Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 27: Đẹp lắm!
“Cháu chào chú Vương, cháu Tiểu Doanh ạ.” – Phương mỉm ngọt ngào, đưa một gói kẹo mừng cưới.
Phương Đức cạnh liền phụ họa:
“Con gái thứ hai đó, mới cưới xong, cứ nhất quyết đòi đến cơ quan tặng tận tay ít kẹo mừng.”
Trong phòng làm việc lúc một chị phòng tài vụ đang đối chiếu sổ sách, hơn năm mươi tuổi.
Phương tự giới thiệu xong, chị cô vài lượt.
Đến khi Phương Đức đây con gái thứ hai, chị lập tức reo lên:
“Tiểu Doanh? cô bé xinh như búp bê hồi đó ? giờ...”
Hồi nhỏ, Phương quả thực như trong tranh Tết, còn hơn cả mấy đứa trẻ in lịch.
Giờ tuy vẫn xinh, chút khác với tưởng tượng, khiến phụ nữ ngượng, dừng giữa chừng.
Phương lập tức dịu dàng, khẽ kéo váy hành lễ, tự nối lời giúp bà thoát khỏi ngượng ngùng:
“Giờ thì cháu phúc tướng hơn hồi bé ạ!
Cháu ngờ cô Tôn vẫn còn nhớ cháu đấy, cháu vui quá!”
phụ nữ vốn lúng túng, liền bật thiết:
“Trời, ngờ con vẫn nhớ cô! bố con cho con ?”
Cô sang hỏi Phương Đức.
Ông ngẩn , kinh ngạc mừng rỡ:
“, thật đấy, gì cả! kịp luôn!”
Gương mặt ông cứng đờ, ai quen ông đều ông hề dối.
Tôn Bình ( phụ nữ ) làm cùng ông hai mươi năm, chỉ liếc ngay.
Phương :
“Cháu còn nhớ hồi nhỏ đến đây, cô cho cháu một viên kẹo, cháu suýt nuốt nghẹn chết, làm cô sợ phát luôn !”
Tôn Bình bật :
“ con vẫn còn nhớ thù ?”
Phương liền nghiêm túc lắc đầu, giọng trong trẻo:
“Ai thế ạ? Nếu cô vỗ lưng kịp lúc, chắc cháu mất mạng chứ.
Hồi đó còn nhỏ, chẳng cảm ơn cho . Giờ lớn , cháu thường xuyên qua chơi với cô mới ! Cô đừng thấy cháu phiền nha~”
Cô với vẻ chân thành đến mức hảo, tự nhiên như nước chảy, ngọt ngào mà giả tạo.
Tôn Bình cảm động thật lòng, nắm tay cô:
“Cô nhớ đó nhé, con đến cô giận thật đấy!”
Phương , nhét thêm cho bà một gói kẹo mừng.
Đến lúc Tôn Bình mới để ý đến bông hoa cưới n.g.ự.c cô, nhớ lời Phương Đức , liền tròn mắt kinh ngạc:
“Con cưới ? Bao giờ thế?
Ông Phương, ông giấu kỹ quá đấy nhé! Sợ đến dự uống rượu ?”
Phương lập tức lườm cha một cái, vẻ ấm ức.
Phương Đức vẫn mặt đổi sắc, ánh mắt ngơ ngác, hiểu con tính bày trò gì.
“Bố, đến nước mà bố còn giấu giếm hộ ? Nếu bố , con đấy nhé, con chịu mang tiếng !” Phương , giọng nửa giận nửa dỗi.
đến đây, Vương Quân – vẫn yên xem kịch bên cạnh – mắt sáng rực, ơ kìa, sắp chuyện để hóng ?
Phương Đức im thin thít kịp nghĩ nên đỡ lời thế nào.
Tôn Bình kéo tay Phương , nôn nóng hỏi:
“Con ngoan, rốt cuộc thế?”
Bà ba đứa con trai, đầu thấy Phương hồi bé mê lắm cứ ước ao giá mà một cô con gái xinh như thế.
vụ kẹo suýt nghẹn, cô bé ít đến cơ quan hơn, tình cảm cũng xếp .
Giờ gặp , thấy con bé hề để bụng, đáng yêu như xưa, bà càng thích hơn!
Phương vẻ bực dọc:
“Cô Tôn, cô còn nhớ chuyện cháu từng quen Lâm Hồng ạ?”
Tôn Bình gật đầu:
“Nhớ chứ, ông nội với bố đều tiếng, năm đó cha Lâm Hồng còn đích đến dạm hỏi nữa. Bố con lúc đó khoe với cả cơ quan chứ!”
Phương hít sâu, rõ từng chữ:
“Thật bọn cháu chia tay lâu , vì Lâm Hồng thích chị kế cháu – Phương Điềm.
Họ chuyện làm mặt, nên cho bố cháu !”
Phương Đức lập tức hoảng lên:
“Đừng nữa!”
Cái thật sự thể !
Nếu truyền ngoài, sẽ nghĩ Lâm Hồng coi con gái ông như đồ tùy chọn, hôm nay chọn em, mai chọn chị đó chẳng khác nào tát thẳng mặt ông!
Tôn Bình lớn tuổi hơn Phương Đức, sắp nghỉ hưu, vốn luôn xem như “chị cả” trong cơ quan.
xong chuyện, bà liền nổi giận, sang mắng thẳng Phương Đức:
“Ông từ bao giờ hiền đến mức hả? Để ỉa lên đầu mà vẫn nhịn ?
bảo ông ông im luôn?
