân biệt thế ?”
Một tiếng “rầm” vang lên, tiếng vật nặng va chạm, nửa ngày cũng thấy động tĩnh gì từ bà Trương.
Chắc Trương Hạo đẩy ngã xuống đất ngất .
Vài phút truyền đến tiếng van xin yếu ớt bà Trương: “Bảo bối, bà nội , bà nội cháu nữa , cháu cũng khỏe mạnh, giữ gìn sức khỏe, mau chóng tìm một cô vợ cho nhà họ Trương chúng để truyền nối tông đường.”
lẽ kế hoạch bà Trương làm hài lòng, Trương Hạo lên tiếng nữa chỉ vài phút truyền đến tiếng kêu thảm thiết lớn: “A… Đau quá đau quá, mau gọi xe cấp cứu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.