Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gả Cho Chàng, Chỉ Cầu An Thân

Chương 1: 3

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1

tên Lâm Tri Uẩn, hôm nay ngày thành .

Hồng chúc cháy cao, sáp nến chảy xuống, tầng tầng lớp lớp như những rặng san hô nhỏ.

Khăn hỉ một cán cân gỗ mun khảm vàng chậm rãi vén lên. Ánh sáng tràn , mang theo quầng ấm đặc trưng ánh nến. theo phản xạ khẽ nhắm mắt một cái, mới ngẩng lên.

mặt phu quân gả – Bùi Hành.

khoác hỉ phục đỏ rực, hình thẳng tắp như trúc non. Ánh nến đổ bóng sáng tối lên gương mặt tuấn tú quá mức . Mày tựa núi xa, đôi mắt như đầm hồ, chỉ mặt nước lúc phẳng lặng gợn sóng, thậm chí còn phủ một tầng áy náy mỏng manh, khó nhận . Trong tay vẫn cầm cán cân hỉ, các ngón tay siết , để lộ sự căng thẳng nhẹ.

Bốn mắt chạm trong khoảnh khắc, dời ánh , nhẹ nhàng đặt cán cân lên bàn tròn phủ khăn đỏ, phát một tiếng “cạch” khẽ.

“Lâm cô nương.” mở lời, giọng trong trẻo lạnh nhạt, như gió thu lướt qua bậc đá: “Chuyện thành hôn quá gấp gáp, khiến cô chịu thiệt.”

đáp, chỉ lặng lẽ . Khóe môi theo thói quen cong lên một độ vặn. Mệt mỏi cả ngày, phượng quan nặng nề ép cổ đau nhức, lưng vẫn thẳng tắp.

dường như khó mở lời, ngập ngừng giây lát mới tiếp. Ánh mắt dừng châu ngọc lay động đầu , chứ mắt :

vài lời, cần rõ với cô . Trong lòng … kỳ thực . Việc cưới cô, chỉ theo mệnh cha .”

Cuối cùng cũng .

Điểm nghi hoặc nhỏ nhoi treo trong lòng suốt cả ngày rốt cuộc rơi xuống, ngược mang đến một cảm giác “quả nhiên vững vàng. Thậm chí thấy bất ngờ đau buồn, chỉ cảm thấy phượng quan đầu dường như nặng thêm một chút, nặng đến mức chỉ sớm tháo xuống.

Độ cong nơi khóe môi sâu hơn, đôi mắt cũng khẽ cong, giọng nhẹ nhàng mà rõ ràng, tiếp lời vô cùng tự nhiên: “Trùng hợp thật, Bùi công tử.”

Bùi Hành sững , cuối cùng cũng thẳng mặt .

ánh nến, gương mặt tân nương phấn son điểm tô rực rỡ, đôi mắt đen sẫm và tĩnh lặng, nụ chỉ treo hờ môi, còn cảm xúc thật sự thì che kín .

nhẹ nhàng lên tiếng, trong giọng điệu còn mang theo chút nhẹ nhõm:

“Cuộc hôn nhân , với cũng chỉ chuyện bất đắc dĩ. cầu mong điều gì khác, chỉ mong cơm canh đủ đầy, một chốn yên để sống qua ngày mà thôi.”

dừng một chút, ánh mắt lướt qua căn phòng tân hôn trang hoàng hỉ khí, vì chủ nhân lạnh nhạt mà phần trống trải, ý vẫn đổi:

“Công t.ử trong lòng, tất nhiên cưỡng cầu. Chỉ đêm tân hôn phân phòng mà ngủ, truyền ngoài e cho cả hai. … công t.ử tạm chịu thiệt, nghỉ đây? Trong tủ hẳn chăn đệm dự phòng.”

Bùi Hành hiển nhiên ngờ phản ứng như , hơn nữa còn suy tính chu . Bờ vai đang căng cứng gần như thể nhận mà thả lỏng xuống, như trút gánh nặng. Khóe môi vốn mím chặt khẽ động, cong lên, lộ một nụ nhạt chân thật.

