Em Siêu Nhớ Chị
Chương 14: Ngoại truyện (Bùi Diễm Chi)
"Huhu, hát khó quá, giáo viên thanh nhạc bảo mù nhạc, mà tôu cố gắng lắm ."
"Giáo viên vũ đạo nhảy cổ điển khá , eo cũng mềm, nhảy nhóm nữ như xác sống chứ."
"Thế thể trách ? Mấy đứa xem cái bộ đồ ngắn đến mức nào, cứ động đậy tí hở n.g.ự.c hoặc hở eo thôi."
"Giáo viên nhóm nữ , loại như mỗi năm đến bảy tám chục đứa, diễn cũng chẳng ai cần ."
"Mấy đứa đừng tranh giành nữa, đây bữa trưa , cướp mất đói đấy, ngoan ngoãn xếp hàng chứ."
Những âm thanh liên tục phát khiến nhíu chặt mày. trốn gầm cầu , thể yên tĩnh một lát ?
Đột nhiên mở đôi mắt lim dim, đập mắt chiếc eo trắng nõn, thon thả cô gái. Quả thật mềm.
Chắc tai đỏ bừng , tự nhiên mặt .
đó chợt nghĩ, vì lang thang nên lâu cắt tóc, mái tóc dài che khuất mặt, cũng chẳng khác gì.
Qua kẽ tóc dài, thản nhiên gối đầu lên cánh tay, chiếc ghế gỗ lặng lẽ cô luyên thuyên với đàn bồ câu.
Cô một cô bé nhiều.
một tiếng luyên thuyên, gần hết chiếc bánh mì Pháp bụng bồ câu, cô cũng giận, nhặt những mảnh còn sót bỏ túi.
Mắt mày cong cong, vẫy tay chào tạm biệt đàn bồ câu.
Đàn bồ câu hành động cô làm giật , vỗ cánh bay ào ào về phía .
Chậc, cháy cổng thành vạ lây cá trong ao.
trở thành kẻ xui xẻo.
làm ? chẳng nhúc nhích chút nào, một thiếu niên chán đời, tại đến quấy rầy sự yên tĩnh ?
thấy giọng cô hoảng hốt vang lên: "Các bạn đừng bay qua bên đó, đang ngủ."
Cô , cuối cùng cũng rõ khuôn mặt cô.
nghĩ chỉ tai đỏ bừng. Mặt cũng đỏ .
Cô gái lao nhanh đến, thấy chiếc eo cô , trắng đến chói mắt.
còn khuôn mặt xinh lộng lẫy nữa, tinh xảo như búp bê trong tủ kính. Xinh thế , thể ai cần?
dám thẳng đôi mắt cô , trong lúc bối rối, nhắm mắt .
Bóng tối mang đến cho những tưởng tượng vô tận, trong đầu ngừng chiếu khuôn mặt, chiếc eo cô .
Và vầng sáng đỉnh đầu cô , tim , hề phòng mà đập mạnh một cái.
"Xin , xin , ." Giọng cô như dòng suối ngọt ngào, như suối chảy róc rách, len lỏi qua đầu tim .
Cô tiếng phổ thông. lẽ nhận điều gì đó , bằng tiếng . bằng tiếng phổ thông.
Tô Châu, giọng điệu ấm áp dịu dàng, miền sông nước Giang Nam, khiến chợt nhớ về những buổi chiều mùa hè.
dỗ dành , hát cho , gọi tên mật : "Chi Chi."
xa, đồng đội cô đang gọi: "Tống Thiên Yên, nhanh lên, tập hợp ."
Bạn thể thích: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
mím môi, cổ họng khô khốc, lâu mở miệng chuyện.
với cô " ", mãi tìm từ ngữ thích hợp.
Đồng đội cô mất kiên nhẫn, chạy đến kéo, vẻ mặt ghét bỏ : "Nơi mỗi năm nhiều vô gia cư đến đây chờ chết, lẽ đói đến ngất xỉu , tránh xa họ một chút, ai họ bệnh gì ."
bệnh, chỉ chán đời thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cô nhẹ nhàng bịt miệng đồng đội, giữa hai lông mày lộ vẻ tức giận: "Dao Dao, đừng ."
" , lắm chuyện quá, mau về , chiều nay giáo viên kiểm tra đấy."
" , tới liền."
Cô thế. cúi xuống, nhặt tờ báo gió thổi bay, rũ rũ, cẩn thận và nhanh chóng đắp lên .
"Xin nhé."
nhắm mắt , đầu mũi ngửi thấy mùi thơm ngọt sữa.
Dường như khí ẩm ướt cũng trở nên ngọt ngào hơn một chút. nhịn nín thở, sợ tiếng tim đập sẽ dọa cô .
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh đang nhiều độc giả săn đón.
Cô do dự lưng bước , cuối cùng dừng , quyến luyến móc chiếc bánh mì Pháp trong túi , nhét lòng bàn tay .
" sống thật nhé."
khi cô , chậm rãi thẳng dậy, chiếc bánh mì trong lòng bàn tay vẫn còn vương ấm cô .
Từ từ đưa miệng. nhịn nhíu mày.
Thật khó ăn.
vẫn ăn hết bộ chiếc bánh mì. nhịn cong môi, .
lâu lắm thấy vui vẻ như .
lấy cây đàn guitar ghế , ngón tay khẽ gảy, kìm một bài hát cho cô . Trong lồng n.g.ự.c sự nhiệt huyết lâu thấy.
Cô bé nhiều đến, ba ngày .
thu dọn bản một chút, mặc dù qua khác biệt lắm, vẫn mái tóc rối bời, phong cách ăn mặc nghệ sĩ đường phố.
Bên cạnh hộp đàn mở tùy tiện, bên trong tiền giấy do những bụng ném .
khổ, lẽ hôm đó nên với cô một tiếng " ."
Nhắm mắt , hát vu vơ, mặt trời chiếu lên , cảm thấy một chút ấm áp nào.
Khi mùi sữa quen thuộc truyền đến, một thoáng ngây .
Mở mắt , và cô bốn mắt .
nghĩ vành tai đỏ lên , đôi mắt cô đen sáng, dường như chứa đựng cả bầu trời .
Cô khẽ .
Chết , mặt chắc chắn cũng đỏ bừng, may mắn vì mái tóc dài che chắn.
" chứ?" Cô gãi đầu, ngượng ngùng : "Mấy hôm cho bồ câu ăn ở đây, làm phiền ."
"Bánh mì ngon, cảm ơn cô."
Mấy ngày nay chỉ luyện hát, mà còn gầm cầu luyện tập đối thoại mấy . qua đường đều nghĩ thần kinh.
Cô ngạc nhiên : " cũng đến từ trong nước ? Thành phố nào ?"
"Tô Thành." tên thành phố .
Mắt cô sáng rực: "Thật trùng hợp quá, cũng ! hát thật đấy."
đó cô xuống bên cạnh , ngập ngừng : " vô gia cư còn hát hơn , đồ vô dụng."
Cô bé nhiều luyên thuyên bắt đầu.
"Đến điệu nhảy nhóm nữ đơn giản nhất cũng , giáo viên phạt tập thêm ba ngày, thảm quá mất."
Chưa có bình luận nào cho chương này.