Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu

Chương 10

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những lời nếu từ trong miệng khác , đang trong phòng đều sẽ ép buộc nữa.

Vấn đề An Vô Dạng mới qua mười tám tuổi, dáng vẻ lớn lên trẻ con, dùng giọng điệu già dặn cường điệu chính trưởng thành vẻ hài hước.

Quý Minh Giác : “ hát cũng , dùng cách giải quyết vấn đề trưởng thành.” , liền chuyện :

“Như , em chủ động hôn môi Vân Xuyên, lập tức tha cho em.”

Yêu cầu … Trần Sơ và Tưởng Thiếu Phi đều nhướn mày.

“Chơi lớn ?” Bọn họ một bên sợ hãi Hoắc Vân Xuyên tính sổ, một bên mong chờ xem kịch vui.

Quý Minh Giác cũng , thể xác định Hoắc Vân Xuyên đánh c.h.ế.t .

“Em hỏi một chút…” Giọng An Vô Dạng khiến chú ý:

hôn như chuồn chuồn đạp nước, phát tiếng?”

đang cầm microphone , những lời vang vọng trong bộ căn phòng.

Giọng điệu trai trong trẻo giống thường, như đàn ông trung niên, cũng non nớt như trẻ con.

Đến những tay chơi già đời duyệt vô còn chịu nổi, chứ đừng đến Hoắc Vân Xuyên từng tiếp xúc da thịt, giọng đối phương, lập tức truyền từ tai đến nơi khó nào đó.

“Khụ…” Quý Minh Giác âm thầm ghen tỵ diễm phúc cạn Hoắc Vân Xuyên một chút, một bên lém lỉnh : “Dĩ nhiên phát tiếng, chuồn chuồn đạp nước ý nghĩa gì? Còn bằng hát một bài.”

An Vô Dạng mím môi suy nghĩ, hát nhạc thiếu nhi cùng trai hôn môi, thật khó lựa chọn.

Trong quá trình chờ đợi trai quyết định, Hoắc Vân Xuyên nhích gần ghế sofa, chỉ để điều chỉnh dáng , mà đồng thời điều chỉnh thở và trạng thái, làm bình tĩnh một chút.

Một tay khác gác ở bên hông An Vô Dạng, đang đặt tay vịn sofa, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tấm nệm bằng da.

Khoảnh khắc trai buông microphone trong tay, đuôi mắt thoáng cụp xuống.

“Em chọn hát.” An Vô Dạng xong, chống lên sofa, ngẩng đầu tìm môi Hoắc Vân Xuyên.

Khi đôi môi mang theo hương vị tươi mát mềm mại tới gần, Hoắc Vân Xuyên chút do dự bắt lấy nó.

“Wao…” vây xem đều há hốc mồm, còn huýt sáo: “Vân Xuyên, cầm thú, mới mười tám tuổi, vẫn còn học sinh…”

Thật cũng bao lâu, đại khái chỉ mười giây.

cũng đủ làm An Vô Dạng cảm thấy cả cơ thể đều đối phương quét qua, thật sự thẹn với biệt danh đặt cho đối phương, vẫn một tên cầm thú.

Tiếng môi lưỡi hòa vang lên, An Vô Dạng gấp chờ nổi, rời khỏi Hoắc Vân Xuyên.

phục vụ bưng rượu, đồ ăn vặt, còn sữa An Vô Dạng phòng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Rót sữa , rót một ly cho em .”

Hoắc Vân Xuyên thấp giọng lệnh, phục vụ phản ứng kịp.

đàn ông thấy thế, tự lấy bình sữa và một cái ly, động tác sạch sẽ nhanh nhẹn rót .

Nhiệt độ bình thường, ấm nóng , vững vàng đưa qua.

“Cảm ơn…” Sắc mặt trai đỏ như gan heo, ánh mắt như , cầm lấy ly sữa .

Trang

lý trí uống rượu chuyện , tình cảm thì thể tiếp thu loại nhạo .

“Ở đây cherry, ăn ?” Hành động Hoắc Vân Xuyên trông vẻ ân cần, biểu cảm và giọng vẫn thờ ơ, cho dù mới hôn xong.

An Vô Dạng : “Cảm ơn, em thể tự lấy.” nhận lấy quả cherry đỏ hồng mọng nước, bỏ miệng cắn vỡ, chất lỏng ngọt ngào bắt đầu tan trong miệng, lập tức khiến yêu thích hương vị loại quả đắt đỏ .

Ánh mắt mang theo độ ấm chăm chú môi trai, trơ mắt chất lỏng quả cherry nhuộm hồng hai cánh môi, mùi vị so với cherry càng thơm càng mềm mại hơn.

Hoắc Vân Xuyên rời mắt, nữa kéo cà vạt.

Vì che dấu nội tâm , cũng cầm lấy một quả cherry bỏ trong miệng.

Yết hầu gợi cảm phía cổ áo thoáng di chuyển, đó bộ phận duy nhất thể tiết lộ cảm xúc .

Các cô gái khui rượu, cũng dọn xong bàn, đề nghị chơi xúc xắc.

An Vô Dạng thích thú, buông sữa trong tay, nhích qua bên , hỏi: “Cái chơi như thế nào?”

Hoắc Vân Xuyên ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ, một hàng năm trộn trong quán bar, ngay cả xúc xắc cũng chơi, trừ khi .

dạy em.” cầm xúc xắc nghiêm túc dạy dỗ, những khác thấy thế cũng kiên nhẫn ăn uống, chờ dạy xong tiếp.

An Vô Dạng ngốc, như lọt trong sương mù, khi thực thành chỉ lắc đầu : “Phức tạp quá.”

Hoắc Vân Xuyên: “...”

“Ha ha ha.” Quý Minh Giác đến ngã sang một bên, bọn họ đều Hoắc Vân Xuyên chán ghét những ngu ngốc.

Trần Sơ giải vây, : “ chơi học , Vân Xuyên ở bên cạnh, còn sợ chúng bắt nạt em ?”

An Vô Dạng cẩn thận thở dài, liếc Hoắc Vân Xuyên một cái, gật đầu: “ thể, nếu thua em lập tức uống sữa bò.”

“Ha ha ha.” Lúc Tưởng Thiếu Phi: “Vân Xuyên, nhặt tri kỷ ngọt ngào ở thế, thấy kết cục uống đến sấp .”

Chỉ thấy Hoắc Vân Xuyên bưng rượu lên uống một ngụm, dáng vẻ coi ai gì.

Quý Minh Giác dựng ngón cái với : “, ngạo mạn lắm.” Hoắc Vân Xuyên như , làm bọn họ nhớ tới thời gian mấy năm , khi còn học ở đại học N, thời niên thiếu cần suy tính gì.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...