Duyên Phận Lạc Lối,Số Mệnh Rẽ Hướng
Chương 7: 7
7
Thế xuống xe ngựa, Tiêu Hằng an bài ở trong một viện nhỏ yên tĩnh, đó liền bặt vô âm tín.
Thị tòng , vương gia đại khái đó tìm vui hưởng lạc .
Với danh tiếng xưa nay , lời giải thích cũng chẳng gì lạ.
Những ngày ở vương phủ trôi qua lặng lẽ, gợn sóng.
thể dần dần chuyển biến lên sự điều trị đại phu.
Ban đầu, chỉ cho rằng vị “danh y” trong lời Tiêu Hằng chẳng qua cái cớ dùng để đối phó với La thị.
ngờ quả thật mời một vị tiên sinh đến chẩn trị cho .
Rốt cuộc, thực sự tin câu chuyện “liều hộ giá” mà Tống Chương bịa ?
Đêm , ánh trăng như nước.
thong thả dạo bước trong viện, lòng rối bời, khó thể an yên.
Một thị nữ ngang chợt dừng cửa, tươi vẫy tay về phía :
“Văn cô nương, vương gia hồi phủ, lúc đang ở thư phòng. Nếu cô nương việc tìm , thì nên ngay , kẻo trời sáng thấy nữa.”
liên tục cảm tạ, vội vã hướng về thư phòng.
Viện đèn đuốc sáng trưng, ảnh cao gầy Tiêu Hằng in rõ song cửa.
hiểu chợt sinh chút do dự.
Chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn nhờ thị vệ thông truyền, bước chân trong.
khẽ. kịp mở miệng hành lễ, ánh mắt rơi Tiêu Hằng đang tựa cằm nghỉ ngơi phía giá cổ vật.
Trong phòng hầu hạ, bên ngoài cũng yên tĩnh lạ thường.
lâu đó, Tiêu Hằng trải qua một vụ ám sát, theo lẽ thường nơi ở hẳn phòng vệ nghiêm ngặt mới .
mà thị vệ dễ dàng để bước , còn bản thì chút đề phòng.
Dù theo cách nào, cũng thấy gì đó quái lạ.
Trong chốc lát, ở cũng xong, rời cũng chẳng tiện.
Do dự một hồi, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm tiến lên, khẽ gọi:
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
“Vương gia?”
đáp , chỉ nhịp thở đều đặn, trầm .
Lúc gần hơn, chỉ thấy ánh nến lay động, nhảy múa gương mặt tuấn mỹ vô song .
Giữa lông mày Tiêu Hằng giấu nổi vẻ mệt mỏi, điều vô tình khiến gương mặt vốn dĩ yêu mị, rực rỡ thường ngày thêm vài phần thanh khiết như thần thánh.
khỏi sinh nghi hoặc:
… thật sự sa đà tửu sắc ?
Tiêu Hằng ngủ sâu, dù vô tâm đến cũng hiểu rằng nên quấy rầy thêm.
bất đắc dĩ trong lòng, đang định lặng lẽ rời , chờ dịp khác sẽ tìm cơ hội tiếp kiến.
Bất chợt, một con muỗi vo ve bay tới, sống ch.ết thế nào đậu ngay sống mũi cao thẳng .
Thuở nhỏ từng loại muỗi độc đốt trúng mí mắt, sáng hôm tỉnh dậy đau ngứa, sưng đến mức còn ngờ nó ong vò vẽ giả dạng.
phận Tiêu Hằng tôn quý như , nếu ngày mai ngoài với sống mũi đỏ tấy sưng phồng…
Chỉ nghĩ thôi cũng dám tưởng tượng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/duyen-phan-lac-loiso-menh-re-huong/7.html.]
Vì thế giơ tay lên, định đập ch.ết nó.
ngay khoảnh khắc , chợt tỉnh ngộ
Nếu bàn tay thật sự rơi xuống mặt Tiêu Hằng, kẻ ch.ết con muỗi, mà .
“Ngươi còn đánh, bổn vương sẽ tự tay đuổi nó đấy.”