Điều khiến bất ngờ hơn nơi gò má , theo đó hiện lên một lúm đồng tiền nông, trong khoảnh khắc làm tan khí chất đoan chính lạnh lùng thường ngày, để lộ vài phần ngây ngô sạch sẽ chỉ trẻ tuổi mới .

“Lâm cô nương suy nghĩ chu , Bùi mỗ hổ thẹn.” gật đầu, giọng thêm vài phần chân thành: “ thì… cứ theo lời cô nương. ngủ đất .”

“Làm phiền .” thuận theo tự nhiên, chỉ phượng quan đầu: “ tháo nó ?”

“Cô nương cứ tự nhiên.” Bùi Hành lập tức , về phía tủ, quả nhiên lấy một bộ chăn đệm mới tinh, động tác phần vụng về, trải xuống đất cách giường xa.

tự tay tháo chiếc phượng quan giá trị xa xỉ nặng đến nhức đầu , cởi bỏ hỉ phục rườm rà, bằng trung y mềm mại. Trong suốt thời gian , Bùi Hành luôn lưng về phía , chăm chú sắp xếp “giường” trong nhỏ hẹp. ánh nến chập chờn, vành tai dường như ửng đỏ.

đệm mềm, mùi hương trầm xa lạ căn phòng vương vấn nơi chóp mũi, lên màn giường thêu uyên ương, ngẫm nghĩ đến mức xuất thần.

Bùi Hành, hai mươi hai tuổi, trưởng t.ử đích tôn phủ Thừa Ân Hầu, đoan chính cẩn trọng, danh tiếng bên ngoài, tiền đồ rộng mở.

đích nữ Lâm gia, ruột vốn tạ thế từ thuở còn thơ dại. Về mẫu , cũng từng qua ít lời đồn đại – bảo rằng năm xưa bà dùng thủ đoạn chẳng mấy vẻ vang mới thể gả cho cha, vốn ý trung nhân từ .

hôn sự , lẽ tất nhiên chuỗi ngày ghẻ lạnh. Mẫu dần nản lòng thoái chí, khi sinh hạ vài năm thì cũng vì u uất quá độ mà qua đời. Chẳng bao lâu , cha liền rước vợ kế vốn thanh mai trúc mã về nhà.

Đối với , cha hề hà khắc cũng chẳng mấy ấm áp, sự quan tâm chỉ hời hợt như đang thực hiện một nghĩa vụ lạnh lẽo. Từ nhỏ, học cách tự lớn lên, lặng lẽ quan sát thế thái nhân tình. thấu hiểu lập trường và nỗi bất đắc dĩ mỗi nên hề oán giận, chỉ sớm tự răn rằng đời vốn chỉ thể dựa chính bản .

Năm nay tròn mười tám tuổi. Khi gương mặt – gương mặt mà ai nấy đều bảo rằng ngày càng giống mẫu – cha trầm mặc lâu. Cuối cùng, ông định đoạt hôn sự với Bùi gia.

lẽ, đây trách nhiệm cuối cùng mà ông thể thực hiện cho đứa con gái : trao cho một gia thế đủ cao sang để nương tựa, còn hạnh phúc , vốn dĩ từng trong dự tính ông.

Như cũng .

Bùi Hành trong lòng, thì chí ở đây. cần một vợ đặt đó cho mắt, gây phiền phức, cần một chốn nương rời xa nhà họ Lâm, cơm áo lo. Mỗi đạt điều , can thiệp lẫn , tích đủ tiền bạc, ngày nếu thể hòa ly trong êm , chính kết cục nhất.

tiếng hít thở khẽ từ phía đất, xoay , khép mắt .

Cuộc mua bán , khởi đầu coi như thuận lợi.

2

Ngày tháng trôi qua tựa nước chảy cầu. Tại Hầu phủ , đóng vai một “phu nhân bình phong” vô cùng xuất sắc. Sáng tối thỉnh an từng vắng mặt, lễ nghi chu , lời lẽ luôn giữ phần cẩn trọng.

Đối với Bùi Hành, khách khí giữ lễ, duy trì một cách đủ. hỏi nhiều dù chỉ một câu, quá giới hạn dù chỉ một bước. thực hiện chức trách thiếu phu nhân một cách kín kẽ, tuyệt đối bao giờ ý định vượt rào.

