Được Cả Nhà Bia Đỡ Đạn Đọc Tâm, Thật Thiên Kim Quậy Thành Đoàn Sủng
Chương 351
“Khương Quẫn Xuyên bổ sung thêm một câu.”
thực sự hiểu nổi cái thao tác Trình Án, Tô Nhiễm thực sự như ?
Hồi cấp ba còn rõ ràng, khi Tô Nhiễm về nước liền giống như mất trí .
“Thôi bỏ , nhắc tới nữa, giữa và Tô Nhiễm còn gánh một mạng nữa cơ mà……
cảm giác, sẽ còn đối xử với Tô Nhiễm giống như lúc mới bắt đầu nữa ."
Lương Gia Thuật lắc đầu thở dài nhẹ, đối với việc Trình phu nhân qua đời cũng thấy đáng tiếc.
“Ủa, kìa."
Khương Nam Thư cứ luôn quan tâm đến động tác Trình Án, thấy một nửa khập khiễng trở , nhịn nhắc nhở Khương Quẫn Xuyên bọn họ.
Hai lập tức nín thinh, nửa câu chuyện phiếm cũng dám nhiều thêm nữa.
Thậm chí nghi ngờ bọn họ chuyện nhà lưng thấy nữa.
Trình Án ở vị trí cách mấy tầm hai bước chân.
Trong đôi mắt còn chút tia sáng nào nữa, chỉ sự mệt mỏi sâu sắc.
Lúc lâu , mới :
“Xin ……"
Một câu xin đầu đuôi , chủ ngữ, với ai.
Trình Án Khương Nam Thư một cái, mím mím môi chống gậy rời .
“ đây ý gì thế nhỉ?"
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Quẫn Xuyên nạp muộn.
Lương Gia Thuật cũng nghi ngờ:
“ nữa……
với Nam Thư ?
Thái độ đối với Nam Thư ngày tồi tệ bao nhiêu, bây giờ Tô Nhiễm loại lành gì, hối hận ?"
Khương Nam Thư khẽ nhướng mày:
“ cũng ngày xin ?
Xem thời gian ở bệnh viện trưởng thành lên ít nhỉ."
Lương Gia Thuật vẫn cảm thấy sự qua đời , khiến tỉnh ngộ .
Lúc Trình phu nhân còn sống, thì chỉ đối xử nhất với đứa con trai út Trình Án thôi.
Quẳng chuyện Trình Án đầu, Lương Gia Thuật mới :
“Các ?
Ngày hôm Sở Mộc Hi gặp chuyện ở viện nghiên cứu ba Khương đấy, hiện tại mạo tự vẫn còn đang ở bệnh viện, Quẫn Xuyên, xem Lạc Y thăm cô ?"
Khương Quẫn Xuyên lắc đầu:
“ nữa……
Chỉ kỳ lạ thật, cô tại đến viện nghiên cứu ba chứ."
【Còn thể vì cái gì nữa?
Vụ nổ ngày hôm đó chính do cô gây đấy, nổ ch/ết ba, ngày hôm cũng mặt ở đó, ba vận khí thật , chuyện mà cũng , ôi……】
Khương Quẫn Xuyên ngay lập tức liền hiểu .
Chính vì tiếng lòng Khương Nam Thư, mới khiến Khương Hạc Miên thoát một kiếp nạn.
Trong lòng khánh hạnh, may mà Khương Nam Thư……
Mấy chuẩn đến nhà ăn ăn cơm trưa.
Tiếng chuông điện thoại Khương Quẫn Xuyên vang lên, thấy cuộc gọi đến, sang một bên máy.
Trôi qua chừng hai phút, mới cúp điện thoại, sắc mặt mấy tới.
Khương Nam Thư d.ụ.c ngôn hựu chỉ.
【 cứ như làm cái gì chứ?
Làm cho trong lòng khó chịu ?】
Khương Quẫn Xuyên:
“..."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/duoc-ca-nha-bia-do-dan-doc-tam-that-thien-kim--thanh-doan-sung/chuong-351.html.]
về phía Lương Gia Thuật:
“Gia Thuật, nhé, gọi luôn cả phần với Nam Nam nữa, với Nghiêm Nghệ Đan và Hứa Hề với Nam Nam chút chuyện xử lý, lát nữa tới ."
Gợi ý siêu phẩm: Gả Thay, Tôi Được Đại Gia Nghìn Tỷ Chiều Chuộng đang nhiều độc giả săn đón.
“Ủa?
