Full- Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Quyến Rũ (Giang Diệu Cảnh - Tống Uẩn Uẩn)
Chương 456: Có người nhảy lầu
“Đến gọi chị dậy, công việc em.”
Tống Duệ Kiệt thản nhiên.
Tống Uẩn Uẩn: “…”
Cô nhíu mày.
Hôm Duệ Kiệt đến tìm cô xin , nên giận dỗi với cô, cũng nên tùy hứng sẽ bỏ việc.
Cuối cùng chịu nhận việc , … công việc đầu tiên chính gọi cô dậy?
Tống Uẩn Uẩn bật :
“Giang Diệu Cảnh giao cho em nhiệm vụ chỉ gọi chị thức dậy thôi ?”
Duệ Kiệt nghiêm túc giải thích:
“Giang tổng bảo em đưa chị xem địa điểm tổ chức hôn lễ ngày mai. thứ cơ bản bố trí xong, chị xem thử chỗ nào hài lòng, hôm nay còn kịp sửa. Còn chuyện gọi chị dậy… em tự tiện làm. Ai bảo chị giờ còn dậy.”
Tống Uẩn Uẩn bất ngờ:
“Giang tổng?”
Duệ Kiệt gật đầu:
“ sếp em, tất nhiên em gọi như thế. Em trong công ty nghĩ rằng dựa quan hệ, năng lực. Em tự tạo dựng sự nghiệp.”
Tống Uẩn Uẩn thoáng ngạc nhiên, khẽ mỉm :
“ chí khí, xem em thật sự trưởng thành .”
Duệ Kiệt liếc mắt:
“Em vốn lớn. Thôi, mau dậy , em chờ nhà.”
“ , chị .”
Cô vươn vai, quần áo, rửa mặt, xuống nhà.
Bà quản gia thấy cô thì :
“Vốn cản cho lên gọi tiểu thư, kịp.”
Tống Uẩn Uẩn lắc đầu:
“ , cũng nên dậy .”
Cô ăn qua loa vài miếng sáng, đó cùng Duệ Kiệt lên xe.
Xe chạy hơn nửa tiếng thì đến nơi Tòa nhà Cầu, công trình mang tính biểu tượng thành phố Vân.
Duệ Kiệt dừng xe, ném chìa khóa cho bảo vệ, để họ lái xuống bãi đỗ hầm. Ở đây cho đậu xe, cũng để tránh tắc nghẽn ngày mai.
Giang Diệu Cảnh sắp xếp cho một tờ báo giải trí độc quyền đưa tin hôn lễ.
Tống Uẩn Uẩn bước hội trường, mắt liền khung cảnh lộng lẫy choáng ngợp.
Hôn lễ thể chứa đến 200 bàn tiệc, 2000 khách mời.
Cả hội trường lấy tông màu sữa ấm áp làm chủ đạo, phối cùng rèm lụa mềm mại. khí tựa như một bộ phim lãng mạn Pháp tĩnh lặng, tràn đầy những cao trào cảm xúc, ở cũng toát lên vẻ tinh tế và lãng mạn.
bước đến tiếp đón, trong đó một nước ngoài, tiếng Trung lưu loát:
“Xin chào, Tống tiểu thư?”
Bạn thể thích: Full Hà Tổng Tuyệt Tử? Kết Hôn Với Người Câm (Nguyễn Thanh Âm-Hạ Tứ) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Uẩn Uẩn khẽ gật đầu.
cô đến để duyệt địa điểm, liền hiệu cho nhân viên bật hệ thống chiếu sáng.
Đèn bật, hội trường sáng rực lên, mà chuyển sang ánh sáng trầm ấm vàng dịu, pha sắc cam, ánh sáng bố trí hợp lý, khiến gian huyền ảo như mộng.
Mùi hoa tươi thoang thoảng khắp gian, nhắm mắt tựa như đang trong vườn hoa.
“ chỗ nào cô hài lòng, vẫn thể sắp xếp chỉnh sửa.”
Tống Uẩn Uẩn lắc đầu:
“ cần, thấy hảo .”
phụ trách mỉm tự tin, hiển nhiên hài lòng với thành quả .
Tống Uẩn Uẩn một vòng, càng xem càng hài lòng:
“Duệ Kiệt, chúng thôi.”
Duệ Kiệt cũng tỏ vẻ thích thú:
“Nếu em và An Lộ cũng thể tổ chức hôn lễ như thì quá.”
Bước chân Tống Uẩn Uẩn chợt khựng , phắt :
“Em gì?”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Duệ Kiệt vội vàng chối:
“ gì, thôi.”
Rõ ràng cô thấy cái tên An Lộ.
Tống Uẩn Uẩn thở dài trong lòng.
Chuyện tình cảm… quả thật cô thể can thiệp.
Đến cửa, bỗng thấy một đám đông tụ tập.
“ phóng viên.” Duệ Kiệt .
Tống Uẩn Uẩn cau mày.
Phóng viên?
Cô còn kịp hiểu vì nhiều phóng viên đến như , thì bỗng trong đám vang lên tiếng hô hoảng loạn:
“ nhảy lầu!”
Tống Uẩn Uẩn lập tức ngẩng đầu lên
Quả nhiên một bóng đang bên mép tòa nhà!
Tuy tầng cao nhất, cũng một phần ba chiều cao tòa nhà, đủ khiến lạnh sống lưng.
Xa quá, thấy rõ mặt.
“Làm trò gì , thật xui xẻo!” Duệ Kiệt nhăn mặt khó chịu.
Tống Uẩn Uẩn thì lập tức dự cảm chẳng lành.
nhảy lầu, phản ứng đầu tiên lẽ cảnh sát, cứu hỏa đến nơi, giờ xuất hiện phóng viên. Rõ ràng… đây trùng hợp, mà cố ý dàn dựng!
“Duệ Kiệt, theo chị lên .”
Cô xoay , bước nhanh trong tòa nhà!
Chưa có bình luận nào cho chương này.