Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 256: Nôn nóng không chờ nổi
ở góc độ Tống Yên mà suy nghĩ, Lâm Tích quả thật thấy chút ngượng ngùng.
Từ vụ án Triệu Tinh Tinh, danh tiếng văn phòng luật vang xa, nhiều tìm đến Tống Yên nhờ cậy kiện tụng.
Ngoài , cô còn xử lý thêm ít chuyện lặt vặt.
So với Lâm Tích, Tống Yên vất vả hơn nhiều.
Lâm Tích dỗ dành cô một lúc, đó thành khẩn mời mọc:
“Tối nay em mời chị ăn cơm ? Em để chuẩn loại rượu chị thích, tối nay gọi cả Tần Niệm đến cùng tụ họp nhé?”
Tống Yên thấy cũng đủ, liền :
“Chị làm , đến lúc đó tính.”
xong cô chuẩn , Lâm Tích kéo cô .
“Luật sư Tống, tối nay thể sẽ đàn ông, chị để ý ?”
“Em mời chị ăn cơm, hỏi chị để ý ? Em tùy ý sắp xếp .” Tống Yên thản nhiên, “Chỉ cần đừng mà cùng Mục Cửu Tiêu bày trò bàn ăn .”
Khóe môi Lâm Tích khẽ cong lên:
“ Mục Cửu Tiêu.”
…
Mục Cửu Tiêu khi làm xong chuyện thiếu đức liền họp.
vốn thích những cuộc họp dài dòng nhàm chán, chuyện quan trọng xong, đem từng dự án lớn rà qua một lượt, cơ bản nửa tiếng thể kết thúc.
Đang lúc cuộc họp gần đến hồi kết, thư ký phụ thứ hai gõ cửa:
“Mục tổng.”
Mục Cửu Tiêu vui mà .
Thư ký ánh mắt dọa sợ, vẫn lấy dũng khí , đưa điện thoại :
“Mục tổng, điện thoại Lâm tiểu thư.”
Cả phòng họp bỗng im bặt.
Ánh mắt Mục Cửu Tiêu lạnh nhạt chiếc điện thoại:
“Cô gọi cho ?”
“Cô ngài đang họp, tiện quấy rầy.”
“Thế còn bây giờ đang quấy rầy ai?”
“…”
Thư ký hắng giọng, thấp giọng :
“Chủ yếu vì đó ngài dặn, sơ suất với bất cứ chuyện gì Lâm tiểu thư, nên nhận cuộc gọi liền vội vàng đem tới.”
Mục Cửu Tiêu cúi mắt màn hình điện thoại.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê, truyện cực cập nhật chương mới.
“Điện thoại tắt.”
Giữa lúc còn đang chiến tranh lạnh, mấy lời mặt Lâm Tích chẳng làm mất hết thể diện đầu Mục thị ?
Thư ký đưa điện thoại:
“Mục tổng, ngài ạ.”
Mục Cửu Tiêu dời mắt, vẻ chăm chú lật tài liệu trong tay:
“ rảnh, đợi họp xong .”
Thư ký, “Hả?”
sợ giận ?
Mục Cửu Tiêu liếc sang:
“Hả cái gì, câu nào hiểu?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Thương lập tức dùng ánh mắt hiệu cho thư ký.
nhanh !
hiểu bệnh ông chủ , chỉ Lâm tiểu thư mới chữa .
Thư ký ủ rũ rời , Mục Cửu Tiêu liền cố tình kéo dài cuộc họp thêm nửa tiếng mới kết thúc.
Khi về văn phòng, thư ký tiến đến sát:
“Mục tổng, Lâm tiểu thư tới , ở lầu.”
Bước chân Mục Cửu Tiêu khựng .
Tới ?
cố tình điện thoại ép bớt tính ngang cô, ngờ cô mềm lòng đến mức chờ nổi mà tìm tới.
Giờ cũng sắp tới bữa tối.
cô còn mang theo đồ ngon cho ?
Nghĩ đến đây, Mục Cửu Tiêu lập tức cảm thấy mấy ngày cô đơn qua cũng uổng phí.
“ đón cô lên đây.” Mục Cửu Tiêu nới lỏng cà vạt, khóe môi khẽ nhếch lên trong chỗ ai thấy.
thư ký :
“Lâm tiểu thư bảo chuyện gì quan trọng nên cần lên, chủ yếu …”
đến đây, lộ vẻ khó xử, một mặt khổ sở, hết Mục Cửu Tiêu Chu Thương, bộ dáng do dự.
Mục Cửu Tiêu hiểu ngay, “Đợi lát nữa tự xuống đón cô .”
Tâm tư phụ nữ nhỏ nhặt chính kiểu kiêu kỳ như .
Thư ký c.ắ.n răng:
“ Mục tổng, Lâm tiểu thư tìm… ngài.”
“…”
Xem thêm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Sắc mặt đàn ông đổi nhanh như lật trang sách.
Một giây còn nắng ấm trời xanh, giây mây đen chớp giật, tựa hồ thể đem cả tòa cao ốc bổ nát thành từng mảnh.
Thư ký thấy thế dám hé răng.
Chu Thương lá gan lớn hơn một chút, làm bộ trung gian, lên tiếng:
“Lâm tiểu thư chắc đến bàn công việc? Hoặc để quên gì đó nên tiện thể ghé quầy lễ tân? Chuyện nhỏ thế đừng để Mục tổng bận lòng, Mục tổng còn nhiều việc.”
xong, lén quan sát Mục Cửu Tiêu.
Trông vẻ cực kỳ kiên nhẫn khi quấy rầy, ý rời .
Ai ngờ thư ký thêm dầu lửa, nhỏ giọng:
“Thương ca, đoán hết , Lâm tiểu thư thật tới tìm .”
Chu Thương, “…”
Âm lượng thư ký đủ nhỏ, Mục Cửu Tiêu rõ mồn một.
Chu Thương lập tức cảm nhận ánh mắt đặt lên .
Nắng hạ chói chang bỗng hóa thành băng tuyết.
Chu Thương cứng đờ như khúc gỗ, nghiến răng thấp giọng:
“Thuốc thể uống bậy lời thể bừa, với Lâm tiểu thư quen , cô tìm làm gì?”
Thư ký, “ Lâm tiểu thư quả thật dặn như thế.”
“ nhất định nhầm .” Chu Thương vội vàng Mục Cửu Tiêu, “Mục tổng, chắc Lâm tiểu thư giúp liên hệ với ngài thôi, ngài mau xuống , đừng để cô đợi lâu.”
Mục Cửu Tiêu lạnh lùng dáng vẻ mồ hôi lạnh toát .
“Cô tìm , chứ tìm , xuống làm gì.” Mục Cửu Tiêu bình thản mở miệng, “Cút xuống mà gặp cô .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.