Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 670: Con mắt nhìn người của em đúng là tốt
khi phản ứng , vẻ mặt Tống Yên lập tức đờ .
thật ?
Cô mà! thì đau đến thế!
Cố Minh vốn giỏi mấy chuyện năng ỡm ờ , chỉ mới vài câu thôi mà cảm thấy nóng bừng, phản ứng càng lúc càng mạnh.
ép ngăn những suy nghĩ lệch lạc, : “ còn sớm nữa, ngoài ăn sáng thôi.”
Món ăn tối qua còn để bàn, Cố Minh gom hết đổ .
Tống Yên tò mò: “ làm từ khi nào ?”
“Đêm qua.” Động tác dọn dẹp Cố Minh gọn gàng.
“Trông cũng thơm thật.”
Cố Minh: “Đồ ăn thừa ăn cho sức khỏe, nấu bữa sáng khác cho em.”
Tống Yên bóng lưng , tuy chẳng vội vã gì việc đều sắp xếp đấy. ca ngợi bác sĩ thiên tài bàn mổ, mà vẫn chịu khó làm việc nhà. một sức hút khó diễn tả.
Cô ườn sofa, ánh mắt luôn dõi theo từng động tác .
Thỉnh thoảng còn thở dài một tiếng.
Cố Minh hỏi: “ thế?”
Tống Yên lắc đầu: “Con mắt em .”
Cố Minh gì, chỉ khẽ nhếch khóe môi khi lưng tiếp tục làm bữa sáng.
Ăn sáng xong, Cố Minh lấy chiếc túi xách mua đưa cho Tống Yên.
Tống Yên bất ngờ: “ chọn ?”
“Ừ, em thích ?”
Chiếc túi màu sắc , kiểu dáng sáng tạo, khó mua nữa.
lẽ Cố Minh trả thêm tiền.
“Thích.” Tống Yên thật lòng, “ mua túi cho em?”
Cố Minh c.ắ.n một miếng bánh, mắt cụp xuống: “Vì em thường xuyên mua đồ ăn cho .”
“Cái túi đủ trả tiền bữa sáng và trưa trong mấy năm đó.”
“Đàn ông thì nên chi tiêu nhiều hơn.”
Thấy tự nhiên như , tâm trạng Tống Yên khỏi vui vẻ.
Trong một mối quan hệ, thường thì ai yêu nhiều hơn thì sẽ bỏ nhiều hơn, phân biệt nam nữ.
Giờ Cố Minh tự đặt vai cho , chẳng chứng tỏ rằng cũng rung động ?
…
Tấm giấy mỏng manh rõ ràng chỉ cần chọc nhẹ rách, cả Tống Yên lẫn Cố Minh đều chọn vạch trần.
Hai vẫn như , ai bận việc nấy.
Chỉ Tống Yên đến bệnh viện ít hơn hẳn.
Ban đầu Cố Minh còn tưởng cô cố ý, cho đến khi tần suất giảm dần: một tuần một , hai tuần một , thậm chí nửa tháng cũng chẳng thấy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
Những tin nhắn trêu chọc WeChat đây cũng biến mất.
Cố Minh tại phòng khám, lật danh sách bệnh nhân đăng ký, cái tên quen thuộc chỉ một cái nhận , biến mất từ lâu.
Nơi cửa quen thuộc cũng chẳng còn bóng hình thường xuyên khiến đau đầu nữa.
Tan ca, Hứa Xuyên chạy đến tìm Cố Minh: “Tháng bệnh viện tham gia giải bóng rổ cấp thành phố, viện trưởng bảo khuyên tham gia, dù trong viện đ.á.n.h bóng rổ giỏi nhất, thể mang vinh dự về cho bệnh viện.”
Cố Minh : “ .”
Hứa Xuyên ngẩn , vui mừng: “Đồng ý nhanh ?”
“Ừ, dạo rảnh.”
“… gần như ngày nào cũng ở bệnh viện, hoặc khám bệnh, hoặc phẫu thuật, thế mà còn bảo rảnh ?”
Cố Minh liếc lịch trình , hình như .
thì tại luôn cảm thấy trong lòng trống trải, luôn chờ mong điều gì đó?
Hứa Xuyên hỏi: “ với Tống luật sư đang qua ? thấy đổi , dần thở sống đấy.”
Cố Minh liền nhân cơ hội dò la tin tức: “Dạo cô bận gì ?”
“ rõ, cũng lâu gặp, chắc công tác tỉnh ngoài.”
thấy cô cũng ở cạnh Hứa Xuyên, lòng Cố Minh nhẹ nhõm hẳn.
Ít thì cố tình lạnh nhạt .
thấy còn sớm, cũng hứng ăn uống, bèn đến phòng gym mới mở để thử máy móc.
Huấn luyện viên mới khá nhiệt tình, thấy Cố Minh dáng vẻ lạnh lùng, trẻ trung, tưởng lính mới, liền cố gắng bán mấy gói dịch vụ vô ích mà đắt đỏ.
Cố Minh chỉ đăng ký buổi học thử, trải nghiệm .
Huấn luyện viên đành thôi, bắt chuyện: “Soái ca chắc mới bắt đầu tập gym hả?”
“Tập mấy năm , mỗi tuần ba buổi.”
“Thật , đấy.”
Cố Minh cởi áo khoác, để lộ bộ đồ thể thao bên trong.
lớp vải ôm sát hình rắn chắc, từng khối cơ đều rèn luyện cân đối, hảo.
Huấn luyện viên sững sờ, há hốc miệng.
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan đang nhiều độc giả săn đón.
“ nó…”
Cố Minh: “Đổi cho huấn luyện viên khác, thích bậy.”
Huấn luyện viên vội che miệng: “Soái ca, chỉ cảm thán thôi, ý c.h.ử.i .”
“Cũng .”
Cố Minh tự bước , khóe mắt chợt thu hút bởi một đôi nam nữ ở dãy máy chạy bộ.
còn tưởng nhầm, dừng bước kỹ, kết quả Tống Yên.
Cô mặc áo thun đen, quần yoga cùng màu, bên cạnh huấn luyện viên nam cởi trần, đang ôm eo cô để chỉnh tư thế chạy.
chỉnh, chẳng bằng ve vãn.
Miệng cứ chỉ dẫn chân thế , chân trái thế , tay thì vẫn bóp eo Tống Yên, buông một giây.
Cố Minh tức bốc hỏa, định xông đến xử lý thì ánh mắt lướt qua gương mặt Tống Yên, phát hiện cô đang cong mắt, trông chẳng khác gì đang hưởng thụ cùng huấn luyện viên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.