Đừng Đùa Với Lửa
Chương 23: &3: Sự yếu đuối
sống cuộc sống tự lập kể từ khi còn nhỏ.
con một trong gia đình, lớn lên trong một gia đình trung lưu. Bố cảnh sát, nhân viên công ty. xong câu chuyện , bạn sẽ thấy đó một gia đình bình thường. con một trong nhà, đáng lẽ trái tim bố . vô vàn cưng chiều, chăm sóc chu đáo, lớn lên hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. những trận cãi vã triền miên giữa bố , lúc đó mới chỉ 10 tuổi, chỉ run rẩy đó bố la hét với mỗi ngày.
Mặc dù một học sinh tiểu học như thực sự hiểu chuyện, vẫn thể lý do họ cãi . Bố lừa dối và tình nhân bên ngoài. khi phát hiện , bà phát điên và lóc thảm thiết. Trong nửa năm, ngày nào cũng thấy tiếng chửi rủa và hét mỗi khi học về, và cuối cùng bố quyết định ly hôn.
Thực , họ ly hôn ngay từ tháng đầu tiên khi bắt gặp bố với một phụ nữ khác, họ thể đạt thỏa thuận chỉ vì một lý do duy nhất . còn nhỏ và sống với một trong hai , họ thể thống nhất về quyền nuôi con. Họ đều đổ gánh nặng cho đối phương, và cuối cùng bố chiến thắng. trách nhiệm nuôi dạy .
Ngày đưa khỏi nhà, đàn ông cho sự sống vui mừng khôn xiết khi giải thoát khỏi gánh nặng đến nỗi ông thậm chí còn lấy một . từng thấy mặt bố kể từ ngày đó, và chắc rằng ông cũng thèm nhớ nhung gì .
và thuê một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố để bắt đầu cuộc sống mới. Bố về cơ bản trả tiền cấp dưỡng nuôi con. một gánh vác chi phí, và bà kiệt sức. Từ đó trở , đổ tất cả những cảm xúc tiêu cực và áp lực bà lên , thường xuyên quát mắng , chỉ thể bình tĩnh kìm nén sự khó chịu, dám phản kháng, vì sợ rằng sẽ trừng phạt bằng cách sống một .
Với một đứa trẻ 10 tuổi, việc bỏ rơi thêm một nữa quả thực thể chịu đựng nổi. nên cố gắng hết sức để đóng vai một con ngoan, học hành chăm chỉ, và chỉ tự hào về con trai .
chỉ còn đời, bỏ rơi trở nên cô đơn lạc lỏng. và sống với một năm, cho đến một ngày làm về cùng một đàn ông lạ mặt, đàn ông đó bảo gọi ông bố, và rằng hai sắp kết hôn.
Một năm khi ly hôn bố ruột , tái hôn và bắt đầu một cuộc sống mới. Chúng chuyển đến sống cùng trong một căn nhà ba tầng ở ngoại ô nhà bố mới, khác hẳn căn hộ chật chội . Ban đầu, mừng cho , mừng vì bà tìm hạnh phúc, cứ ngỡ sẽ như xưa, quá ngây thơ và đánh giá quá cao giá trị trong lòng bà.
còn mắng nữa, , còn để ý đến nữa, sự bỏ rơi bà càng rõ rệt hơn khi bà thêm một đứa con với cha nuôi . Hồi đó, khi học lớp 2 cấp 2, hiểu rõ địa vị trong mắt .
vết nhơ kiếp bà ? Ký sinh trùng? Nếu , chắc hẳn thứ gì đó đáng ghét.
chẳng bao giờ quan tâm đến việc về muộn thế nào, làm gì với ai. Chỉ quan tâm cha nuôi, giờ con gái, còn em gái cùng cha khác thì vẫn đang ở độ tuổi thơ ngây. Còn , vài năm làm con trai, bắt đầu nhận thích phụ nữ.
"Ai thế!" hỏi lớn khi học về hôm đó, và bà thấy một bạn nam chở về bằng xe máy.
một lúc do dự, trả lời: “Bạn ạ.”
"Bạn? Bạn bè mà nắm tay mày lâu thế , mày nghĩ tao ngu lắm !" tin tưởng dù chỉ một chút, cũng dễ hiểu vì chúng trông giống bạn bè bình thường chút nào.
“Tao bao giờ dạy mày làm một thằng gay biến thái, cút ! Uea! Mày con trai! Chẳng nhiều cô gái đời ? Mày bao giờ nghĩ đến việc nếu khác thấy điều ? Mặt mũi tao để ? Điên thật ! Chia tay ngay với đó !”
từng cuốn cơn bão cảm xúc tiêu cực ruột chỉ một , và cảm thấy bất lực khi giữa cơn bão, trống rỗng thụ động. , kể từ khi bà tái hôn, đầu tiên và duy nhất bà quan tâm đến .
Bà thể chấp nhận việc con trai thích một đứa con trai khác, và bố thì mắng mỗi ngày, ép chia tay với đó, với một bé 14 tuổi nổi loạn, dù cố gắng sửa đổi thế nào nữa, vẫn , chỉ làm theo cảm xúc .
thời điểm đó, mối quan hệ với gần như đóng băng.
May mắn giờ bớt khắt khe với con trai hơn, bỏ rơi nữa. Ngược , cha nuôi bắt đầu quan tâm đến , càng lớn lên, cha nuôi càng đặc biệt quan tâm chăm sóc.
sự chăm sóc đó quá bình thường.
Bíp!
