Được Cả Nhà Bia Đỡ Đạn Đọc Tâm, Thật Thiên Kim Quậy Thành Đoàn Sủng
Chương 281
“Thường thường cái kiểu tính cách , bước ngoài xã hội chịu đòn roi độc hại xã hội cho mà xem.”
Cũng may cô ở nhà họ Khương, chứ với cái tính cách thù tất báo , ai mà thèm làm bạn với cô chứ!
“Chuyện thể giống , đối ngoại giảng lịch sự chứ."
Bà Khương tuy lời Khương Nam Thư làm cho nghẹn họng, vẫn cảm thấy giữa với hòa khí, tin nhắn trong nhóm bà cũng , lời mấy đứa cháu trai cháu gái nhà ngoại quả thực lọt tai cho lắm, nếu do ấn tượng đây Khương Nam Thư để quá tồi tệ, họ thể như ?
Chi bằng để một ấn tượng cho nhà họ Tống, nếu như chuyện gì cần giúp đỡ thì cũng dễ chuyện hơn.
Khương Nam Thư ánh mắt bà lạnh , cái hình tượng con gái ngoan hiền gì gì đó cô đều chẳng duy trì nữa .
Cô cảm thấy cái lữ hành một tên đại ngốc, những cho dù cô dụng tâm thế nào chăng nữa, bà đều sẽ kiên trì với cái chính , vì dăm ba câu cô mà đổi .
Bầu khí dần trở nên gượng gạo gò bó.
Bà Khương thấy Khương Nam Thư im lặng , nghĩ cô nhận thức lầm chính , cũng dịu giọng xuống:
“Nam Nam, cũng trách con, chỉ con làm thực sự quá đáng quá , đem ông ngoại con tức đến mức bệnh tim tái phát kìa, vầng trán Khả Hạ thì đ.â.m sưng vù lên, bác sĩ , nếu nghiêm trọng thêm chút nữa hủy dung đó, còn Dực Thần, thằng bé mới mười lăm tuổi thôi, bóng ma tâm lý lớn đến nhường nào chứ.
Như thế , con cùng đến nhà họ Tống một chuyến, dập đầu nhận với ông ngoại con chuyện coi như qua ."
【 Hủy dung ?
Chỉ với vết thương nhỏ nhặt cô bệnh viện chậm một chút thôi tự lành đến nơi chứ, bà một câu đồ nghèo kiết xác Tống Dực Thần mới khiến bóng ma tâm lý đây ?
mười lăm tuổi, cũng mới mười chín thôi mà, bảo bối, còn chính ngọn cỏ ven đường chứ gì. 】
Sắc mặt bà Khương ngày càng cứng đờ .
Gương mặt đ.â.m trúng đến mức đỏ gay lên.
Sự bình tĩnh đến lạnh lùng Khương Nam Thư khiến bà cảm thấy đây tâm thái mà một cô gái đầy hai mươi tuổi nên .
Bà tiếp tục giải thích:
“Hơn nữa đại biểu ca con một ảnh đế đó, con chẳng tiến giới giải trí ?
thể dắt con trong , cho nên đắc tội với họ chẳng chút lợi lộc gì ."
Khương Nam Thư nhịn mà đảo một cái xem thường thật lớn.
【 , đại ảnh đế, bề ngoài phong quang tề nguyệt, thực chất một con bạc sa chân con đường nghiện ngập đỏ đen mà thôi, ồ, còn hút chích m/a t/úy nữa kìa, những chuyện bà thế hả?
căn bản chính đem nhà họ Khương làm cái máy rút tiền tự động mà thôi, bao giờ xem bà nhà chứ!
mà bà còn để tâm ghi nhớ sốt sắng đến thế chứ!
Còn bắt xin nữa chứ, mơ hoài !
Còn để Tống Thời Chiêu dắt ?
sợ dắt cho bại danh liệt luôn chứ. 】
Nhà họ Tống chẳng mấy mống cả.
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chính một lũ bề ngoài phong quang thực chất bên trong mục nát th/ối r/ữa đầy ròi bọ mà thôi.
Bà Khương trong lòng giật nảy một cái.
Cái gì cơ!
Đứa cháu trai ảnh đế mà bà tự hào nhất mà dính dáng đến cờ b.ạ.c và m/a t/úy !
Chuyện từ bao giờ thế, bà quả thực hề đến.
Những thứ đều thứ hại hại cả, hễ khui ngoài tiền đồ hủy sạch sành sanh liền.
Trong nhất thời bà lòng như lửa đốt, cấp thiết khuyên nhủ Tống Thời Chiêu đừng chạm mấy thứ đó nữa, thế nắm lấy tay Khương Nam Thư, vội vã ngoài cửa:
“Thừa dịp bây giờ còn sớm, chúng lập tức đến nhà họ Tống xin , ông ngoại con đang đợi con ở đó đấy."
Khương Nam Thư hất tay bà , chút hiểu nổi:
“Con lúc nào đồng ý với bà sẽ đến nhà họ Tống xin thế hả?
