Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi (Mục Cửu Tiêu-Lâm Tích)
Chương 620: Tính sổ nợ cũ
Ở giường, Kiều Dân Tây thế nào, Tô Tô rõ hơn ai hết.
Nhiều năm qua, từng thương tiếc cô, nào cũng hành hạ đến cực hạn mới chịu dừng . đau đớn xen lẫn khoái cảm thứ nhất, cảm giác mà Tô Tô vĩnh viễn thể quên .
Một khi dục vọng chiếm lấy não bộ con , thì thật sự xong .
ân oán tình thù đều tan biến sạch sẽ, trong đầu chỉ còn khao khát dòng nước ngọt lành tưới mát cơ thể khô cằn, càng nhiều càng đủ, hận thể c.h.ế.t chìm trong đó.
Tô Tô trong lòng , vô lực mặc sức trêu đùa cơ thể .
hôm nay Kiều Dân Tây đổi trò, khi thì chính xác nhắm trúng chỗ yếu, khi hời hợt như cố ý treo ngược cô lên.
Tô Tô giày vò đến khó chịu: chỉ ăn một bên thôi chứ?
Cô mở đôi mắt ướt nhòa, cúi đầu .
Kiều Dân Tây ngẩng cằm, mút lấy đôi môi mềm cô:
“Thế nào, ấm ức ?”
Tô Tô đang bày vẻ mặt gì, chỉ thấy nóng ran, lý trí cũng nung chảy.
Cô đẩy môi , gấp đến mức chẳng nên lời, khuôn mặt đỏ bừng, tự nhấc eo lên.
Đồ ngon dâng đến miệng , mà Kiều Dân Tây còn giả vờ hiểu:
“Hửm? ý gì?”
Tô Tô dứt khoát kéo xuống nửa bên áo còn .
Ánh mắt táo bạo: Bên cũng ăn.
Cô hiếm khi chủ động như thế, Kiều Dân Tây mà nóng ran trong tim, siết chặt eo cô, đè xuống giường.
…
Tô Tô cứ tưởng cuối cùng giải thoát.
Nào ngờ đó chỉ màn dạo đầu Kiều Dân Tây. làm cô đầy vết nước bọt, rút , chậm rãi bưng nước ấm tới, dụ dỗ cô uống hết.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Uống xong, còn cố tình chỉnh nhiệt độ trong phòng xuống thấp.
Tô Tô ôm lấy cánh tay, tỏ ý lạnh.
Giọng khàn khàn:
“Chút nữa sẽ lạnh nữa .”
Tô Tô chẳng hiểu làm trò gì, mới nhận con cáo già đang toan tính.
Bụng đầy nước, lát nữa tất nhiên sẽ vệ sinh. Kiều Dân Tây cấm, từng chữ đe dọa:
“Chảy một , cộng thêm một . Bao giờ kết thúc, còn xem bản lĩnh em đấy, bảo bối ngoan.”
Lúc Tô Tô mới hiểu tại hạ nhiệt độ phòng.
Hóa ngay cả chút mồ hôi thừa cũng cho cô thoát .
Đây chẳng trắng trợn bắt nạt !
Tô Tô tức chịu nổi, vặn định chạy, bò hai bước túm cổ chân kéo .
“ một cũng tính cộng một . chẳng ưu điểm gì, chỉ cái trí nhớ , một cũng bỏ sót.” Giọng điệu Kiều Dân Tây ngang ngược chẳng lý, “ thấy , cô bé đáng thương?”
Chỉ mới thôi, Tô Tô .
Cô ấm ức vô cùng, vòng tay trắng nõn ôm lấy cổ , dùng chóp mũi ướt át dụi dụi má .
lời, chỉ như cún nhỏ vẫy đuôi cầu xin.