Tiếng còi xe phía kéo khỏi dòng hồi tưởng. thấy đèn xanh nhấp nháy, lập tức đạp ga tiếp tục lái xe. lâu , rẽ ngã tư…
đặt thẻ lên cảm biến, mở cửa một căn hộ đường Sathorn. bật đèn, căn phòng ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ. sống trong căn phòng 36 mét vuông hơn 3 năm . khi đặt chìa khóa xe và điện thoại lên bàn , dài ghế sofa, nhắm mắt và tận hưởng sự yên tĩnh một lúc.
quen với sự im lặng, và nó giúp bình tĩnh và cảm thấy thanh thản. khi nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, cơn mệt mỏi một ngày làm việc dần tan biến, và luồng gió mát lạnh từ máy điều hòa thổi nhẹ cơ thể.
Một lúc , mở mắt và bật điện thoại lên xem ai gọi đến lúc online . Khi thấy 5 cuộc gọi nhỡ, mắt đờ .
‘’
Nếu con nhà khác, chắc chắn sẽ cuống cuồng gọi , im lặng. Một lúc , mở Line. như dự đoán, gửi nhiều tin nhắn vẫn xem chúng.
[Con đang làm gì ? trả lời điện thoại?]
[ trả lời điện thoại cũng , nhanh lên, đưa 3000 bath, tháng đủ tiền tiêu.]
[Ló mặt về nhà tí ! Ngày nào bố cũng hỏi, khó chịu!]
gượng khi nhận tin nhắn, mở ứng dụng ngân hàng trực tuyến và chuyển tiền. khi chuyển tiền, tắt điện thoại, màn hình điện thoại tối đen, đặt nó lên bàn và thở dài khe khẽ.
khi nghiệp, chuyển , và ngay cả khi học kỳ kết thúc, vẫn bận rộn làm thêm để kiếm tiền trả tiền ký túc xá. Lúc đó, bạn cùng phòng sẽ về nhà học kỳ, còn thì chẳng bao giờ về nhà.
Kể cả khi ai đó về, cũng bước cái gọi "nhà" đó nữa, dù chỉ trong một giây.
Mặc dù hiện tại sống một , vẫn hơn sống trong nhà khác như một xa lạ.
Thở dài một , chậm rãi dậy khỏi ghế sofa, cởi chiếc áo sơ mi mặc cả ngày, lấy khăn tắm từ tủ quần áo phòng tắm. nhắm mắt , để dòng nước lạnh buốt gột rửa , chỉ mong thể gột rửa hết những thứ đang gặm nhấm tâm hồn, để nỗi mệt mỏi trong lòng chữa lành, dù chỉ tạm thời…
***
Nếu bạn hỏi về công việc , thì cũng gì đặc biệt. Công ty làm việc một công ty nhỏ trong kế hoạch SME. Mức lương tầm khá, tuy cao, cũng đủ để trả tiền thuê nhà hàng tháng. Về chuyện tình cảm, tuy chút tệ hại chẳng còn gì để mất. Một trong những yêu cũ một giàu đời thứ hai, mua tặng một chiếc xe khi phát hiện phụ nữ khác bên ngoài, hào phóng thừa nhận điều đó và tặng chiếc Toyota màu bạc để chuộc .
vẻ như dùng tiền để vơi cảm giác tội thể một cách . Đối với nhiều làm, điều quan trọng nhất khi làm mỗi ngày thể về nhà giờ, làm thêm giờ và lãng phí thời gian nghỉ ngơi vốn ít. đôi khi vì trách nhiệm với công việc, như tối nay, ở vì sếp sắp xếp việc thành việc khi tan làm. ở đêm nay vội vã thiện bản thiết kế quảng cáo để các lập trình viên thể cập nhật lên trang phần mềm sáng mai. Ban đầu định đưa Jade về nhà làm, khi thấy Jade Bass ép ở để thành nốt công việc còn dang dở Mong, quyết định đổi ý và ở với .
Bình thường, nếu một ngày nào đó làm thêm giờ, Jade sẽ ở với ngay cả khi việc gì để làm. Dù mệt mỏi đến , cũng sẽ về nhà ngay. lẽ sợ sẽ cảm thấy cô đơn khi ở một . Mặc dù bao giờ cảm thấy như , thật khi ai đó lo lắng cho .
“Mai, em ở ?”
Tiếng kẻ thù vang lên, và cũng sẽ ở làm thêm giờ hôm nay để sửa trang web công ty. thấy Mai đang làm thêm việc.
"", thực tập sinh mới phòng trả lời với một nụ .
Công ty chúng trả lương làm thêm giờ, thực tập sinh cũng . nghĩ đứa trẻ nào sẽ tự nguyện ở . đoán Mai thực sự làm việc, mà chỉ ở với bạn thêm một chút nữa.
hiểu , ai cũng tìm cớ để gần gũi hơn với thích!
“Tuyệt vời! Em cách trang web ? Đến giúp sửa trang web nhé.
“Em , xin King nhé.”
" xuống và làm việc yên lặng ! Đừng làm phiền chứ!" Jade bắt đầu bênh vực , và tiếp tục làm việc. Trong lúc đang tập trung làm việc, đột nhiên một tiếng động làm gián đoạn.
"Tao miệng, tại tao ? Mày im như câm và năng gì cả ngày ? Như Uea ? Thật vất vả!"
" chỉ lặng lẽ làm việc cả ngày, mà cũng thể chọc tức ." xong lời lạnh lùng, sang đang . Càng thấy khóe miệng giật giật đầy khiêu khích, càng bực ! khi về làm việc, vội vàng chuyển chủ đề sang chuyện khác. Cho dù chỉ im một chỗ, mà cũng thể làm phiền lúc, làm ghét chứ?
lờ King và tiếp tục tập trung làm việc. Gần 7:30 , vai mỏi nhừ và đau nhức, ngẩng đầu lên nữa, Jade đến xem màn hình máy tính .
“Xong ? Để tao giúp nhé!”
"Công việc mày xong ?" liếc màn hình máy tính chuyển về màn hình nền.
Jade gật đầu và : “Ừ! Mày thì ? Gần xong ?”