Còn dập đầu với ông nữa chứ?
Ông nếu như tức giận phát bệnh ch/ết luôn , con thể dự đám tang."
Sắc mặt bà Khương đại biến, chỉ mũi Khương Nam Thư:
“ con thể m/áu lạnh đến mức cơ chứ, họ đều con cả mà, làm gì ai rủa ch/ết chứ."
“Họ ."
Khương Nam Thư trần thuật sự thật.
Bà Khương tâm trí đều đặt hết bên chỗ Tống Thời Chiêu , tính khí cũng trở nên kích động gay gắt hẳn lên:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/duoc-ca-nha-bia-do-dan-doc-tam-that-thien-kim--thanh-doan-sung/chuong-281.html.]
“ Khả Hạ và Dực Thần chỉ đùa thôi, cố ý , con rốt cuộc thế nào mới chịu chịu thua phục tùng đây hả?
Cái tính khí con thật giống ai nữa, thối cứng."
Khương Nam Thư còn thật sự nghiêm túc nghĩ ngợi một lát.
【 Chắc giống cha nuôi tính khí bướng bỉnh , một ông già đáng yêu cố chấp. 】
Ánh mắt bà Khương tràn đầy vẻ thể tin nổi.
Khương Nam Thư khẽ mỉm một tiếng:
“ , bà thật khá tiêu chuẩn kép đấy nhỉ, họ đối với con chính đùa, con liền xin ?
Trừ phi Tống Khả Hạ và Tống Dực Thần đến dập đầu xin con một cái, bằng tuyệt đối khả năng."
Bà Khương giống như chịu kích thích hất tay Khương Nam Thư :
“Đừng gọi !
cô!
cũng đứa con gái bất hiếu đạo nghĩa như cô!"
“ thôi, bà Tống."
Khương Nam Thư đổi miệng trơn tru vô cùng.
Đem bà Khương tức đến mức đỏ gay cả một đôi mắt lên, chỉ tay ngoài cửa:
“Cút ngoài cho , phép bước chân nhà họ Khương nửa bước nữa."
Lúc cha Khương chạy đến nơi thì vặn thấy bà Khương lý trí bay sạch sành sanh gầm lên câu .
Thần sắc trong mắt ông từ lo lắng sốt sắng chuyển thành chấn động tột cùng.
Khương Nam Thư lặng lẽ bà một cái.
đem đá quý Khương Lạc Y tặng cô thu dọn mang .
Cô sớm gom hết sạch sẽ trong một cái túi từ .
【 Thôi thì vẫn đuổi khỏi cửa nhà , bái bai các nhé. 】
“Nam Nam."
Cha Khương tiến lên ngăn cản:
“ con chỉ lời lúc nóng giận thôi, con đừng chấp nhặt làm gì."
Khương Nam Thư cúi đầu :
“Con hiếu chứ ạ, bà Tống cái gì thì chính cái đó."
Bà Khương vốn dĩ đều hối hận .
thấy Khương Nam Thư một tiếng một tiếng “bà Tống" gọi tức đến mức lý trí bay sạch sành sanh:
“Để nó !
ngược xem xem rời khỏi nhà họ Khương nó sống làm !"
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Nam Thư trực tiếp bước luôn, đầu cũng thèm ngoảnh lấy một cái.
Cha Khương cuống cuồng như chong chóng cuồng.
nhịn bèn giáng một cái tát thật mạnh lên mặt bà Khương:
“Tống Thục Linh!
bà thể đuổi con gái cơ chứ, làm nào như bà hả?"
Bà Khương ôm lấy một bên má đ.á.n.h đau rát, bà và cha Khương kết hôn gần ba mươi năm trời, đây đầu tiên ông tay đ.á.n.h bà.
Nước mắt nhịn mà lã chã rơi xuống, môi bà mập mờ mấp máy, thốt nổi một câu chữ nào.
“Bây giờ bà lập tức gọi Nam Nam về cho ."
“ đời nào!"
Khương Nam Thư ở nơi , lời thật trong lòng bà Khương liền tuôn hết:
“Ông xã, nó con gái chúng , con gái chúng lúc nhảy sông ch/ết đuối từ lâu , cho nên bấy lâu nay, nó vẫn cứ thiết với chúng như đấy.
Nếu như thừa nhận nó, trừ phi nó chịu cùng đến nhà họ Tống."
Cha Khương tràn đầy vẻ thất vọng tột cùng:
“Thục Linh, do quá dung túng cho nhà họ Tống, để bà tiếp tế cứu trợ cho họ gần ba mươi năm trời, khiến bà nảy sinh cái ảo giác bản nhà họ Khương nhà họ Tống nữa .
Bà gả nhà họ Khương , nhà họ Tống chính họ hàng thích bà thôi, còn chúng mới chính nhà ruột thịt bà cơ mà, bà phân biệt rõ ràng hả?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.