Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh

Chương 484: Là anh ở sau lưng giở trò à?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm Tích bước , đối diện, hỏi:

“Đang bực gì thế?”

Mục Khuynh Bạch ôm một con thỏ bông, dài đất, mắt vô hồn:

đột nhiên đến , từ lúc em về nước đến giờ, hầu như chẳng bắt máy khi em gọi.”

Bộ dạng cứ như một gã tra nam .

Lúc đầu chính vì thấy thật thà chất phác, cô mới chịu ở bên.

Lâm Tích trêu:

? Động lòng với ?”

…” Mục Khuynh Bạch thôi, cau mày bực bội, “Dù em thấy phiền c.h.ế.t .”

Lâm Tích thật:

“Hạ Tông dạo đang khởi nghiệp, mà giai đoạn đầu tiền vốn chống lưng thì chẳng khác nào lưỡi dao, em chuẩn sẵn tinh thần mấy tháng tới thấy bóng dáng .”

Mục Khuynh Bạch thì cả khó chịu:

tự dưng vắt bận như ?”

Hôm nay thấy , cô rõ ràng nhận gầy nhiều, đặc biệt đôi mắt, mờ mịt, chẳng còn chút trong sáng đáng yêu như .

Lâm Tích cố ý :

“Bởi vì trai em đòi sính lễ quá cao.”

Cửa Mục Cửu Tiêu: “…”

Mục Khuynh Bạch bật dậy:

“Chị dâu, ý chị gì?”

Lâm Tích khẽ liếc về phía Mục Cửu Tiêu, thở dài đầy ẩn ý.

Mục Khuynh Bạch lập tức hiểu , sang chất vấn:

, giở trò ?”

Mục Cửu Tiêu lạnh nhạt:

thứ đều tự nguyện.”

còn kịp giải thích việc Hạ Tông khởi nghiệp chẳng hề liên quan đến , thì Mục Khuynh Bạch giơ chân đá ngay đầu gối .

Mục Cửu Tiêu: “…”

Mục Khuynh Bạch tức giận:

lúc nào cũng chống đối em, từ giờ em trông con giúp nữa!”

“…”

Thời gian trôi nhanh, một tuần qua.

Mục Cửu Tiêu dàn xếp thỏa vụ ẩu đả, để liên lụy đến Hạ Tông, duy chỉ Đồng Quân Nghiêm chịu khổ.

Khi xuất viện, mặt vẫn còn bầm tím loang lổ, trông nhếch nhác khó coi.

về nước , công việc bận rộn, chẳng nhiều thời gian viện, nghỉ vài hôm ở nhà liền tham dự các buổi xã giao.

Trong men rượu, Đồng Quân Nghiêm dựa lưng ghế, mặt lạnh căm.

kẻ lên tiếng:

“Đồng tổng, chuyện đ.á.n.h thế bỏ qua ?”

Đồng Quân Nghiêm liếc hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đối phương địa vị ngang hàng, hợp tác kiếm tiền, chẳng thiết gì, rõ ràng hóng hớt.

Dù hôm đó bao trọn tầng, “tường nào chẳng khe hở”, chuyện đ.á.n.h vẫn lộ ngoài.

Dạo gần đây ấm ức chuyện thôi.

thừa nhận đấu Mục Cửu Tiêu.

Hạ Tông thì cái thá gì?

Chỉ một gã nông dân vô danh ở thị trấn nhỏ.

mà dám tay với !

Đồng Quân Nghiêm đáp, rót rượu cạn ly. Rượu trôi xuống, mắt đỏ ngầu, lóe lên tia căm hận.

bên cạnh thấy liền kéo tay kẻ hóng hớt, thì thào:

“Thôi , đừng chọc nữa, Đồng tổng tâm trạng .”

“Thử hỏi, đổi ai chịu nổi, xét cho cùng vẫn Mục Cửu Tiêu quá đáng.”

Ngoài cửa phòng riêng khép hờ, Lâm Tích ngang, thấy tên chồng liền dừng bước, liếc trong.

Phòng rộng, từ góc chẳng rõ, tiếng vang lên rành rọt.

phục vụ cùng lo khách quý gây chuyện, định bước nhắc nhở, chỉ một ánh mắt Lâm Tích khiến dám nhúc nhích.

thêm vài bước, rõ mồn một:

“Em gái , chỉ mỗi cái mặt , chẳng bản lĩnh gì, gì đáng quý ?”

, Đồng tổng xứng đáng với cô .”

khi Mục Cửu Tiêu vẫn còn để bụng chuyện năm xưa chăng? Em trai vợ thiêu c.h.ế.t, việc hình như…”

Cả phòng im bặt, dám nhắc thêm.

Đồng Quân Nghiêm dám.

nhếch môi giễu cợt:

? do em gái làm đấy, thì nào? Khi đó Mục Cửu Tiêu và Lâm Tích đều ở An Thành, bảo vệ nổi một thằng bệnh tật, chẳng chính bọn họ thất trách ! lúc em gái làm , cũng chẳng kết cục . Một mạng đổi một mạng, chẳng công bằng !”

Tài xế và vệ sĩ theo Lâm Tích đều lọt tai, định xông .

bước lên .

Sự xuất hiện đột ngột khiến cả phòng giật , rượu như hất tỉnh, ai nấy lúng túng bật dậy.

ánh đèn, gương mặt trắng ngần tinh xảo Lâm Tích lộ vẻ quyến rũ, khóe môi đỏ nhạt cong lên thành nụ :

“Đồng tổng, viện nhanh thật đấy.”

Sắc mặt Đồng Quân Nghiêm tối sầm.

Cú sốc khiến tỉnh rượu, chợt nhận lỡ lời lớn thế nào.

Mấy giây , mới gượng mở miệng:

“Lâm Tích, say quá bậy, cô đừng để bụng.”

Lâm Tích nở nụ dịu dàng:

“Chuyện cũ lâu , còn để trong lòng làm gì. trách thì cũng chỉ trách rượu thôi.”

Đồng Quân Nghiêm mím chặt môi, nghi hoặc.

tin Lâm Tích dễ dàng bỏ qua như .

Lâm Tự Nam chính mạng sống cô, năm đó vì chuyện đó cô từng quyết tuyệt với Mục Cửu Tiêu, huống chi nay .

Lâm Tích đầu dặn vệ sĩ:

“Đóng cửa , vài lời riêng với Đồng tổng.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...