Uea: “Thôi mà. Tí nữa xong , mày về nhà !”
“...Thật ?”
thấy do dự liếc phía , đang nghĩ gì, để và King ở một , lẽ sợ chúng sẽ cãi trong văn phòng.
"Về nhanh , để Mai còn nghỉ ngơi. Tao còn nửa tiếng nữa xong ", .
Jade hít một thật sâu khi dọn dẹp đồ đạc bàn.
" tao về nhé! Hẹn gặp bọn mày ngày mai! Mong bọn mày nhanh chóng thành công việc và về nhà!" Jade xong liếc , lưng , gượng gạo. khi vẫy tay chào tạm biệt, Mai cũng khoanh tay chào và King, theo bạn .
khi hai họ ngoài, cả phòng ban lập tức lấy yên tĩnh. Tuy nhiên, khi chỉ còn và trong văn phòng, thứ trở nên thật nguy hiểm…
“ đều hết , chỉ còn và em.”
Giọng King phá vỡ sự im lặng lúc đó, tiếp tục công việc, để ý đến lời , vì cũng quá lười để bắt đầu một cuộc trò chuyện.
"Wee."
“ Anon.”
"! Mày thực sự chuyện với tao ? Chảnh quá !"
vẫn đang , để tiếp, vì nếu chuyện với , công việc sẽ xong nửa đêm. King gọi thêm hai, ba nữa, thấy thực sự ý định để ý đến, nên đành im lặng, làm việc .
Trong phòng chỉ còn tiếng gõ chuột và bàn phím, vang vọng khắp văn phòng trống trải. Cho đến khi đồng hồ treo tường điểm 8 giờ, thở phào nhẹ nhõm, nhấn nút lưu và đưa file cho đồng nghiệp phụ trách chương trình.
"Xong ?" lập trình viên duy nhất trong phòng hỏi khi gửi email. dậy khỏi chỗ và tắt máy tính, “Mày thấy email , còn hỏi làm gì?”
"Mày về ? Công việc tao vẫn xong, ở với tao một lát !" đang cất đồ túi thì King đột nhiên đến và nắm lấy tay . " công việc tao xong , buông !", khựng và hất tay .
"Khoan , vẻ như mày thực sự ghét ở gần tao!" thấy vẻ mặt khó chịu , khẽ nhướn mày.
Nếu bạn trai hoặc một nào đó vô hại như Jade thì , bình thường luôn cố gắng tránh tiếp xúc thể với khác, đặc biệt một đáng ghét.
“King!” trừng mắt đàn ông đang cố túm lấy cánh tay nữa.
" vấn đề gì ?" King quan tâm đến sự bất mãn , càng thấy vẻ mặt nôn nóng , càng trêu chọc. kéo gần, tay siết chặt.
“Buông coi!”
"Mày sợ nếu gần tao, mày sẽ thể kiềm chế dành tình cảm dành cho tao ? Anon. Nào, gần tao , mày thể kiềm chế bản , ? Thừa nhận .”
" lẽ ! Quả thực tao từng cảm giác với bất kỳ ai khác. Chỉ mày mới làm thôi đó." thẳng mắt chút do dự, tiến gần khuôn mặt , và đáp ánh mắt một cách thách thức…
“Mày cảm thấy thế nào?”
“Tao cảm thấy như bao giờ ghét khuôn mặt ai đó nhiều đến thế trong đời!”
cố gắng thoát khỏi sự trói buộc . khi đẩy , tiếp tục dọn dẹp đồ đạc bàn. Lúc , tiếng khẩy phía , để ý, cầm lấy chìa khóa xe và ba lô, định rời khỏi văn phòng, lúc …
Bụp!
Ánh đèn trần nhà và tiếng máy điều hòa hoạt động đột nhiên biến mất, văn phòng vốn sáng đèn giờ tối đen như mực, căn phòng chìm im lặng.
“Khốn thật! giờ mất điện chứ!”
Giọng trầm ấm King vang lên, và khi xung quanh tối dần, cổ họng bắt đầu khô khốc. Tòa nhà thỉnh thoảng mất điện, nên các công ty trong tòa nhà thường điện dự phòng. sáng nay ai đó rằng dự phòng công ty vấn đề, và định ngày mai sẽ nhờ sửa.
Tại mất điện hôm nay chứ!
Mồ hôi lạnh bắt đầu xuất hiện lòng bàn tay và trán , thở trở nên dồn dập, và một ký ức đen tối ùa khỏi tâm trí như một trận lũ, tay run lên tự chủ.
“Sẽ ma trong văn phòng nhỉ? Uea! Mày thật sự định bỏ tao và về một ?”
"Uea?" Thấy trả lời, giọng trầm ấm gọi nữa.
vẫn trả lời, đàn ông cao lớn rời khỏi chỗ và chậm rãi bước về phía , vẫn đang run rẩy. Khi King bước , thấy một ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop .
đẩy cách đây vài phút, giờ đang bước về phía , , về phía đèn laptop phía .
"Uea! Đừng im lặng nữa!" King gọi .
Lúc , một cái chạm nhẹ ấm áp từ cánh tay , King nắm lấy tay , hít một thật sâu vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y , cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng.
Căn phòng quá tối đến mức bạn thể thấy gì, vẫn ánh sáng mờ ảo, còn cô đơn nữa, còn giống như nữa... …
Bụp!
Đèn trong phòng và máy điều hòa hoạt động trở .
từ từ chớp mắt để thích nghi với ánh sáng đột ngột trở . mím môi và thở hổn hển.
Cuối cùng cũng …
"Trông mày nhợt nhạt quá đấy!" Giọng King vang lên, đôi mắt sắc bén chằm chằm, buộc xuống đất.
“Tao .”
