Duyên Phận Lạc Lối,Số Mệnh Rẽ Hướng
Chương 4: 4
4
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
bao lâu , Tống Chương lên đường đến Càn Châu.
lúc , đặc biệt truyền lời, bắt nhất định giữ gìn miếng ngọc bội, bằng , cũng sẽ làm chuyện gì.
Vì lời cảnh cáo gần như đe dọa , miếng ngọc bội đến nay vẫn ngoan ngoãn án thư, từng động đến.
Ngọc San thấy suốt ngày u uất, mày liễu khóa chặt, trong lòng chua xót.
Nàng cố gắng nặn nụ , khuyên nhủ:
“Tiểu thư hãy nghĩ thoáng hơn… dẫu cũng thế t.ử phi Hầu phủ.
“Nhị công t.ử còn đích khắc ngọc bội để dỗ dành, đủ thấy… .”
ư?
khổ một tiếng, ánh mắt dừng khối bạch ngọc hề tròn trịa .
“Nhận chỉ giả, uy h.i.ế.p mới thật. Chẳng qua đ.á.n.h một bạt tai, nhét cho một viên kẹo, cảnh cáo đừng điều.”
, chẳng vẫn luôn như ?
Dù khi ghen tuông vì thiên vị Thẩm Trạc Âm, khi phẫn nộ vì cố tình đoạt thứ yêu quý, chỉ cần chịu cúi đầu, liền lạnh nhạt, xa cách.
Đợi khi thời gian trôi qua, mang lễ vật đến, ban cho vài câu ngọt ngào dịu giọng.
Mà trớ trêu , khi vô cùng hưởng thụ.
Thế nên suốt bao năm, dẫu và Tống Chương tranh chấp ngừng, vẫn sinh một ảo giác rằng còn coi tùy ý, tự do.
Đến lúc mới bàng hoàng nhận , và , từ đến nay từng cùng một vị thế.
từng với một lời xin .
Chẳng qua chỉ còn thấy món đồ chơi chút thú vị, nên mới so đo sự bướng bỉnh , mới chịu khi hứng lên thì trêu đùa vài .
Tống Chương , giãy giụa cũng vô ích, bởi thứ chắn ngang mặt vương quyền tối thượng.
nếu vương quyền quả thật uy nghi đến thế, vì Tống Chương thể xem như cỏ rác, xem tính mạng chẳng đáng một đồng?
Nghịch lý nghẹn nơi cổ họng, khiến hiểu nổi, ăn cũng chẳng thể nuốt trôi.
La thị tin, tưởng tuyệt thực để phản kháng, liền dẫn khí thế hầm hầm xông thẳng Thính Trúc Uyển, chẳng cần phân trần, đè xuống cưỡng ép đút ăn.
“Văn Đông, ban đầu chính ngươi ham xuất đầu lộ diện mới trèo cao mối hôn sự , giờ bày bộ dạng đáng thương cho ai xem?”
La thị lạnh lùng châm chọc:
“Nhị công t.ử hạ giảng hòa với ngươi, ngươi nên điều một chút, đừng món hời trời ban còn giả vờ làm bộ!”
Lửa giận trong lòng cuộn trào, hề nể nang mà phản kích :
“Nếu phu nhân ngưỡng mộ đến , đích xuất giá?
“ cho cùng, phu nhân vẫn còn phong vận phai, một lương nhân như Tống Chương, ắt cũng sẽ đối đãi t.ử tế với phu nhân.”
La thị lập tức tức đến mặt mày tái xanh lẫn lộn.
Bà nghiến răng quát gắt lão ma ma bên cạnh:
“Đại tiểu thư ăn hỗn xược, trái nghịch chủ mẫu,vả miệng cho , để nó tỉnh táo !”
Lão ma ma lệnh, xắn tay áo lao thẳng tới.
Ngọc San thét lên, nhào tới chắn mặt , lập tức đẩy mạnh ngã dúi xuống đất.
“La thị!”
thẳng bà , giọng lạnh như băng.
“Bà mong gả hầu phủ, thì hẳn , sẽ làm Thế t.ử phi.
“Bà xác định, hôm nay thật sự đắc tội với ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/duyen-phan-lac-loiso-menh-re-huong/4.html.]