Đang lúc luống cuống làm , một giọng lười nhác mang theo ý bỗng vang lên.
từ khi nào Tiêu Hằng mở mắt, đôi phượng mâu dài hẹp mang theo chút bất lực, chằm chằm .
hoảng hốt cúi hành lễ:
“Thần nữ lỗ mãng, quấy rầy giấc ngủ Vương gia, mong thứ tội.”
“ lên . Trơ mắt thứ nghiệt súc hút m.á.u bổn vương, chẳng còn đáng tội hơn ?”
Tiêu Hằng , “chát” một tiếng vỗ thẳng lên sống mũi.
đó rút khăn tay lau lau bàn tay, giữa hàng mày còn lộ vài phần đắc ý.
ngẩng mắt lên, ánh lướt qua gương mặt một vòng, thở dài :
“Lý Đạo Minh quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ mới một tháng, sắc diện ngươi khác hẳn, trông… dường như còn đầy đặn hơn ?”
“Y thuật Lý tiên sinh cao minh xuất chúng, chỉ liếc mắt căn nguyên bệnh tình thần nữ. Vương gia che chở, cho phép an tâm tĩnh dưỡng nơi , nay thể khôi phục. Đại ân như , thần nữ thực lấy gì báo đáp…”
Tiêu Hằng giơ tay ngăn lời khách sáo :
“Miễn . Mấy ngày nay ngươi tìm bổn vương khắp nơi, rốt cuộc vì chuyện gì?”
Đột nhiên, trong mắt thoáng qua một tia hiểu rõ, bổ sung:
“ cho rõ, bổn vương hôm đó ngươi vì mà chắn đao, đừng mong sẽ trả món nhân tình .”
Trong lòng vốn suy đoán, cũng quá kinh ngạc, thuận thế hỏi:
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Nếu như , vì Vương gia vẫn lấy cớ để giải vây cho thần nữ, ý gia phụ? Phụ thần nữ ở tận Lê Châu, làm thể tình cảnh ?”
Tiêu Hằng nhấc ấm ngọc án, rót hai chén , đẩy một chén về phía , chậm rãi :
“Hôm tại yến thưởng hoa tuy hỗn loạn, mắt bổn vương còn dùng . thấy tận mắt Tống nhị công t.ử tự tay đẩy ngươi mũi đao. Văn đại nhân phụng chỉ Lê Châu, khi đó bổn vương cũng ở nơi , coi như bán cho lệnh tôn một cái nhân tình, liền đem chuyện .”
Tim chợt thắt :
“Phụ … thế nào?”
“Hừ, ư?”
Tiêu Hằng như nhớ cảnh tượng gì đó thú vị, khóe môi khẽ nhếch.
“ mắng.”
kể sinh động tình cảnh hôm đó.
Một vốn luôn nho nhã, mà mắng Tống Chương suốt hai canh rưỡi, trong lời còn xen lẫn ít phương ngữ khó hiểu, cùng những câu c.h.ử.i thô tục nơi chợ búa, mà tổn hại phong hóa.
Nhớ dáng vẻ gần như phát cuồng Văn đại nhân khi , khóe miệng Tiêu Hằng càng lúc càng kìm .
Dẫu thấy bất ngờ, dường như vẫn thể hình dung bộ dạng phụ .
“ so với cơn thịnh nộ ngập trời dành cho Tống Chương, điều Văn đại nhân lo lắng hơn cả… chính ngươi.”
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Tiêu Hằng thu nụ , giọng trở nên hết sức nghiêm túc.
“Ông , trưởng nữ nhà thì thẳng thắn, điềm đạm, thực chất tính tình cương liệt, chủ ý cực lớn, hành sự thường vượt ngoài dự liệu khác. Chỉ sợ khi tỉnh , ngươi sẽ màng hậu quả tìm Tống Chương liều mạng, hoặc nhất thời phẫn uất mà làm chuyện thể vãn hồi.”
đến đó, một cơn chua xót bất chợt dâng lên nơi cổ họng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.