Dường như Bùi Hành cũng hài lòng với sự yên lặng . bận rộn với công vụ, tuy chúng cùng ở chung một phòng, ngủ giường, kẻ đất, ranh giới phân minh, bình an vô sự.

Chúng chủ yếu gặp khi thỉnh an sáng tối hoặc tại những buổi gia yến bắt buộc. Những cuộc trò chuyện giữa hai vô cùng thưa thớt, chỉ giới hạn trong những lời hỏi thăm khách sáo cho tròn bổn phận.

chuyện cứ bình lặng như thế, cho đến khi Bùi Giác xuất hiện.

Bùi Giác con trai Lão Hầu gia khuất, năm nay tròn năm tuổi. Phụ t.ử trận sa trường, mẫu cũng vì u sầu mà qua đời sớm. nuôi dưỡng gối bá phụ bá mẫu, yêu thương như con đẻ.

Hầu phu nhân vì thương xót đứa cháu mồ côi nên hết mực nuông chiều, bọn tì bộc chẳng ai dám quản thúc nghiêm, khiến vị tiểu thiếu gia trở thành một “tiểu bá vương” thứ thiệt trong phủ.

Ngày hôm đó, đang bên bàn đá trong viện, lật xem một quyển tạp ký để g.i.ế.c thời gian. Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ bé như viên đạn đại bác lao vút . Phía hai bà v.ú chạy thở dốc, mặt cắt còn giọt máu: “Tiểu thiếu gia, ngài chậm một chút! Thiếu phu nhân đang ở đây...”

Bùi Giác để tai, đôi mắt đen láy nhóc chỉ dán chặt đĩa bánh hạt dẻ mới làm đặt bàn, bàn tay nhỏ định vươn vớ lấy.

“Giác nhi.” đặt sách xuống, giọng lớn rõ ràng và dịu dàng.

Động tác khựng , ngẩng đầu . lẽ với vị tẩu tẩu mới tới , chỉ mới thấy xa xa vài . trong mắt luôn tĩnh lặng, giống những bà v.ú bên cạnh bá mẫu suốt ngày chỉ ôm hôn .

cầm một miếng bánh hạt dẻ đưa ngay, chỉ mỉm hỏi: “Chẳng khi dùng điểm tâm thì nên hỏi qua chủ nhân một tiếng ? Còn nữa, lao như thế , lỡ làm hoa cỏ sợ hãi thì ?”

chỉ tay nhành lan nhỏ vạt áo làm đổ bên cạnh. Bùi Giác chớp chớp mắt, miếng bánh nhành cỏ, bĩu môi gì, âm thầm rụt tay .

đưa bánh cho , bảo tì nữ rót một ly nước ấm: “Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn. Chạy đến đầy mồ hôi thế , uống nước xong, tẩu tẩu đưa xem kiến chuyển nhà, ?”

lẽ giọng mang một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Bùi Giác nhận lấy bánh, ngoan ngoãn ăn uống nước từ tay .

Ăn xong, quả nhiên để mặc dắt bàn tay nhỏ bé, hai tẩu t.ử và tiểu thúc cùng xổm xuống góc tường xem kiến, khiến hai bà v.ú mà sững sờ.

Kể từ đó, Bùi Giác dường như nhận định viện “chốn cũ”, thường xuyên lẻn tới chơi. cũng thấy phiền, thỉnh thoảng kể cho vài câu chuyện thú vị, dạy vài chữ đơn giản, hoặc dùng lá cây sỏi đá xếp thành hình thù trong viện.

bao giờ nuông chiều mù quáng. Lúc cần dạy quy tắc, ôn hòa mà kiên định, lúc cần chơi đùa, luôn nghĩ những ý tưởng mới mẻ.

Trẻ con vốn nhạy cảm, ai thật lòng đối với , chúng đều hiểu rõ. Chỉ đầy nửa tháng, Bùi Giác mở miệng “tẩu tẩu ơi, tẩu tẩu ”, bám lấy chặt, ngay cả chỗ Hầu phu nhân cũng ít hẳn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ban đầu, Hầu phu nhân ngạc nhiên, bà cố ý “ ngang qua” viện vài . Thấy đứa cháu nhỏ dạy hư mà trái còn thể yên, đôi mắt sáng giống hệt phụ cứ chớp chớp giảng đạo lý, bà thấy cũng yên lòng.

cách đối nhân xử thế ung dung, kiêu ngạo cũng siểm nịnh, bà nhận tình cảm dành cho Bùi Giác chân thật, thể làm giả.