Luồng gió từ bàn tay quét sượt qua má , cùng lúc vang lên tiếng “DỪNG!” chói tai La thị.
Bàn tay khô gầy khựng giữa trung.
Ánh mắt bà trĩu nặng chằm chằm, từ kẽ răng nghiến mấy tiếng “… lắm”.
“Nếu ăn uống ngon, mấy ngày tới cũng khỏi cần lãng phí lương thực mang tới Thính Trúc Uyển nữa.”
La thị liếc một cái đầy ác ý, sắc mặt tái mét, phất tay áo bỏ .
Ngọc San vội vàng bò dậy bên cạnh , nước mắt Ngọc San tuôn rơi như mưa:
“Tieur thư đừng sợ, lão gia sắp về ! Đợi khi phu nhân đối xử hà khắc với tiểu thư như , nhất định sẽ tha cho bà !”
mệt mỏi chống dậy, cả lẫn tâm đều rã rời.
Phụ tuy xưa nay cứng rắn, nghiêm khắc, đối với chung quy vẫn bạc đãi.
Nếu chuyện ngày đó thương do Tống Chương cố ý đẩy , ắt hẳn sẽ nổi cơn lôi đình.
cũng như lời La thị , Tuyên Dương Hầu phủ quyền thế ngút trời, nhà họ Văn tuyệt đối dám đắc tội.
Nếu cơn phẫn nộ, phụ cân nhắc lợi hại, cuối cùng vẫn chọn về phía La thị…
thì …
“Cái gì? Sùng An Vương đích tới phủ?!”
còn đang chìm trong u ám, bỗng ngoài viện vang lên tiếng kêu gần như lạc giọng La thị.
Ngay đó, tiếng tiểu tư truyền báo gấp gáp mà rõ ràng:
“Bẩm phu nhân, Sùng An Vương ạ!
“Vương gia đích rõ, vì cảm kích đại tiểu thư ngày tại Sùng An Vương phủ xả hộ giá, nên đặc biệt tới tận cửa để đích cảm tạ!”
Nhắc đến Sùng An vương Tiêu Hằng, ấn tượng về chỉ gói gọn trong tám chữ:
Bạn thể thích: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Say mê phú quý, chìm đắm hưởng lạc.
khi tiên đế còn tại vị, sủng ái nhất chính vị hoàng t.ử , thậm chí từng ý lập kế vị.
Chỉ tiếc vị vương gia chịu tu lập nghiệp, ngày ngày chỉ đắm chìm trong yến tiệc, tửu sắc.
Tiên đế bất đắc dĩ,cuối cùng chuyển sang lập Huệ vương làm Thái tử.
Khi Huệ vương đăng cơ, tuổi còn đầy mười bốn, đối với vị trưởng đặc biệt nương cậy.
Triều đại mới dựng, cục diện yên, hai chung thuyền vượt sóng, dựa mà chống đỡ phong ba.
Đến khi hoàng đế vững vàng long ỷ, Sùng An vương liền công thành thoái, về tiếp tục chuỗi ngày tìm vui hưởng lạc.
lẽ vì những năm tháng phụ tá ấu đế quá mức kìm nén, nên mấy năm nay xa hoa đến cực điểm,phóng túng hề kiêng dè.
Tấu chương đàn hặc từ các đại thần dồn dập như tuyết rơi.
mà thánh thượng vì tình ruột thịt, vẫn đặc biệt bao che.
Bởi thế, hôm nay trong thiên hạ, ai Sùng An vương kẻ tính tình quái gở, ngang ngược bá đạo, làm gì thì làm.
Trong yến tiệc thưởng hoa, từng từ xa liếc thấy một .
Dung mạo yêu dị, khí độ tự sinh, chỉ liếc mắt khiến khác dám thẳng.
khi ngoài hành lễ, La thị sắc mặt nghiêm lạnh, thấp giọng cảnh cáo :
“ dòng dõi hoàng gia chính thống, há thật sự hạ đến thăm một tiểu cô nương như ngươi? Ắt chỉ mượn cớ để lôi kéo phụ ngươi. Chốc nữa gặp mặt, đừng nhiều lời.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.