"Mày đừng nữa mà chỉ cần nắm tay tao thôi. Tao cứ tưởng mày sẽ ngất vì sợ ma chứ." Giọng trở vẻ mệt mỏi.
trừng mắt hung dữ , còn King chỉ ngẩng mặt lên cầu xin trong khi lắc cánh tay .
"Mày thật sự ở với tao ? Mày thấy lúc nãy mất điện đấy. Lỡ mất điện nữa thì ! Tao sợ ma lắm. Mày thấy tội với tao ? Ở đây chút ." giả vờ ngây thơ, nháy mắt với một cách đáng thương, thật trợn mắt lên vì lời dối .
" tao cảm thấy tội ? Chẳng mày cũng cùng loại với ma ?"
“Loại gì chứ! Tao ma!”
“ , mày cũng thuộc dạng ma quỷ đấy!”
“Cái quái gì thế?”
“Quỷ gợi cảm!”
khi trả lời câu , bước khỏi cửa văn phòng mà ngoảnh , tiếng khoa trương King vẫn vang lên phía . bực bội vung tay. đầy 10 phút, King chạm bao nhiêu !
một kẻ biến thái !
Vì mất điện nên lo lắng nên thang máy nữa , nên quyết định cầu thang bộ khẩn cấp xuống bãi đậu xe lầu. 8 giờ tối, lái xe khỏi tòa nhà văn phòng, giao thông hiện tại quá đông đúc, vì qua giờ cao điểm, nên chỉ mất 30 phút để từ đường Peng Peng đến đường Sathorn.
tắm ngay khi trở nhà, hy vọng sẽ giải tỏa sự mệt mỏi một ngày dài làm việc.
khi mặc bộ đồ ngủ, phòng ngủ và giường thì điện thoại reo, nhấc điện thoại lên để xem ai gọi.
, mà Pok, bạn trai cũ , chia tay tháng , cầu xin với .
cúp máy và tắt điện thoại, với bạn trai cũ chút nào.
Đây đầu tiên rơi tình huống . Một yêu cũ bỗng nhiên "tỉnh ngộ" khi phát hiện họ ngoại tình, rằng họ thể mất , và liên tục nài nỉ . kiểu sẽ nhớ mãi chuyện đó khi đau khổ một , và lừa thứ hai, nên bao giờ với ai cả.
từng nhắc rằng tình yêu đồng giới mong manh và nhiều trai nghĩ rằng việc ở bên một đàn ông khác một điều hấp dẫn, rằng họ thử điều đó một trong đời, cuối cùng họ kết hôn với một phụ nữ khác.
Xây dựng một gia đình ấm áp và quên hẳn cũ. khó để tìm một đối xử chân thành với chúng . nghĩ điều liên quan gì đến giới tính. Cho dù tình yêu đồng giới, cũng sẽ vấn đề về việc lòng đổi . Thực , vấn đề lớn nhất những cách hài lòng.
thế giới vẫn còn nhiều , thì may mắn, vì ngần năm, vẫn từng gặp một nào.
dồn hết tâm huyết mối quan hệ, nào cũng chỉ nhận nỗi buồn và thất vọng. mệt mỏi và chán nản.
thoát khỏi cái trò vớ vẩn ! tự an ủi trong tuyệt vọng rằng lẽ phận định sẵn cho c.h.ế.t trong cô đơn ngay từ đầu.
thực , sâu thẳm trong lòng vẫn khao khát ai đó luôn ở bên cạnh .
Chiếc đồng hồ điện tử bàn cạnh giường ngủ báo hơn 9 giờ tối, bật đèn ngủ và tắt hết các đèn khác trong phòng để chuẩn ngủ. Đèn ngủ trong phòng phát ánh sáng dịu nhẹ, giúp phòng ngủ bóng tối nuốt chửng. bật đèn ngủ mỗi đêm, nếu sẽ ngủ ngon .
giường, kéo chăn lên tận ngực. bao quanh bởi chăn ấm và ánh sáng dịu nhẹ trong phòng ngủ, cảm thấy thư thái. Hồi còn học đại học, Jade thường vì bật đèn mỗi đêm mới ngủ , vì sợ bóng tối. gì cả, vì thừa nhận điều đó.
Cho đến tận hôm nay mới nhận rằng dù bao nhiêu năm trôi qua, bóng tối vẫn khiến sợ hãi…
Theo định nghĩa , thế nào một khởi đầu cho một ngày làm việc? Khi mở mắt, đồng hồ báo thức reo, sẽ quá mệt mỏi đến mức ngủ nướng. sẽ kẹt giữa đường khi lái xe làm, và sẽ xếp hàng dài chờ đợi cà phê ở quán cà phê tầng.
Ngoài , đầu tiên gặp sáng sớm khuôn mặt ai đó.
"Chào buổi sáng!" bước tòa nhà văn phòng, thực sự giọng trầm khàn đột nhiên vang lên . King, mặc áo sơ mi xanh và quần xám đậm, cũng theo bước trong.
rít lên một tiếng khinh bỉ trong cổ họng và bước nhanh hơn để tránh .
Tòa nhà nhiều nhân viên như , để đầu tiên gặp mặt chứ?! Vẻ mặt vui vẻ mặt lập tức sụp đổ.
“ mày nhanh thế? Mày đang tránh mặt tao ?”
King rượt theo bằng đôi chân dài đó. Ánh mắt sắc bén cho tâm trạng đang . Lúc , vài nhân viên chờ thang máy, hàng , chăm chú tầng màn hình thang máy, để ý đến tiếng động cạnh . “Tao hỏi mà mày trả lời, thật sự ghét tao đến luôn!”
"Sáng nay gặp chuyện vớ vẩn!" càu nhàu, với ánh mắt khó chịu.
"Tao chỉ chào hỏi bạn bè như thường lệ thôi." King quan tâm đến lời , đặt khuỷu tay lên vai , nghiêng thì thầm: “Chúng từng thử qua đêm cùng . tao thể chào hỏi mày chứ?”