Chuyện gì mà cứ đuổi kịp cái giờ cơm thế xử lý hả?
Lát nữa ?"
Lương Gia Thuật hỏi.
Khương Quẫn Xuyên hàm hồ:
“ chút chuyện cần xử lý……
cần đợi chúng cũng , các ăn nhé."
xong, liền kéo Khương Nam Thư bỏ .
“Ơ kìa?
năm, làm cái gì thế hả?
Em đói bụng , ăn cơm cơ!"
Khương Nam Thư giũ một cái, giũ .
Khương Quẫn Xuyên bước về phía :
“Em cứ theo ."
【Làm cái gì mà thần thần bí bí thế , đừng với gặp gặp đấy nhé?】
Sắc mặt Khương Quẫn Xuyên cứng đờ, cần nhạy cảm như chứ hả.
Chiếc chòi nghỉ mát phía trường học.
Khương Nam Thư thấy Khương.
Cô đầu về phía Khương Quẫn Xuyên, lời nào, ánh mắt hề thiện chút nào.
Khương Quẫn Xuyên chút ngượng ngùng:
“Nam Nam……
gặp em, chuyện hẳn hoi trực diện với em, bà cứ luôn ai cầu trong điện thoại, vả bà ở trường học cũng đợi hơn nửa tiếng đồng hồ , liền làm chủ dẫn em tới đây……"
【Gặp á?
thấy ánh mắt bà sắp hận ch/ết đến nơi , bà chắc chắn vẫn còn vì chuyện chịu xin Tống gia mà ôm hận trong lòng đấy thôi.】
Sắc mặt Khương tiều tụy gầy mòn.
Vẫn còn nghĩ đến cái chuyện xin Tống gia cơ đấy?
Nếu vì những chuyện bà làm , thì làm thể dẫn đến việc bà bố trai trong nhà tiếp đón chứ, vì tiếng lòng cô, dẫn đến việc Tống gia tra xét, cô đương nhiên vấn tâm vô quý , nhà cô, thể làm chuyện với cô .
hiện tại vì để l/y h/ôn, bà chỉ thể cầu xin Khương Nam Thư về nhà.
Nghĩ tới đây, vành mắt bà một cái liền đỏ hoe lên, vội vàng kéo lấy tay Khương Nam Thư:
“Nam Nam……
bao giờ ép em xin bọn họ nữa , nghĩ thông suốt , ngay từ đầu chính cái Dặc Thần với Khả Hạ, trách chịu về phía em ngay từ đầu, bởi vì quá để tâm đến cảm nhận nhà, từ đó mà xem nhẹ cảm nhận con gái ruột , đều , em tha thứ cho ?"
Khương Quẫn Xuyên cũng hy vọng Khương Nam Thư thể về, cô ở bên ngoài sống hơn một tháng trời .
Vì cô ở nhà, cuối tuần đều về nhà chút nào.
trong lòng đáy, với cái tính khí Khương Nam Thư, liệu tha thứ cho thì thực sự khó .
Quả nhiên, giây tiếp theo Khương Nam Thư liền gạt tay .
“Nếu như bà ngay từ đầu đối xử với như , thì bao?"
Một câu nhẹ tênh, khiến trong lòng Khương thắt , một vệt cảm xúc nhói lòng xẹt qua, bà bắt lấy , mà bấm bấm lòng bàn tay, ép bản lý trí.
“Nam Nam, con ai mà chẳng lúc phạm lầm cơ chứ, điều quan trọng nhất chính mà sửa, em ở nhà, bố em ngày nào cũng thở dài ngắn thở dài dài, cũng đang hối hận vì lời ngày hôm đó quá nặng lời……
Nam Nam, cùng về nhà con, đảm bảo đều bao giờ đối xử với em như nữa ."
Khương tiếp tục , thề đem Khương Nam Thư dỗ ngọt về cho bằng .
【Lời thề mà làm sẽ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m đấy nhé, Tống nữ sĩ, bà chắc chắn sẽ đối xử với chứ hả?
cái tai mềm lắm đấy, sẽ coi thật đấy nha.】
Khương Nam Thư mím đôi môi đỏ mọng, ánh mắt chút đau lòng bà:
“Bà từ lúc rời khỏi Khương gia cho đến hiện tại trôi qua bao lâu ?
Tròn trịa hai mươi lăm ngày trời, trong thời gian , ngày nào cũng nghĩ bà sẽ chân thành mời về nhà, chứ phân thanh hồng khuyên bạch liền định tội ch/ết cho , bắt quỳ xuống xin bọn họ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.