Fanfic Mã Văn Tài x Trúc Anh Đài
Chương 5: Bước Ngoặt Tâm Lý
Cơn mưa đầu hạ trút xuống Mã phủ như trút nước.
Trong cơn mê sảng trận phong hàn đột ngột, Mã Văn Tài còn vị quan gia uy nghiêm kẻ chiếm hữu điên cuồng.
giường, gương mặt tái nhợt, đôi tay quờ quạng trong trung như đang cố nắm lấy một thứ gì đó sắp tan biến.
" Đài... đừng ... Đừng bỏ một ..."
Đài bên cạnh, bàn tay đang cầm khăn ấm khựng .
Đây đầu tiên nàng thấy yếu đuối đến thế.
Tiếng nấc nghẹn ngào giống một kẻ săn mồi, mà giống một đứa trẻ bỏ rơi giữa bóng đêm.
Nàng khẽ đặt tay lên trán .
Cơn sốt cao khiến run rẩy.
Mã Văn Tài lập tức chộp lấy tay nàng, siết chặt đến mức đau điếng, như thể đó sợi dây cứu sinh duy nhất đời .
" làm tất cả... giết chết sự tử tế chính để giữ lấy nàng..."
lảm nhảm trong cơn mê, nước mắt nóng hổi lăn dài gò má sắc lạnh.
"Tại ai cũng rời bỏ ? Phụ chỉ cần quyền lực, mẫu bỏ từ lâu... Đài, nếu nàng cũng , sẽ chẳng còn gì cả."
Đừng bỏ lỡ: Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm, truyện cực cập nhật chương mới.
Đài bàng hoàng.
Hóa , sự chiếm hữu đến điên cuồng chỉ xuất phát từ dục vọng, mà còn từ một nỗi sợ nguyên thủy: sợ lãng quên, sợ vứt bỏ.
dùng xiềng xích để trói buộc nàng, vì cách nào khác để giữ một ở .
sợ nếu nới lỏng tay, nàng sẽ tan biến như làn khói, giống như tất cả những tình thương từng .
Nàng sâu gương mặt đang nhíu vì đau đớn . Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng nàng, tình yêu nồng cháy, cũng chẳng còn sự căm ghét thuần túy.
Đó sự xót thương cho một kẻ tất cả thực chất chẳng gì.
" ." Đài khẽ thì thầm, giọng dịu . "Mã Văn Tài, vẫn ở đây."
Như thấy lời hứa , nhịp thở dần định .
vùi mặt lòng bàn tay nàng, ngủ trong sự bình yên hiếm hoi.
Sáng hôm , khi Mã Văn Tài tỉnh dậy, thấy Đài vẫn đó, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm.
định thu tay , sợ rằng sự yếu đuối đêm qua nàng thấu, Đài chủ động nắm lấy tay .
"Phu quân, tỉnh ."
Gợi ý siêu phẩm: A Thái Tặng Tôi Một Ảnh Đế đang nhiều độc giả săn đón.
Mã Văn Tài sững sờ. Đây đầu tiên nàng gọi "phu quân" mà sự ép buộc. Ánh mắt nàng còn sự sợ hãi một con mồi, mà sự bao dung một vợ.
" Đài, nàng..."
" cần dùng xích sắt song sắt để giữ ." Nàng thẳng mắt , giọng kiên định.
"Nếu học cách tin tưởng, sẽ tự nguyện ở . Đừng biến tình yêu thành ngục tù nữa, ?"
Mã Văn Tài lặng .
Trái tim sắt đá như một vết nứt, và ánh sáng mặt trời bắt đầu len lỏi .
đầu tiên bao nhiêu năm, cảm thấy cần gồng lên để chiếm đoạt, vì thứ khao khát nhất, sự hiện diện nàng đang ở ngay mắt, bằng xương bằng thịt và đầy tự nguyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.