Lời mơ hồ đến nỗi thể và hỏi một cách thờ ơ.
“Tao qua đêm với mày khi nào thế?"
"Chúng một đêm mất điện trong giờ làm việc tuần đấy!" nhướn một bên lông mày. “? Mày nghĩ tao sẽ gì?”
“Tao nghĩ , King.”
Thấy chằm chằm, King nhếch mép khẩy, nhích gần hơn một chút, bằng ánh mắt tinh nghịch. “ Anon, đang nghĩ gì ? thử với ? Thử qua đêm theo cách khác xem ?”
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tao thấy tệ , đừng để tao ý định đ.ấ.m mày thêm nữa.” xong, thể giả vờ rộng lượng nữa và đẩy khuỷu tay khỏi vai .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ôi trời! Mày thật tàn nhẫn.” vẫn tán tỉnh , quan tâm, vì trong mắt , King chỉ ‘bạn bạn ’. và chỉ đồng nghiệp làm cùng công ty, dính líu chuyện .
Thật lòng mà , nếu bỏ qua cái tính khốn nạn thì năng lực làm việc King , bao giờ lơ trách nhiệm với công việc, còn rộng lượng và sẵn sàng giúp đỡ đồng nghiệp, dù những điều nữa thì vẫn chuyện với . Làm bạn với cái tên rắc rối khiến phát cáu cả sáng, trưa, chiều, tối!
Thực nguy hiểm như vẻ bề ngoài …
“Ờ... thực đêm đó tao..”
"Ừm..." Lúc , một giọng ngọt ngào vang lên cùng lúc từ phía .
và thấy một cô gái dễ thương trong chiếc váy ngắn màu hồng đang phía , cô đánh bao nhiêu lớp phấn má hồng dày má trời.
“Chào buổi sáng King, chào buổi sáng Uea.”
Cô chào và King, đáp và cau mày, nghĩ rằng cô nhân viên mới công ty, nhớ tên…
"Chào buổi sáng, em Min!" cạnh mặt chào cô , và ngay khi tên, nhớ cô đồng nghiệp ở phòng kế toán.
“Mới đến công ty ?” King hỏi một cách tử tế.
", em đến lâu , tình cờ xuống mua cà phê." Cô trả lời xong, ngượng ngùng bên cạnh, mặt đỏ bừng. bộ dạng cô , nghĩ chắc hẳn cô cũng mê mẩn đàn ông quyến rũ .
Về cơ bản, đa đồng nghiệp nữ trong công ty đều như thế , ngạc nhiên.
Cô choáng ngợp bởi vẻ ngoài King…
“Tuần em nhờ Jade mang bánh brownies đến cho King, ăn ?”
" King?" Cô hỏi King với vẻ mong đợi.
khi câu trả lời từ đàn ông cạnh, mắt gần như trợn ngược lên.
“Ăn , ngon lắm!”
"Cảm ơn ! Nếu King thích thì em sẽ làm nhiều hơn nhé!" câu trả lời , mắt sáng lên.
" làm phiền em quá!" King mỉm ngọt ngào.
Khi nhắc đến bánh brownie, liền mắc nghẹn! vẫn nhớ một phàn nàn khi cắn 2 miếng rằng nó quá ngọt ném phần còn cho Jade ăn từ chối khi cô sẽ làm thêm cho .
Miệng sẽ mập mờ với đồng nghiệp, hành vi như , vô cùng hời hợt.
“ Uea! Thang máy tới , mày ?”
Tiếng hét King vang lên từ phía , thẳng về phía quán cà phê bên tòa nhà mà trả lời câu hỏi .
lười mấy câu tán tỉnh với gái, phát điên lên ! 10 phút , thang máy với một tách Americano, và thấy bóng cao lớn vẫn đó, đáng lẽ lên tầng từ 10 phút . Thấy ngơ ngác im, King bước tới, khoác tay lên vai một cách hờ hững.
"Buông !" cố gắng thoát khỏi sự đụng chạm với vẻ mặt ghê tởm. Mãi đến khi cửa thang máy mở , mới khúc khích vài tiếng buông tay . ở vị trí sâu nhất, để làm ảnh hưởng đến những thang máy. King cũng bước , chắn mặt , lưng về phía . đó, bắt đầu từ từ lùi và ép góc. Và , lưng ép sát tường thang máy.
Trong thang máy nhiều nên cần như thế .
cố tình làm phiền nữa !
đẩy lưng , tấm lưng rộng vẫn mặt , hề nhúc nhích. King để đẩy lưng , và chúng vật lộn trong thang máy cho đến khi đến tầng 15, văn phòng chúng . khi khỏi thang máy, trừng mắt giận dữ mặt, cứ khùng khục như điên. đẩy mạnh, mà còn ?
bệnh tâm thần ?
đưa thẻ nhân viên văn phòng, giọng King chào hỏi các đồng nghiệp khác, cũng theo . Điểm giống nhất giữa và Jade cũng bụng với , dễ hòa đồng và nhiều bạn. Còn , ngoại trừ các đồng nghiệp ở phòng IT, hiếm khi chuyện với đồng nghiệp ở các phòng ban khác, và cũng giỏi ăn , chỉ cần họ thấy vẻ mặt thờ ơ , hầu hết đều nghĩ mấy thiện.
Thực , im lặng như thế cũng . Dù thì, càng quen nhiều , cành nhiều phiền phức.
bước đến bàn làm việc và thấy một cốc nước ép đó, chắc hẳn đang cố theo đuổi . đẩy cốc nước ép , bật máy tính như thường lệ và bắt đầu làm việc. Đồng hồ tường báo hiệu sắp đến giờ làm việc, ngạc nhiên liếc bàn làm việc Jade…
Thường thì Jade đến công ty cùng lúc với . khi Mai đưa làm, trễ hôm nay vẫn thấy Jade tới…
Hôm nay khỏe ?
