Đừng Sợ, Anh Chỉ Hung Dữ Với Người Khác
Chương 9
nhỏ giọng đáp: " do chiều hư em thôi."
Lục Trầm khựng một chút.
đó đưa tay xoa đầu .
"Ừ."
"Cứ để chiều tiếp."
14
ngày sinh nhật , Lục Trầm tăng ca.
Miệng , trong lòng vẫn chút hụt hẫng.
Chín giờ tối, lủi thủi về nhà một .
Mở cửa , trong nhà tối om.
định bật đèn thì phòng khách bỗng sáng rực bởi một dải đèn nhỏ.
Bên cạnh ghế sofa đặt một chiếc bánh kem.
Cạnh chiếc bánh Lục Trầm đang đó.
mặc một chiếc áo len đen, tay cầm một bó hồng phấn lớn.
Vẻ mặt lạnh lùng như thể đang thực hiện nhiệm vụ bắt giữ tội phạm .
"Sinh nhật vui vẻ."
sững sờ ở cửa.
"Chẳng bảo tăng ca ?"
: "Lừa em đấy."
bánh kem, .
Viền mắt dần đỏ hoe.
Lục Trầm lập tức nhíu mày: "Em thích ?"
lắc đầu: "Em thích mà."
thở phào nhẹ nhõm, nhét bó hoa tay .
" đầu chuẩn nên thạo lắm."
Bánh kem vị dâu tây.
Hoa màu hồng phấn.
bàn còn mấy món ăn kèm mà thích.
Ngay cả nến cũng hình chú thỏ nhỏ.
Ôm bó hoa trong tay, lòng mềm nhũn .
"Lục Trầm, em thích những thứ ?"
đáp: "Xem trang cá nhân em đấy."
ngẩn .
ít khi đăng bài lên trang cá nhân.
Những thứ đó đều từ lâu về .
ngờ cất công lội xem hết.
Ăn bánh xong, lấy từ trong ngăn kéo một chiếc hộp.
Tim hẫng một nhịp.
Hộp mở , bên trong một sợi dây chuyền.
Mặt dây chuyền hình trăng khuyết đơn giản.
nhẫn.
thấy nhẹ nhõm, thấy hụt hẫng một cách kỳ lạ.
Lục Trầm tâm tư .
nhướng mày: "Em tưởng cái gì?"
đỏ mặt: " gì ạ."
khẽ một tiếng.
"Hứa Nhuyễn Nhuyễn, nhẫn thì chắc chắn sẽ ."
Tim đập loạn xạ.
bước đến mặt, đeo sợi dây chuyền cho .
Khi đầu ngón tay vô tình chạm gáy, rụt một chút.
thấp giọng hỏi: "Lạnh ?"
lắc đầu.
cúi đầu .
Ánh đèn thật ấm áp, và ánh mắt cũng dịu dàng khôn tả.
"Nhuyễn Nhuyễn."
hiếm khi gọi như thế.
kèm theo họ.
Tiếng gọi khẽ khàng như sợ làm kinh động đến điều gì đó.
" đây luôn nghĩ, nhà chỉ nơi để ngủ."
" từ khi em đến, mới hiểu thế nào nhà, nơi luôn chờ đợi ."
Nước mắt đột ngột rơi xuống.
Lục Trầm thở dài, đưa tay lau những giọt lệ.
" nữa ?"
nức nở : " với em quá."
cúi đầu, trán chạm khẽ trán .
" thì hãy cứ bám lấy mãi ."
nhắm mắt .
"."
15
Mùa xuân năm thứ hai, Lục Trầm cầu hôn .
Địa điểm chẳng lãng mạn chút nào.
Ở ngay con hẻm nhỏ cửa bệnh viện.
Hôm đó tan ca đêm, tóc tai rối bời, sắc mặt phờ phạc, tay còn đang cầm cái bánh bao ăn dở.
Lục Trầm bên cạnh xe, trông còn căng thẳng hơn cả .
bước tới hỏi: " thế?"
lời nào.
Mà trực tiếp quỳ một chân xuống.
giật đến mức suýt chút nữa làm rơi cả cái bánh bao.
"Lục Trầm!"
lấy hộp nhẫn từ trong túi .
Vì dùng sức quá mạnh nên chiếc hộp còn kẹt một chút.
Đáng lẽ định .
cuối cùng bật thành tiếng.
Mặt Lục Trầm đen .
"Nghiêm túc chút ."
vội vàng gật đầu, nước mắt trào vì buồn .
, giọng trầm thấp.
"Hứa Nhuyễn Nhuyễn."
" tính tình , công việc nguy hiểm, cũng chẳng lời ngon tiếng ngọt."
" sẽ học."
"Em sợ bóng tối, sẽ đưa em về nhà."
"Em sợ ồn ào, sẽ chắn cho em."
"Em , sẽ dỗ dành em."