Sự xa cách lạnh nhạt trong lòng bà đối với nàng dâu mới – vốn cưới về khi con trai bà ý trung nhân – dần dần tan biến, đó sự tò mò và tán thưởng.

Một nọ, chứng đau đầu kinh niên Hầu phu nhân phát tác. chủ động xin giúp, đem những sổ sách rắc rối từ trang trại gửi tới sắp xếp vô cùng rõ ràng, súc tích, khiến bà bớt nhiều gánh nặng.

khi xong việc, rời ngay mà bên cạnh giường, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho bà. Thủ pháp hề xa lạ, cũng quá mức lấy lòng, lực đạo vặn khiến bà thư thái.

“Tay nghề con cũng khá lắm.” Hầu phu nhân nhắm mắt, giọng điệu hòa hoãn hơn nhiều.

“Khi còn ở nhà... thỉnh thoảng con xoa bóp cho mẫu .” nhẹ giọng đáp.

Đó sự thật. Ngày đó mẫu còn sống, còn nhỏ chẳng làm gì cho vui, nên mới đặc biệt học thủ pháp từ các bà vú.

Hầu phu nhân “ừ” một tiếng, bỗng nhiên : “Mấy ngày kho hàng mới đưa tới một xấp lụa nhuyễn yên la màu xanh thiên thủy, màu sắc thanh nhã hợp với tuổi trẻ các con, con đem cắt vài bộ y phục mùa hạ . Còn cả hộp trân châu Nam Dương nữa, tuy lớn độ bóng , con cũng giữ lấy mà làm trang sức.”

Đây rõ ràng sự ban thưởng và công nhận vượt mức bình thường. Động tác dừng , giọng vẫn bình : “Tạ mẫu hậu ái. Xấp lụa quả thực nhã nhặn, con thích. Còn trân châu... con còn trẻ, sợ nén vẻ quý khí , mẫu cứ giữ thưởng thức hoặc ban cho khác thì hơn.”

Hầu phu nhân thầm gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trong mắt: “ cho thì cứ nhận lấy. Con một đứa trẻ hiểu chuyện. Hành nhi lấy con phúc phận nó.”

Bà mở mắt , thở dài: “Cái tính cách nó... con hãy bao dung nhiều hơn, cũng hãy... điểm hóa cho nó một chút.”

Trong lời , cả ý vị giao phó và gửi gắm tâm tình. kinh ngạc, dừng động tác , cung kính đáp: “Mẫu nặng lời . Phu quân đoan chính thận trọng, con còn nhiều điều học hỏi ở lắm.”

3

Sự đổi trong căn nhà , ngay cả một vốn dĩ đóng cửa thanh tu như cũng cảm nhận rõ, huống chi nhạy cảm như Bùi Hành.

đây, Bùi Giác thỉnh thoảng vẫn chạy tới quấy phá thư phòng , để nghiêm giọng trách mắng hoặc bà v.ú bế . dạo gần đây, tiểu bá vương ít sang chỗ hẳn.

Thỉnh thoảng tới, trong tay thằng bé cầm một chiếc lá cây kỳ lạ thì cũng một tờ giấy vẽ loằng ngoằng, hào hứng khoe với đại ca rằng đó “tẩu tẩu dạy”.

rằng, một buổi chiều khi đang ung dung chống cằm trêu đùa “tiểu mập mạp” giữa sân nắng, Bùi Hành lặng ngoài cổng viện từ lúc nào. Tiếng khanh khách Giác nhi và sự tự tại lẽ khiến sợi dây đàn vốn luôn căng cứng trong lòng khẽ rung lên một nhịp.

Chập tối hôm , Bùi Hành về phòng sớm hơn thường lệ. đang bên cửa sổ, tận dụng chút ánh sáng cuối ngày để cuốn “Nam Hành Bút Ký”. Thấy , chỉ ngước mắt gật đầu chào theo thói quen, định tiếp tục chìm trang sách.