Ngay lúc còn đang do dự nên gọi cho bạn nhất , Jade bước phòng với mái tóc rối bù, trông như đang tâm trạng .
“ Jade! Hôm nay tính làm muộn ?” King trêu chọc.
"Hôm nay tàu hỏng!" Jade thở hổn hển khi đặt ba lô lên bàn. thấy bạn đổ mồ hôi trán, bèn đưa cho cốc nước trái cây bàn. Jade cầm lấy và nhấp một ngụm, liên tục kéo cổ áo cho bớt nóng.
"Jade, Mai ? thấy?" Faii, trưởng phòng hỗ trợ IT hỏi một cách thờ ơ, mắt về phía cửa.
“Sáng nay em về trường Faii, 1 gờ chiều em sẽ .”
" ! cứ tưởng Mai nghỉ ốm, nếu thì bữa tối chào mừng em hôm nay hủy ", Faii .
khi cô , liếc cuốn lịch bàn và nhận hôm nay thứ sáu cuối tháng.
Đây truyền thống chúng . Hàng năm, nếu thực tập sinh mới gia nhập phòng ban, chúng , những nhân viên kì cựu, sẽ đãi họ một bữa ăn như một nghi lễ chào đón. Khi họ rời , chúng cũng sẽ mời họ một bữa như một lời tạm biệt. Hầu hết đều chọn liên hoan tối thứ sáu. cảm thấy như nhất. lo lắng về việc ngày mai làm trễ vì uống rượu. Nơi liên hoan cũng xa công ty lắm.
lẽ , phòng ban phương châm "Làm việc chăm chỉ, vui chơi xả láng!" Về cơ bản, bất cứ khi nào ngoài ăn uống, họ đều sẽ bung xoả hết vì đồ ăn và rượu dường như miễn phí. Cộng thêm nhiều tháng chúng chơi thế .
Nửa ngày làm việc trôi qua thật nhanh, đến 1 giờ chiều. Mai, nhân vật chính bữa tiệc tối nay, chậm rãi bước phòng ban, chắp tay mỉm dịu dàng chào các chị trong phòng. Bánh donut, thể thấy rõ mắt Jade sáng lên ngay lập tức, dán chặt mắt túi đồ ăn trong tay nhóc. Jade thích loại bánh donut .
Mai mua nhiều đến nỗi chia cho mấy chị khắp phòng! trùng hợp Mai bạn thích ăn nên mới mua nhỉ?
“Em nhớ Jade thích bánh lắm, ăn nhiều nhé!”
Mai với Jade, khóe miệng hiện lên một nụ . Thì Mai mua cho Jade, thôi kệ .
Các đồng nghiệp khác dậy nếm thử bánh donut, bận rộn với công việc nên kịp lấy. Lúc , đột nhiên Mai đặt một chiếc đĩa đựng bánh donut và một chiếc nĩa nhỏ lên bàn . Ngẩng đầu lên, Mai xuất hiện mặt , môi nở nụ .
“Nếm thử chút bánh rán nhé Uea.”
"Cảm ơn!" đáp ngắn gọn, để làm mất lòng Mai, cầm nĩa cắn một miếng bánh donut. thấy Mai đang chỗ Jade, Jade thì đang nhét đầy miệng bánh ngọt.
Đây cái gọi thầm kín lấy lòng bạn thích ?
nhóc thật cách lấy lòng!
Hôm nay thứ sáu cuối cùng tháng, cũng ngày lãnh lương. Công việc hôm nay quá nhiều, thể coi hôm nay một ngày lành, nếu như tiếng chuông tin nhắn Line cứ 5 phút vang lên…
[ thế?!]
[Em tin nhắn ? Uea, khi nào em mới điện thoại ?]
[ thể chuyện với em ?]
[Làm ơn, xin , em thể cho một cơ hội nữa ?]
[Uee! Trả lời !!]
hít một thật sâu, lấy điện thoại , mở Line và tắt tiếng chuông báo tin nhắn bạn trai cũ, thật phiền phức! Bạn trai cũ con trai một chính trị gia nổi tiếng. Chúng gặp tại đám cưới một bạn học cũ vài tháng , Pok đến xin Line .
Hồi đó lịch sự hơn nhiều, và đồng ý cho tài khoản Line . hai tháng trò chuyện, đột nhiên ngỏ ý làm yêu. vẫn khi chúng bắt đầu hẹn hò, chỉ 2 tháng, bắt gặp ngủ với một mẫu nữ, chia tay ngay lập tức. thời điểm đầu chia tay, bận tâm lắm. lẽ lúc đầu kế hoạch hẹn hò nghiêm túc với , hiểu , 2 tuần , đột nhiên đến gặp và cầu xin . Khi từ chối, bắt đầu gọi điện làm phiền , bất kể sáng, trưa tối, càng ngày càng trở nên dữ dội hơn và liên tục nhắn tin.
chặn điện thoại và tài khoản Line , thế bắt đầu quấy rối bằng cách khác. quấy rối những bạn xung quanh , và đe dọa bạn thuyết phục bỏ chặn .
thực sự thấy bạn quấy rối vô cớ, nên đành xóa điện thoại khỏi danh sách đen. May mắn , cho căn hộ khi chúng bên , nếu thì giờ chặn ở cửa căn hộ .
nghi ngờ với vì bạn gái mới đá. Nếu một tình mới chắc sẽ quấy rối nữa .
tiếp tục tập trung công việc, khi sắp xong việc, bắt đầu thu dọn hành lý và đến nhà hàng nơi tổ chức tiệc chào mừng tối nay, cùng 3 đồng nghiệp chung phòng. Đến nơi, một bên nghịch điện thoại trong khi gọi đồ ăn. mở Line lên và thấy tin nhắn Pok cứ tăng dần, cho đến khi vuốt sang một trong những tin nhắn khác, tin nhắn do ‘’ gửi, mắt khựng .
