Gả Cho Anh, Em Chỉ Có Thể Yêu Mình Anh
Chương 29: Người Cũ Quay Về – Ghen Tuông Và Một Đêm Bị Cưỡng Đoạt Ngược!
Chương 29: Cũ Về – Ghen Tuông Và Một Đêm Cưỡng Đoạt Ngược!
Lâm An bước xuống khỏi chuyên cơ thì bao vây bởi ống kính truyền thông quốc tế.
“Cô con gái nuôi Trịnh Duy Khánh?”
“Cô quan hệ gì với Tống Gia – tổng tài mới nổi ở Mỹ?”
Cô cau mày.
Tống Gia?
Cái tên – như một lưỡi d.a.o đ.â.m ngược ký ức đầy m.á.u và lửa trong cô.
Một đàn ông – từng cứu cô trong ám sát ở , từng yêu cô điên dại… Trịnh Duy Khánh dùng thuốc thử nghiệm biến thành kẻ lệch lạc cảm xúc.
Giờ… .
Căn biệt thự Hàn gia, đêm hôm đó.
Hàn Thiên Phong điên tiết khi tin tức:
“Tống Gia công khai: ‘Vy từng phụ nữ yêu, và sẽ giành cô .’”
Tay siết nát ly thủy tinh.
Bạn thể thích: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Mắt đỏ ngầu như dã thú xâm phạm lãnh thổ.
“ điên ?” – cô giật tờ báo khỏi tay – “Em gì với Tống Gia cả. Quá khứ đó… em thậm chí còn nhớ nổi!”
“ tại dám tuyên bố em ?!”
“Bởi vì điên. Còn thì tỉnh!”
tiến tới, ép cô tường, thở phả sát gương mặt:
“. khiến cả thế giới – em . Chỉ .”
“ điên …”
“Vì yêu em. phát điên .”
cúi xuống, cắn mạnh lên cổ cô, như đóng dấu chủ quyền.
Tay xé toạc áo cô, mặc kệ cô giãy giụa:
“Bỏ ! Em tắm”
“ cần. Em thở đủ khiến nghiện.”
đẩy cô lên bàn làm việc, kéo hai chân cô quấn ngang eo, thẳng tay đẩy – dạo đầu, nhẹ nhàng.
“AHHH! Hàn Thiên Phong!!!”
“Gọi . Lớn hơn!”
“THIÊN PHONG! ĐỪNG MẠNH QUÁ!!”
“ mạnh. Để em nhớ – tên em rên tên , Tống nào cả!”
Từng cú thúc sâu như xé nát cô từ bên trong.
Cô rơi nước mắt – vì đau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mà vì cảm xúc quá nhiều.
Ghen. Thương. Yêu. Và cả tuyệt vọng.
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
“ … đồ điên…”
“Và em phụ nữ… đồ điên đó!”
Cả hai cùng vỡ òa trong cực hạn – như một lời thề giữa xác thịt và cơn ghen lửa đốt.
Sáng hôm .
Tống Gia xuất hiện tại sảnh chính Hàn gia, trong bộ vest xám tro, gương mặt sắc lạnh và đôi mắt xám bạc dị biệt.
“Xin , hẹn . đến… để đưa Vy về.”
Hàn Thiên Phong chắn cửa, ánh mắt như d.a.o cạo.
“Cô vợ cưới . ai đưa hết.”
Tống Gia lướt qua Lâm An đang từ lầu bước xuống, ánh mắt đầy u uẩn và cố chấp:
“Em từng … nếu cơ hội sống một , em sẽ chọn bên . Em còn nhớ ?”
Lâm An c.h.ế.t lặng.
Đó câu cô từng trong đêm tuyệt vọng, khi truy sát, khi nghĩ sắp chết.
Thiên Phong siết chặt tay.
Cô bước xuống, đối mặt cả hai:
“ từng chọn . giờ, chọn .”
“Và … Hàn Thiên Phong.”
Tống Gia lạnh, đôi mắt lóe lên tia đau đớn:
“ để xem… em giữ tình yêu đó… khi bí mật mang đến phơi bày.”
“Bí mật gì?”
trả lời. Chỉ rời , để một hồ sơ đỏ máu.
Cô mở – và bàng hoàng.
ảnh Hàn Thiên Phong… trong một trận đánh năm xưa ở Syria.
Và b.ắ.n chết… chính ruột cô – từng mất tích suốt 15 năm?!
Cô run rẩy ngã xuống ghế.
“… thể nào…”
Thiên Phong lao tới:
“An! giải thích! … dối!”
“ từng g.i.ế.c . Em . … nếu đó em ruột em… thì ?!”
Cô hét lên, nước mắt trào .
Cả thế giới đảo lộn một nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.