“Nàng đang xem gì ?”

bỗng nhiên chủ động mở lời, tới bàn rót một ly nước. ngạc nhiên, giơ bìa sách cho xem: “ một cuốn bút ký về phong tục và địa lý, rảnh rỗi nên lật xem một chút.”

Bùi Hành liếc một cái, nhận xét bằng giọng từng nhiều, rộng: “Tác giả từng gặp qua vài . Những điều ông khá chi tiết, khi đến đời sống dân chúng và cách cai quản, suy nghĩ vẫn còn cặn kẽ.”

khép sách , về phía . Bóng tối hoàng hôn phủ lên dáng hình thẳng tắp một tầng hào quang mờ ảo. Trong lòng bỗng nảy sinh một tia hiếu kỳ: Vị tiểu hầu gia đoan chính, một lòng hướng về “ trong mộng” , rốt cuộc hằng ngày suy nghĩ điều gì?

theo ý kiến phu quân, thế nào mới đạo trị quốc?” hỏi.

Bùi Hành dường như ngờ sẽ tiếp lời trực tiếp như . trầm ngâm một lát xuống chiếc ghế đối diện, thần sắc trở nên nghiêm túc đến lạ kỳ:

“Cốt lõi đạo trị quốc ở giáo hóa và chọn hiền tài. Biên cảnh tranh chấp phần lớn do sự bế tắc và nghèo nàn. Nếu thể khiến dân chúng lễ nghĩa, trẻ dạy dỗ, tráng niên trọng dụng... vì xuất giới tính mà tự trói buộc , thì quốc lực tự khắc hưng thịnh.”

Khi những lời , trong mắt ánh lên một loại hào quang rạng rỡ mà từng thấy – đó hào quang lý tưởng và niềm tin.

ngẩn . từng nghĩ sẽ về kinh điển khô khan xu hướng triều đình, ngờ những suy nghĩ khoáng đạt đến mức “táo bạo” như . gò bó bởi giới tính? Ý tưởng ở thời đại thực sự quá kinh thế hãi tục.

nhịn , khẽ hỏi: “Phu quân chí hướng , thật khiến kính phục. Chỉ ... chuyện liên quan gì đến vị cô nương trong lòng ?”

thầm nghĩ, nữ t.ử thể khiến một nhân vật như rung động, hẳn cũng một vô cùng đặc biệt.

nhắc đến “ cũ”, mặt Bùi Hành lướt qua một tia ngượng ngùng, nhanh chóng sự kính trọng thuần túy thế:

“Uyển Thanh... Từ tiểu thư, nàng con gái Thái phó. Thái phó ơn tri ngộ với . Từ tiểu thư thừa kế gia phong, thanh nhã lễ nghĩa, tất nhiên kính trọng.”

dừng một chút, như đang chọn từ ngữ để diễn tả một chân lý: “ đây gặp gỡ trong các buổi thi hội, thấy nàng văn tài lạc, đối nhân xử thế chu nên mới cảm thấy... nữ t.ử như , mới chính lương phối.”

vẻ mặt “kính trọng” thản nhiên chút tình ý , cái vẻ nghiêm túc như đang thảo luận học thuật khi nhắc đến hai chữ “lương phối”, trong chốc lát, suýt nữa thì quản lý nổi cơ mặt .

nhanh chóng cúi đầu, mượn động tác sắp xếp trang sách để che giấu khóe môi đang khẽ co giật vì buồn .

Trời ạ, nhầm lẫn giữa ơn nghĩa và tình yêu? Đem sự ngưỡng mộ về một hình mẫu gia đình lý tưởng biến thành sự rung động nam nữ? Vị Bùi công t.ử , trong chuyện tình ái e rằng trì độn đến mức thể đem “khai khẩn đất hoang” !

Lúc ngẩng đầu lên, khôi phục vẻ bình tĩnh, mỉm : “Hóa . Từ tiểu thư quả thực phong thái đại gia, hạng phàm tục.”

Bùi Hành thấy tán đồng, trong lòng nảy sinh cảm giác thoải mái khó hiểu. lộ lúm đồng tiền nhẹ nơi khóe miệng: “Nàng thể hiểu .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...