Khi mở nó , tâm trạng mấy vui vẻ ngay lập tức trở nên giá lạnh…
[Con còn tiền ? Cho ít tiền nhé.]
[Donkao học vẽ. Con chỉ cần giúp em gái trả học phí 3000 baht .]
nên cho nữa ?
tức giận nắm chặt điện thoại, cơ bản thành kiến gì với cô em gái cùng cha khác , giờ đang học cấp ba, vui vẻ, lễ phép, còn một cô em gái xinh xắn. chỉ hiểu tại cứ bắt đóng học phí đủ thứ chi phí khác. quan hệ huyết thống với cha dượng , thu nhập thì chỉ chút đỉnh, mà hàng tháng trả tiền cho ông , tiền đáng lẽ tiền thuê nhà .
[Học phí với chú Sorn ? Tại bắt con trả tiền nữa?]
[Con học phí một học kỳ Donkao bao nhiêu ?]
[Con nghĩ nó rẻ ? Học phí đại học cao! Bố con làm việc vất vả để trang trải tất cả chi phí, vẫn đủ, con thể giúp bố một chút ?]
gượng gạo khi tin nhắn bà. Thực , 3000 bath cũng chẳng vấn đề lớn với , thể chi trả . chỉ thấy khó chịu vì bao giờ nhận sự quan tâm như từ .
Donkao may mắn yêu thương, thứ đều diễn theo ý và cố gắng hết sức để mang những thứ con bé thích. với , bao giờ quan tâm thích gì. thích vẽ và học vẽ, bắt học các môn như toán và khoa học. khi học đến cuối cấp, xin đăng ký trường luyện thi để theo đuổi ước mơ. học hội họa và thì trường kiến trúc. lúc đó phản đối, rằng luyện thi lãng phí tiền bạc. giờ đang cho em gái theo học, từng như , đăng ký trường mà yêu thích... Chi tiền cho một sự lãng phí tiền bạc, với đứa con gái yêu quý thì .
thực sự chỉ một kẻ ăn bám trong cuộc đời mà thôi.
tắt điện thoại, cầm lấy cốc bia mặt và uống cạn một .
"Cứ từ từ! Mày vẫn ăn gì mà!" Jade thấy rót thêm một cốc nữa, liền nắm tay và .
“Tao uống gì đó.”
“Bụng mày còn đói! Uống thêm nữa say đấy.”
“Đừng…”
"Để uống , thì sẽ chằm chằm đấy." King, đang cạnh Jade và Mai lên tiếng. và thấy kêu lên một cách kỳ lạ, “Tao hiểu mà. Thôi nào! Mày chằm chằm tao nữa !”
“Im ”, lẩm bẩm một cách cáu kỉnh, uống hết cốc bia tay khi rót thêm một cốc mới.
Jade thở dài bất lực, buông tay , sang King.
“Dù nữa, tối nay mày đừng uống nhiều quá đấy!”
“ thế? Sợ đưa tao về nhà như ?”
“ ! thì để mày loạng choạng, lái xe tông ai đó !!”
“ thì mày cứ yên tâm . Hôm nay tao uống nhiều .”
khi thấy King xong, nhướn mày Jade, và thậm chí cần nghĩ tiếp theo làm gì, nếu đến quán bar thì cũng đang tìm bạn tình thôi.
lờ cuộc trò chuyện giữa Jade và King, tiếp tục uống từng ly một trong im lặng, xung quanh những giọng ồn ào và vui vẻ các đồng nghiệp. khi uống thêm vài ly nữa, khí bữa tiệc dần dần sôi động. Mai một nhóm lớn các chị ép lên hát (Jade ồn ào nhất), và khi thấy tiếng Mai hát, sang bạn .
hát bài Don't Tell You Bedroom Audio và đang hát cho ai chỉ qua lời bài hát.
"Ai em hát ! Em đang dối bọn đấy !" Jade tranh thủ trêu chọc .
Mai mỉm rạng rỡ và hỏi Jade với đôi mắt lấp lánh.
“ thích ?”
“Thích! mà luôn. Uea, Mai hát lắm ?”
Jade chọc cánh tay .
"", chỉ trả lời, Jade vẻ hài lòng với lời khen dành cho Mai, Jade thực sự quan tâm đến Mai, nhóc lễ phép và năng lực, Jade dường như vẫn rằng Mai bao giờ đơn giản chỉ đối xử với như một đàn bình thường.
chậm hiểu quá .
lúc , bầu khí khán phòng đạt tới đỉnh điểm.
Cả căn phòng tràn ngập tiếng hát và tiếng vui vẻ. Hai em Bas và Faii đó nhảy bao lâu. Thỉnh thoảng Jade reo hò. Hòa lẫn với tiếng la hét say xỉn và tiếng hát những xa lạ, đều vui vẻ, chỉ một bên với tâm trạng chán nản, chẳng tham gia chút nào.
Từng cốc chất lỏng màu hổ phách tràn cổ họng, hiểu tại cuộc sống khó khăn đến thế, gia đình yêu thương từ nhỏ, từng hy vọng sẽ tìm một sẽ yêu thương khi lớn lên. coi trọng các mối quan hệ, khao khát tình yêu, một mối quan hệ định, một đối xử với chân thành, mỗi chỉ sự thất vọng nối tiếp, như thể lời nguyền thể sống hạnh phúc .
Thế giới thật tàn khốc.
" Anon uống say thế? bỏ rơi nữa ?" Giọng King đột nhiên vang lên giữa căn phòng ồn ào. Ánh mắt sắc bén lướt qua Mai đang giữa chúng chạm mắt .
