Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh

Chương 501: Sinh lý kỳ bị trễ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mấy ngày nay Mục Khuynh Bạch cũng chẳng nghỉ ngơi , một trận cuối cùng trong xe ngủ .

Lâm Tích chỉnh nhiệt độ trong xe cao thêm một chút, khẽ thở dài.

Mục Cửu Tiêu nhạy bén hỏi:

“Thế nào, em cũng thấy quá nhẫn tâm ?”

Lâm Tích lắc đầu.

ngoài cửa sổ, thấy cả một vùng rộng lớn trồng cây ăn quả, hầu hết đều do Hạ Tông gây dựng.

chăm chỉ, dám nghĩ dám làm, cũng khá thông minh, tính cách rốt cuộc vẫn khiếm khuyết, sơ suất một chút phạm lầm lớn.

“Chỉ chút thất vọng thôi.” Lâm Tích , “Nếu vượt qua nổi, thì xem như hết duyên với Khuynh Bạch .”

Mục Cửu Tiêu chẳng quý trọng nhân tài như cô:

“Hết duyên thì hết duyên, đàn ông ba chân hiếm.”

Hạ Tông về thì gặp Đồng Quân Nghiêm đang chờ sẵn.

Đồng Quân Nghiêm cũng chuẩn rời , khi vẫn hỏi hai câu:

“Thế nào , Hạ Tông?”

Chỉ cần nụ đắc ý , Hạ Tông đoán kẻ giở trò ai.

cạnh tranh vốn tàn khốc như , Hạ Tông chỉ im lặng rời .

Đồng Quân Nghiêm nhạo một tiếng.

ngoài đợi xe riêng đến đón, tâm trạng khoan khoái còn khe khẽ hát mấy câu.

Xe riêng đến muộn, Đồng Quân Nghiêm bất mãn:

lâu thế?”

Tài xế đeo khẩu trang, giọng địa phương:

“Khu du lịch đông quá, mong ngài thông cảm.”

“Lái , đừng lắm lời.”

Tài xế ừ một tiếng, đột nhiên đạp ga phanh gấp, suýt nữa hất Đồng Quân Nghiêm lên nóc xe.

tức giận:

làm cái gì ?”

Nếu chỗ rách nát tiện tự lái xe, chẳng gọi cái xe hỏng !

Tài xế vội vàng xin :

“Xe cũ quá, trục trặc, thật xin .”

Đồng Quân Nghiêm chịu nổi:

“Đổi cho xe khác ngay!”

thôi, nhắc ngài, xe khác thì đợi hơn một tiếng.”

“…”

đành nhịn, bảo cứ lái tiếp.

tài xế cứ như cố tình gây khó dễ, khi thì phóng nhanh, khi thì phanh gấp, lúc đ.á.n.h lái ngoằn ngoèo, khiến Đồng Quân Nghiêm lắc lư trong xe, suýt ói cả bữa tối .

Chịu đựng gần nửa tiếng, xe mới dừng. vội lao xuống, nôn thốc nôn tháo.

Đang nôn thì nhận , đeo kính kỹ mới thấy giẫm phân bò.

Xung quanh mùi hôi thối, ruồi nhặng bu đầy.

Đồng Quân Nghiêm như hóa đá, dám cử động:

“Đây căn bản sân bay! Đây rốt cuộc chỗ quái gì?!”

Tài xế gác tay lên cửa sổ, lười nhác :

đây sân bay , nãy chính ngài tự nhảy xuống xe đấy.”

chịu nổi mùi hôi, vội định lên xe.

tài xế nổ máy, phóng thẳng mất.

Đồng Quân Nghiêm tại chỗ c.h.ử.i ầm lên, c.h.ử.i mấy câu bò húc ngã, cả cắm đầu đống phân bò.

Hòa Mãn lái xe về, hì hì báo cáo:

Tông, theo lời dặn, em dạy cho cái thằng khốn đó một trận, hả giận ?”

Hạ Tông đang ảnh Mục Khuynh Bạch.

cất điện thoại trong áo, gật đầu:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cái xe biển chứ?”

.”

“Ừ, nghỉ ngơi . Tí còn việc ngoài.”

Hòa Mãn thu nụ :

, phúc cùng hưởng họa cùng chịu mà.”

Hạ Tông châm điếu thuốc, hít sâu một :

“Chuyện chỉ thể để một làm, ai .”

“Ngay cả em cũng ?”

“Cho dù em cha ruột cũng .”

xong, dập tắt điếu thuốc, sải bước ngoài.

Đồng Quân Nghiêm trở về, liệt ba ngày mới hồi phục.

việc do Hạ Tông làm, cáo già, để chứng cứ nào, chỉ thể nuốt cục tức .

Tạm thời nén giận, tìm đến Mục Khuynh Bạch để lấy lòng.

Mục Cửu Tiêu mở cửa, thấy còn chán ghét hơn thấy Hạ Tông.

đến làm gì?”

Đồng Quân Nghiêm thẳng mục đích:

“Sợ em gái buồn, tới an ủi một chút.”

“Cút.”

Đồng Quân Nghiêm chặn cửa:

“Cho mười phút thôi, đảm bảo làm cô .”

Mục Cửu Tiêu mùi nước hoa xộc , cau mày:

“Một thằng đàn ông xịt nhiều nước hoa thế , mùi xác c.h.ế.t ?”

thẳng chân đá ngoài:

“Đừng đến làm phiền nữa.”

“…”

Đóng cửa xong, Mục Cửu Tiêu còn dặn dì giúp việc khử trùng kỹ lưỡng cửa.

Dì tò mò:

“Ông Đồng ói ngay cửa ? khó chịu đến thế?”

Mục Cửu Tiêu đáp:

“Chỗ nào nghi ngờ bệnh nhân AIDS chạm đều khử trùng.”

Mục Khuynh Bạch quản thúc, Mục Cửu Tiêu cắt đứt liên lạc bên ngoài.

Những ngày giam trong nhà, cô sắp phát điên.

Cô chẳng Hạ Tông giờ , chuyện giải quyết thế nào, gửi tiền cho cũng . Lo lắng quá độ khiến cô uể oải, tinh thần sa sút.

Cho đến hôm nay, Lâm Tích mở cửa , thấy Mục Khuynh Bạch ôm bụng, cả co ro một cục.

Lâm Tích hoảng hốt, sờ trán cô:

?”

Mục Khuynh Bạch xoay , ngả lòng chị dâu:

, em đau bụng quá…”

Lâm Tích nhớ dạo cô đến kỳ kinh nguyệt, an ủi:

“Uống viên t.h.u.ố.c giảm đau , chị bảo em nấu nước đường đỏ cho.”

Mục Khuynh Bạch ngẩng đầu, giọng mơ màng:

“Nước đường đỏ gì chứ… Em còn kinh…”

Sắc mặt Lâm Tích khựng .

“Kỳ kinh em vốn đều mà? trễ ?”

“…”

Câu như một công tắc, khiến cả hai trái tim đồng loạt khựng .

Mục Khuynh Bạch phản ứng tiên, bụng còn đau, cũng tỉnh hẳn, bật dậy phắt lên:

“Ôi ơi!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...