Gả Cho Kẻ Thù
Chương 23: CHỈ CẦN EM VÀ CON BÌNH AN, MỌI THỨ KHÁC… KHÔNG QUAN TRỌNG
Tác giả: Mr.Bin
Tháng thứ sáu thai kỳ.
thứ vẫn đang êm đềm trôi qua như cổ tích: buổi sáng ăn sáng cùng , buổi chiều sơn phòng con, buổi tối ôm thủ thỉ truyện thai giáo.
Cho đến ngày hôm …
Trưa hè, trời nóng gay gắt. Nguyệt Vy đang chọn rèm cửa online, thì điện thoại reo.
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
“ ơi, em định xuống nhà lấy hộp quà giao hôm qua để quên trong gara.”
Tần Dục Phong bên giọng vẫn đều đặn:
“Đợi về, lấy cho.”
“ cần , em tí xong.”
“Vy.” – Giọng thấp hơn – “Em đang mang thai sáu tháng. thôi cũng cẩn thận.”
“Thì em chậm…”
Cô hết câu thì đầu dây bên vang lên tiếng động mạnh, tiếp theo giọng giúp việc la hét:
“Phu nhân! Cẩn thận!”
Tần Dục Phong ném điện thoại, bật dậy khỏi bàn họp giữa chừng.
“Chuẩn xe! Đến nhà ngay! chuyện !”
bao giờ lái xe nhanh đến thế. Từng đoạn đường như kéo dài vô tận. Tim đập thình thịch, đầu óc chỉ vang lên một câu:
Đừng chuyện gì. Đừng chuyện gì. Xin em đừng chuyện gì…
Khi đến nơi, chiếc váy bầu màu kem cô nhuốm vệt đỏ.
Cô tựa lưng ghế salon, mặt tái nhợt, tay ôm bụng, môi run run.
“Dục Phong…” – Cô thều thào – “Em xin …”
lao tới ôm cô, một lời trách mắng. Chỉ sự hoảng sợ tột cùng hiện rõ trong ánh mắt.
“Xe sẵn ! Đến bệnh viện ngay!”
Phòng cấp cứu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô đẩy , còn ngoài, tay siết chặt đến bật máu, sống lưng như ai đ.â.m xuyên.
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Y tá bước , báo ngắn gọn:
“Cô trượt chân cầu thang phụ, động thai nặng. Chúng đang cố gắng giữ định. Khả năng sinh non cao.”
phịch xuống ghế. Mắt đỏ hoe. Tim như ai bóp nghẹt.
– tổng tài lạnh lùng, luôn kiểm soát tất cả – giờ đây thể kiểm soát thứ quan trọng nhất: phụ nữ yêu.
Một tiếng… Hai tiếng…
Cửa phòng mở .
Bác sĩ bước , tháo khẩu trang, khẽ gật đầu:
“Chúng giữ cả lẫn bé. cần nghỉ ngơi tuyệt đối. Tâm lý định. Nếu , thai kỳ dễ trở nguy cơ sinh non.”
Tần Dục Phong gật đầu liên tục, nước mắt lăn dài:
“Cảm ơn… cảm ơn bác sĩ…”
Khi bước phòng hồi sức, cô tỉnh. Gương mặt trắng bệch, ánh mắt vẫn quanh như đang tìm thứ duy nhất thể khiến cô yên lòng.
“Dục Phong…” – Cô nấc khẽ.
nhào đến, nắm lấy tay cô, hôn lên trán:
“ đây. ở đây.”
“Con…”
“An Lam vẫn . Bé giỏi lắm. bé cũng giỏi lắm.”
Cô bật như đứa trẻ. bên cạnh, ôm cô ngực, tay vuốt mái tóc ướt mồ hôi:
“Vy , từ giờ… em gì đều cho, chỉ cần em và con bình an.”
“Em chỉ cần... và con cũng bình an.”
Đêm hôm đó.
đầu tiên trong đời, ngủ gục bên giường bệnh, bàn tay vẫn buông tay cô.
Tổng tài Tần Dục Phong, từng cúi đầu bất kỳ đối thủ nào, giờ nguyện cúi đầu sự sống bé nhỏ và phụ nữ bé bỏng mà sẵn sàng từ bỏ tất cả – chỉ để giữ gìn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.