"Em tiến về phía , sẽ cùng em."
"Nếu em , sẽ yên tại chỗ đợi em."
dừng một chút.
Viền mắt thế mà đỏ lên.
"Cả đời bao giờ cầu xin điều gì."
"Bây giờ xin em."
"Gả cho nhé."
ngang qua đầu hẻm, lén lút chúng .
Nước mắt rơi lã chã.
đưa tay .
"Em đồng ý."
Lúc Lục Trầm đeo nhẫn cho , tay run run.
Đây đầu tiên thấy run tay.
: "Đội trưởng Lục, đừng run tay mà."
ngẩng đầu .
Giống như đang nhớ đầu tiên chúng gặp .
đó bật .
"Ừ."
dậy, ôm chặt lòng.
ôm chặt.
thấy tiếng tim đập nhanh.
tựa lồng n.g.ự.c , khẽ gọi: "Lục Trầm."
" đây em thực sự sợ ."
cúi đầu hỏi: "Bây giờ thì ?"
suy nghĩ một chút.
"Bây giờ cũng sợ."
nhíu mày.
mỉm bổ sung: "Sợ vui, sợ thương, sợ chịu ăn cơm, sợ mệt quá sức."
Lục Trầm im lặng hồi lâu.
khẽ hôn lên trán .
"Ngốc."
ôm chầm lấy .
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên đang nhiều độc giả săn đón.
" cũng thế thôi."
16
Ngày cưới, Lục Trầm căng thẳng cứ như sắp lên đài thẩm vấn .
mặc bộ tây trang đen bục, khuôn mặt lạnh lùng căng cứng.
Ai chắc còn tưởng chuẩn bắt cô dâu.
Bố dắt tay tiến về phía .
thấy hốc mắt đỏ lên.
mờ nhạt.
vẫn thấy rõ.
Khi bước đến mặt , bố trao tay cho .
"Nhuyễn Nhuyễn từ nhỏ nhát gan, con hãy chăm sóc nó nhiều hơn nhé."
Lục Trầm trịnh trọng gật đầu.
"Thưa bố, con sẽ làm thế."
Bố sững một lát.
lẽ ông ngờ đổi cách xưng hô nhanh đến .
Phía khán đài vang lên những tràng giòn giã.
Khi đến phần trao lời thề nguyện, dẫn chương trình hỏi Lục Trầm: "Chú rể điều gì với cô dâu ?"
Lục Trầm cầm mic, im lặng mất vài giây.
bắt đầu thấy lo.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dung-so--chi-hung-du-voi-nguoi-khac/chuong-9.html.]
Sợ quá căng thẳng buột miệng hỏi mấy câu đại loại như "Cửa khóa em?".
Kết quả : "Hứa Nhuyễn Nhuyễn."
"Cảm ơn em vì sợ ."
Sống mũi chợt cay cay.
, tiếp: "Cũng cảm ơn em cho cảm giác khác lo lắng, nhớ nhung như thế nào."
" sẽ cố gắng ít để em lo lắng hơn."
lườm một cái.
lập tức sửa lời.
"Chắc chắn đấy."
Khách khứa một phen ồ lên.
cũng mỉm .
Đến lượt phát biểu, cầm mic, sâu mắt Lục Trầm.
đàn ông trông vẫn dữ dằn như thế.
Đường nét gương mặt sắc sảo, dáng thẳng tắp như cây tùng.
, trong túi áo vest đang mấy viên kẹo dâu.
Đó vì lúc sáng căng thẳng, nên nhét cho .
: "Lục Trầm."
"Thật em sợ ."
"Mà em , sẽ vĩnh viễn bao giờ làm tổn thương em."
" dạy cho em rằng, mềm yếu khuyết điểm."
"Một yêu thương, sẽ từ từ nảy sinh dũng khí."
Vành mắt Lục Trầm đỏ hoe.
dẫn chương trình dõng dạc: "Bây giờ chú rể thể hôn cô dâu ."
Lục Trầm cúi đầu .
" em?"
bật .
Rõ ràng kết hôn , thế mà vẫn hỏi xem .
nhón chân lên.
" ạ."
Nụ hôn nhẹ nhàng.
khán đài, tiếng vỗ tay vang dội.
nhắm mắt , bất chợt nhớ về đầu tiên gặp .
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông mặc đồ đen với gương mặt lạnh lùng bảo đừng run.
Lúc đó cứ ngỡ đáng sợ nhất thế gian.
mới hiểu.
chính chỗ dựa vững chãi nhất trong suốt cuộc đời .
Chương 10 :
Cuộc sống khi kết hôn quá hào nhoáng như trong phim thần tượng.
Chúng vẫn những bình thường.
làm ở bệnh viện, thực hiện nhiệm vụ.
vẫn sẽ lo lắng khi trả lời tin nhắn.
vẫn sẽ nổi giận khi trực đêm mà bỏ bữa.
vẫn dữ dằn như thế.