Kiều Dân Tây mê nhất dáng vẻ cô, hận thể bắt nạt đến hỏng mới cam tâm.
dịu dàng tàn nhẫn cất lời:
“Năm mười chín tuổi, em trao đầu tiên cho , lúc đó em non nớt đến , cũng từng nhẹ tay một chút. Bây giờ em nghĩ cầu xin sẽ tác dụng ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Tô bĩu môi, nước mắt dâng đầy hốc mắt.
Cô cố nén, cuối cùng kìm nổi, từng giọt nóng hổi rơi xuống.
Kiều Dân Tây rộng lượng khẽ hôn lên mắt cô, nuốt lấy dòng lệ.
“ tính.” tỏ nhân từ, “Từ giọt tiếp theo mới tính.”
…
Với cái dáng dấp dã thú Kiều Dân Tây, dù cách âm đến cũng vô ích.
Dựa việc cả tầng , tha hồ hành hạ Tô Tô đến cùng.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Rola chẳng cần dán tai lên tường cũng thấy rõ mồn một, cô lè lưỡi nuốt khan:
“Đấy đang đục Tô Tô đục tường trời?”
Minh Tín mà chết, mặt biểu cảm.
Đợi đến lúc Tô Tô òa, Rola lắm miệng:
“ , Tô Tô ! Má ơi, ông chủ quá đỉnh, đến câm cũng bật tiếng!”
Minh Tín vẫn im, nhúc nhích.
Rola thấy vô vị:
“ chẳng tương tác gì thế, đang nghĩ gì ?”
Cô liếc xuống chỗ , cũng chẳng phản ứng.
Minh Tín đáp:
“ đang nghĩ mai với ông chủ để xin nghỉ việc. So với làm việc cùng cô, thà quét đường còn hơn.”
…
Còn nợ cũ Kiều Dân Tây gì?
Một, bán sợi dây chuyền cô yêu thích nhất. Giá đắt, khó mua , ngày đó cô từng , ngoài , thứ cô yêu nhất chính món quà . Kết quả, chớp mắt một cái vứt bỏ, thì tình yêu dành cho chẳng cũng lời dối ?
Hai, bỏ từ biệt. Bỏ thì thôi, còn cùng đàn ông lạ mật, chung vòng đu . Đó thứ chỉ nên với đồng nghiệp nam thôi ?
Ba, thứ hai bỏ từ biệt. Bỏ thì bỏ, còn ngốc nghếch đến mức . Chỉ Rola báo tin, tim suýt ngừng đập, chuyện tính tai nạn lao động.
Bốn, hôn đàn ông khác.
Đây điều Kiều Dân Tây bao giờ nuốt nổi.
Tô Tô cũng chịu, dẫu kiệt sức vẫn gắng hiệu: Khi nào em hôn đàn ông khác chứ?
Mồ hôi cằm Kiều Dân Tây từng giọt từng giọt rơi xuống mặt cô, thể nóng rực phả nước, giọng điệu lạnh lẽo:
“Hôm đó bắt gặp em vòng đu , môi đỏ đến thế, chẳng ai hôn ?”
Tô Tô tức điên: Lúc đó ăn gà rán cay, chính l.i.ế.m đến đỏ cơ mà!
thở Kiều Dân Tây khựng .
Khối bê tông trong lòng bấy lâu như bỗng tan , nhíu mày hỏi:
“ em sớm?”
sớm thì mạnh tay như thế .
Tô Tô thấy còn sang trách , giận đến mức chẳng dám phản kháng, vùi đầu chăn thèm lên tiếng.
Kiều Dân Tây theo bản năng cúi xuống, nâng mặt cô lên.
gương mặt phủ đầy mồ hôi, đôi mắt còn đỏ hơn cả lúc , rõ ràng sắp nữa .
Ban đầu, chuyện “ một giọt cộng thêm một ” chỉ tình thú, đến khi kết thúc mà cô vẫn , Kiều Dân Tây coi thật, dịu dàng lau khô lệ cho cô.
“ , sẽ nặng tay như thế nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.