Đừng Hành Nữa, Ông Trùm Theo Đuổi Vợ Anh! - Mục Cửu Tiêu & Lâm Tích
Chương 60: Ở ban công
Mộc Cửu Tiêu thấy những lời dì giúp việc , trong lòng lập tức hiểu rõ. Mộc Ngọc Sơn cố ý sắp đặt, nếu chịu uống, e rằng sẽ ép uống đến cùng.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
hờ hững đáp:
“Cứ để đó, lát nữa uống.”
Dì giúp việc tin, hiền:
“Thiếu gia, cái uống khi còn nóng mới tác dụng. dậy , uống xong còn đem bát rửa.”
giường, im lặng vài giây, đó bước , sắc mặt chút gợn sóng nhận lấy bát canh.
“Chỉ cần sinh cho ông một đứa cháu, ba sẽ cho dì mấy chục triệu ?”
Dì bật , giọng đầy chúc phúc:
“Mấy chục triệu sánh với hạnh phúc thiếu gia. Dì thật lòng mong và cô Lâm sớm tin vui, cả nhà cùng rộn rã tiếng .”
Mộc Cửu Tiêu thêm, ngửa cổ uống cạn một .
Dì giật :
“ thiếu gia, đây phần cả và cô Lâm cơ mà!”
chẳng chút hoảng hốt, vươn tay kéo Lâm Tích , cúi xuống hôn ngay mặt dì giúp việc.
Lâm Tích giãy giụa, tay đ.ấ.m chân đá, lực đạo nơi cổ tay mạnh mẽ, giữ chặt cô cách nào trốn thoát. Đợi đến khi chắc chắn từng giọt canh trong miệng truyền hết sang cô, mới thong thả buông lỏng.
Cô tức giận đến đỏ bừng mặt, thở hổn hển dẫm mạnh lên chân để trả thù.
Mộc Cửu Tiêu mặt biến sắc, thản nhiên buông một câu:
“Xem canh hiệu quả thật, sức lực em dâng lên ngay.”
Lâm Tích: “…”
Dì đỏ mặt, vội vàng cầm bát rời , để gian cho hai .
Mộc Ngọc Sơn quả thật chuẩn chu , ngay cả điều hòa ban đêm cũng cố tình ngắt, buộc Lâm Tích cùng Mộc Cửu Tiêu ngủ chung một giường.
Cô dứt khoát lấy gối chia giường thành hai nửa, vạch một đường ranh giới.
Mộc Cửu Tiêu dựa nửa lên đầu giường, nở nụ nửa như trêu chọc nửa như khiêu khích:
“Thế nào, em giữ trong sạch cho ngoài ?”
Lâm Tích vốn ý đó, thế thì lửa giận vô cớ bùng lên:
“ chê bẩn, ai mắc bệnh gì .”
Khóe môi nhếch lên, mắt sâu thẳm lướt qua vẻ mặt đỏ hồng cô, giọng ung dung:
“Đa phần bệnh truyền nhiễm lây qua chất lỏng. Mới nãy hôn , em cũng nếm đủ nước bọt .”
Câu trần trụi khiến Lâm Tích cứng , tức đến mức kéo chăn phủ kín đầu, dứt khoát lưng với .
Quả nhiên, bát canh thứ bình thường. Lâm Tích mới uống một chút mà cả nóng ran, trằn trọc ngủ nổi. Nửa đêm mơ mơ màng màng trở , chợt nhớ đến đường ranh giới giường, cô vội co tay rụt chân, mở mắt thì phát hiện cạnh giường trống .
Cô bật dậy, lắng tai động tĩnh. Cuối cùng, từ phòng tắm truyền âm thanh khàn nén, như tiếng thở dốc kìm nén đàn ông, khiến mặt cô đỏ bừng.
Âm thanh quen thuộc đến mức gợi trong trí nhớ cô những quấn quýt cùng A tiên sinh, khi thì thầm bên tai, thở nóng rực thiêu đốt da thịt, khiến run rẩy nổi gai ốc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mộc Cửu Tiêu… đang làm gì trong đó?
Một … cũng thể ?
Trong đầu bất giác hiện lên những tình tiết mờ ám từng trong tiểu thuyết, Lâm Tích đỏ mặt tới tận mang tai, vội chui đầu chăn, càng nghĩ càng dám ngủ.
Một đêm giằng co, cô chẳng chợp mắt bao nhiêu.
Sáng , Lâm Tích ngủ say đến mức cả oằn giường. Cô sấp, tay đè tê rần, rút hoạt động thì vô tình chạm trúng một thứ cứng rắn lạnh lẽo.
Ngay đó, luồng khí lạnh áp sát lưng.
Cô bừng tỉnh, mở mắt liền bắt gặp gương mặt âm trầm Mộc Cửu Tiêu.
Lâm Tích c.h.ế.t lặng cô thế mà đè lên , thậm chí còn vô ý đ.ấ.m cho một cú!
“Xin , xin !”: Cô cuống quýt bật dậy, lí nhí giải thích, “ quen ôm gối bông khi ngủ, nhầm thành… gối mất .”
Vội vàng lên, hậu đậu nhầm xuống vị trí nguy hiểm .
Mộc Cửu Tiêu hít mạnh một , gương mặt tuấn dật phủ kín hàn sương.
Lâm Tích đỏ lựng từ tai xuống cổ, hốt hoảng lăn xuống giường, chui thẳng phòng tắm như con rùa rụt cổ.
Bữa sáng dọn sẵn nhà, chỉ chờ hai vợ chồng trẻ.
Lâm Tích mặt vẫn còn vương đỏ ửng, kịp thoát khỏi cơn hổ. Trái , Mộc Cửu Tiêu sắc mặt u ám, mắt ẩn vài tia mệt mỏi, thỉnh thoảng còn ho khẽ vài tiếng.
Mộc Ngọc Sơn ngạc nhiên, quan tâm hỏi:
“ thế? Tối qua ngủ ngon ?”
Mộc Cửu Tiêu nhấp ngụm sữa, lạnh nhạt đáp:
“Nếu mà ngủ ngon, chẳng sẽ khiến ba thất vọng ?”
Lâm Tích: “…”
Cô ước gì thể úp cả mặt bát cháo để trốn cho xong.
Mộc Ngọc Sơn vốn quen với sự châm chọc con trai, chỉ giơ tay sờ trán , thấy nóng, bèn lắc đầu:
“Bình thường trông khỏe như trâu, mới ngủ một đêm mà ho hắng thế . Đợi lát nữa dì lấy ít thuốc cho, uống xong hãy về.”
Mộc Cửu Tiêu liếc sang Lâm Tích, đáy mắt thoáng lạnh. từng phụ nữ ngủ bừa bộn như : giành chăn thì thôi, còn hết đến khác lăn n.g.ự.c . Suốt cả đêm, kéo cô tám chín .
“Chỉ gió lùa thôi, .”: lạnh nhạt cắt ngang sự lo lắng.
Mộc Ngọc Sơn khó hiểu:
“Ngủ mà đóng cửa sổ ?”
Gợi ý siêu phẩm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê đang nhiều độc giả săn đón.
Mộc Cửu Tiêu cau mày, ngán ngẩm chặn :
“Giường trong phòng ngủ vốn chịu nổi… lắc mạnh. Cho nên tối qua đành … giải quyết ở ban công, một lạnh một nóng, dễ nhiễm lạnh thôi.”
Mộc Ngọc Sơn: “…”
Mộc Cửu Tiêu ngẩng mắt, giọng dửng dưng:
“Ba còn hỏi gì nữa ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.