Chẳng hạn như mùa đông lười tất, sẽ ở cửa phòng ngủ, mặt mũi tối sầm.
"Hứa Nhuyễn Nhuyễn, em cảm ?"
quấn chăn giả vờ ngủ say.
bước gần, cầm lấy chân xỏ tất .
Động tác phần thô lỗ, lòng bàn tay ấm.
như lén ăn kem bắt quả tang.
tựa cửa bếp, khẩy.
"Họng đau nữa ?"
chột : "Em mới ăn một miếng thôi mà."
cái hộp .
"Một miếng mà hết cả hộp?"
cúi đầu nhận .
trân trân hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài.
" nhớ gọi ăn cùng."
ngẩng lên: "Hả?"
: "Để chia sẻ tang chứng vật chứng với em."
đến đau cả bụng.
Lục Trầm cũng những lúc dịu dàng.
công tác ba ngày, nửa đêm mới về đến nhà.
Lúc đó ngủ say.
Trong cơn mơ màng, cảm thấy đang ôm lấy .
Mở mắt , thấy vẫn còn vương lạnh, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi.
hỏi: " về ?"
vùi mặt hõm cổ .
Giọng trầm thấp.
"Ừm."
xoa xoa tóc .
" mệt ?"
gì.
Chỉ ôm chặt hơn.
Mãi một lúc lâu , mới : "Nhuyễn Nhuyễn, nhớ em."
Lòng bỗng thấy ngọt ngào khôn xiết.
Lục Trầm hiếm khi từ "nhớ".
luôn dùng hành động để bày tỏ.
Nên mỗi một câu nhớ em đều giống như một lời tỏ tình trị trọng.
ôm lấy .
"Em cũng nhớ ."
ngẩng đầu , ánh mắt sâu thẳm đến lạ lùng.
"Thật ?"
gật đầu.
cúi đầu hôn .
Đang hôn dở, bỗng nhiên khựng .
"Hứa Nhuyễn Nhuyễn."
" em sấy tóc ?"
: "..."
Sự lãng mạn kết thúc.
Đội trưởng Lục bắt đầu thực thi công vụ.
18
đặt câu hỏi Zhihu:
"Cảm giác khi yêu một đàn ông trông dữ dằn như thế nào?"
suy nghĩ lâu, đó câu trả lời.
Cảm ơn vì mời.
Hiện tại đang ở nhà, chồng đang trong bếp gọt hoa quả.
trông dữ.
Ánh mắt lạnh lùng, ít , đầu gặp mặt còn khiến sợ đến mức run cả tay.
Cách theo đuổi khác cũng chẳng hề dịu dàng.
sẽ kiểm tra xem khóa cửa .
Sẽ mắng vì tội ăn cơm giờ.
Sẽ chắn mặt mỗi khi sợ hãi.
Sẽ rõ ràng bản đang thương, bảo đừng .
cũng sẽ nhét đầy kẹo dâu mỗi chiếc túi áo.
Sẽ nhớ rõ ăn hành.
Sẽ run tay khi cầu hôn.
Sẽ hỏi em " " ngay trong lễ cưới.
Sẽ ôm và nhớ mỗi khi làm muộn mới về nhà.
Ở bên , mới hiểu một chuyện.
Sự dịu dàng một vốn lúc nào cũng treo đầu môi.
khi bạn lùi một bước, ép bạn.
khi bạn tiến lên một bước, sẽ đón lấy bạn.
Bạn yếu đuối, chê bạn vô dụng.
Bạn sợ hãi, nhạo bạn nhát gan.
chỉ đó, dùng giọng điệu hung dữ để với bạn rằng:
"Đừng sợ, đây."
từng cảm thấy bản giống như một cục bông.
góc cạnh, tiếng , ai cũng thể nhào nặn một cái.
Lục Trầm với :
Bông cũng .
Mềm mại như thế, mới thể bao bọc vết thương.
Cũng thể từ từ nảy sinh lòng dũng cảm khi yêu thương.
đến đây, từ trong bếp bỗng truyền đến tiếng :
"Hứa Nhuyễn Nhuyễn."
đầu : ", thế ?"
bưng đĩa hoa quả , sắc mặt lạnh tanh.
" em chân đất sàn nhà ?"
cúi đầu chân .
Thôi xong.
đặt đĩa quả xuống, tới bế bổng lên sofa bằng một tay.
Giọng điệu dữ dằn vô cùng.
" bao nhiêu hả?"
ôm lấy cổ , mỉm hôn lên mặt một cái.
"Lục Trầm."
khựng .
"Hửm?"
bảo: " dữ quá thôi."
, ánh mắt dịu xuống hẳn.
"Sợ ?"
lắc đầu.
" sợ."
Bởi vì .
Chú ch.ó dữ sớm cúi đầu .
( văn )
Chưa có bình luận nào cho chương này.