Thế còn danh dự Tiểu Doanh thì hả!?”
Phương Đức đỏ bừng cả mặt, đáp .
Phương đỏ mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tôn Bình, giọng nghẹn :
“Cô ơi, đừng trách bố cháu...
Bố cũng khổ lắm , làm cha dượng thật khó mà!
Nếu bố vì danh tiếng cháu mà kể hết chuyện ngoài, thì danh tiếng chị kế cháu còn nữa?
Bố , danh dự con gái còn quý hơn vàng
vì , dù ông chịu thiệt, nuốt đắng nuốt cay, cũng cả!”
Lời dứt, Vương Quân và Tôn Bình đồng loạt sang Phương Đức
Thì bấy lâu họ đánh giá con ?
Bạn thể thích: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông , thật như cái tên Phương Đức, quả “đức”!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong lòng Phương Đức reo lên:
lắm! Quá luôn!
Hai mươi năm cực khổ xây dựng hình tượng, ông bao giờ khiến cảm động như lúc !
________________________________________
“Thế giờ tự nhiên ?” –
Vương Quân, nãy giờ im lặng, bỗng hỏi.
Tim Phương Đức khựng .
Phương khẽ cúi đầu, gượng gạo , hai tay xoắn chặt:
“Bố cháu thể nhịn, cháu thì nhịn nổi...
Dựa mà để Lâm Hồng một chân đạp hai thuyền chứ?
Ngoài mặt thì tán cháu, lưng qua với chị kế cháu?
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Lẽ nào cháu kém giá trị hơn chị ?”
“! Chính xác luôn!” –
Tôn Bình tức giận định mắng, nhớ đến phận nhà họ Lâm, đành khựng giữa chừng.
Phương tiếp lời:
“ bố cháu bắt cháu im, cho ...
đó cháu nghĩ quẩn, liền quyết định tiên hạ thủ vi cường
cháu lấy chồng luôn, mà chồng cháu Lâm Hồng.
Thế quan hệ coi như kết thúc hẳn !”
(Cô thể thật rằng, khi Lâm Hồng qua với chị kế,
cô xoay sang... Lâm Minh, chú ruột !
Dù hai yêu thật và kết hôn đàng hoàng
chẳng khác gì một mớ hỗn độn!)
kể thế nào cho sạch sẽ, hợp lý, và hợp đạo đức!
Cô càng càng run, hai tay xoắn chặt đến đỏ cả ngón, mặt cũng ửng đỏ:
“Cháu chỉ tìm một chồng, nhất mà ở cũng hơn Lâm Hồng một bậc...”
Giọng run rẩy, thật thà, pha chút bướng bỉnh trẻ con
càng khiến thấy thật lòng, giả dối.
“Cháu tìm mấy tháng mà chẳng ai hợp,
hôm tình cờ gặp Lâm Minh, từ Tân Thành về công tác,
một ngày nghỉ ghé thăm nhà em trai,
cháu kịp nghĩ gì cả mua đại chai rượu Erguotou uống mấy ngụm lấy can đảm,
chặn ở đầu ngõ... cầu hôn luôn!
đồng ý !”
Câu cuối cô cực nhanh, như sợ ngắt lời.
Mà thật chuyện .
Giờ Phương đó, mặt đỏ, ánh mắt thấp thỏm chờ phán xét.
________________________________________
Tôn Bình sững mấy giây, vỗ đùi nghiêng ngả:
“Con bé giỏi thật! Gan cũng to bằng trời!
Mà khoan... con Lâm Minh, cái mặt đều hơn Lâm Hồng ?
... chú ruột nó đấy !?”
Vương Quân đang uống suýt phun hết ngoài!
bản địa, mới đến thủ đô công tác hơn năm,
nên rõ gia thế nhà họ Lâm lắm.
Tôn Bình thì rõ rành rành
vì con trai bà bạn Lâm Minh,
từ nhỏ Lâm Minh còn qua nhà bà chơi!
Phương gượng, trán lấm tấm mồ hôi.
Ngược , Tôn Bình thì vô cùng hân hoan:
“Cưới lắm! lắm!
giờ cứ lo Lâm Minh tìm vợ xứng đáng,
giờ thì yên tâm nhé!”
Phương liếc trộm Phương Đức, vẻ sợ sệt,
nắm lấy tay áo ông, khẽ lắc lắc, giọng nũng nịu:
“Bố ơi, cô Tôn còn con với Lâm Minh duyên ,
bố đừng giận con nữa nha~
Bố thể lúc nào cũng chỉ nghĩ cho chị kế mà chẳng thương con chút nào ...”
Giọng cô run run, mắt hoe đỏ
một câu chứa đầy tủi , khiến ai cũng chạnh lòng.
Tôn Bình xong cũng rưng rưng, suýt .
Vương Quân Phương Đức mà ánh mắt đầy trách móc.
Phương Đức cũng cay mắt thôi đủ , con ơi, vẽ thêm nữa bố hóa thánh mất!
Ông đành vỗ vai con, khẽ :
“Thôi , con ngốc...
Bố mà thương con, thì làm gì chuyện những thứ nhất đều để cho con chứ?
Vì chuyện mà chị con tức phát , con hả?”
Ánh mắt ông khẽ liếc sang chiếc vòng ngọc tay con gái
mỉm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.