“Chỉ một ngày thôi.”
“Hả?”
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Làm ơn, đừng làm phiền tao nữa ?" mặt và uống thêm một ngụm nữa.
King chỉ nhún vai, lờ , chuyện với Mai. thấy họ gì, chỉ vài tiếng trò chuyện rời rạc, và giờ quá mệt mỏi để quan tâm đến bất cứ điều gì.
Đầu bắt đầu cuồng, choáng váng. giống Jade, uống cả ngàn ly mà say. uống nữa. Quá nhiều chuyện phiền phức, Pok.. gia đình... làm gì khác để tạm quên vấn đề ngoài việc tự chuốc say bản .
khi uống xong cốc bia mặt, chằm chằm ly rượu vang đỏ cách đó xa, uống cạn từng ly từng ly một như thể thể dừng . “Hình như mày uống nhiều .” Một giọng trầm vang lên. King cạnh một lúc, giật lấy ly rượu từ tay .
"Để tao yên!" ngẩng đầu, giật ly rượu và nốc cạn. vẫn thấy tiếng ngừng, ý thức thể tập trung những lời nhảm nhí .
Giữa cơn cuồng loạn xung quanh, thứ mắt bắt đầu mờ dần, mí mắt cuối cùng cũng thể chịu đựng nữa. mơ hồ thấy giọng Jade vang lên bên tai, thấy ai đó từ ‘taxi’, và cảm thấy ai đó kéo dậy. Lúc , đầu mũi ngửi thấy mùi bạc hà pha lẫn mùi cồn, mùi quen thuộc, vô thức thả lỏng cơ thể, kháng cự sự đụng chạm đó nữa, bất tỉnh. Khi tỉnh , dìu khỏi xe.
chỉ cảm thấy trời đất cuồng, say khướt. cố gắng mở mắt xem mặt ai, lúc mí mắt nặng trĩu, mất một lúc mới mở một khe hở nhỏ. Lúc , mơ hồ thấy đang một cánh cửa, tiếng thẻ cửa mở , dẫn một căn phòng tối mờ.
"Ai..." khàn giọng hỏi. Bởi vì bầu khí yên tĩnh xung quanh, ý thức dần dần trở .
“Mày tỉnh ? Mày mày say như c.h.ế.t ?” Một giọng trầm ấm quen thuộc vang lên, trả lời câu hỏi . chắc chắn chủ nhân giọng ai, ý thức mơ hồ vẫn hoạt động, nên tạm thời nhớ .
khi đưa một căn phòng tối, nhịp tim tăng nhanh một cách tự chủ vì bóng tối, và nỗi sợ hãi trong lòng khiến vô thức nắm chặt quần áo bên cạnh như thể sắp c.h.ế.t đuối.
“Nếu mày ngủ trong phòng, tao sẽ ngoài sofa ngủ”, cứ thấy giọng trầm thấp gã đàn ông , kẻ đang cố gỡ tay khỏi áo . “Mày buông tao .”
“ ?”
Giọng run run, hỏi một cách cuống cuồng. Trong phòng vẫn thấy tiếng máy điều hòa, trời tối quá, tối đến nỗi hầu như thể thấy gì.
“Tai ngủ, mày cũng ngủ !”
khi gỡ tay , đẩy xa cho đến khi gót chân chạm mép giường. đẩy lên giường, cơn chóng mặt ập đến. Cùng lúc đó, dùng hết sức lực kéo lên giường.
phủ kín bằng cả , và sức nặng đè lên khiến chìm xuống. thấy một tiếng chửi thề khe khẽ bên tai, và cảm thấy ai đó đang cố gắng đỡ lấy cơ thể . bắt đầu hoảng loạn và ôm chặt đó lòng.
“Đừng...”, lẩm bẩm, run lên vì sợ hãi. Càng nhận phản ứng từ đối phương, càng lo lắng, hai tay ôm chặt lấy đối phương, cố gắng níu giữ tất cả những gì thể.
“Đừng ... Tao sợ...”
“Ôi, dừng !”
Trong giây lát, giọng dữ dội làm cho sợ hãi. vẫn chìm đắm trong nỗi sợ bỏ rơi, dám vòng tay ôm cổ nữa, chỉ nức nở . Một nữa, cảm thấy bỏ rơi trong bóng tối bỏ một như .
"Đừng mà... ôm em ..." lẩm bẩm nhẹ nhàng, theo bản năng, cơ thể nghiêng về phía cơ thể ấm áp bên cạnh.
“Uea, dừng và buông !”
"...đừng..." lập tức từ chối, dùng hết sức lực để giam cầm trong cánh tay .
Ngay lúc , rằng thể ở một ở nơi , thực sự ở bên , ôm , an ủi .
“Ôm em ... đừng... mà ...”
trả lời bằng một tiếng thở dài nặng nề, từ từ nghiêng về phía tai , mùi rượu cơ thể càng rõ rệt hơn.
"Mày trêu tao ?" Giọng khàn khàn và run rẩy đối phương dường như đang cố gắng kìm nén dục vọng đang dần khơi dậy. cảm thấy nóng bừng bên tai, và một cảm giác kỳ lạ đột nhiên dâng lên từ bụng , “Mày đấy. Sự kiên nhẫn tao hạn.”
khẽ thì thầm bên tai , giọng mang theo một nốt run nhẹ, như thể đang cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng giữa cơn say cả hai. Vòng tay siết chặt, kéo gần, cho đến khi thở hòa chung thành một nhịp.
cảm nhận sự ấm áp lan dần da, một cái chạm nhẹ như làn gió thoảng qua, khiến trái tim run lên. giác quan đều trở nên nhạy bén đến lạ. rượu và mùi hương từ khiến khí quanh trở nên nặng trĩu, như thứ gì đó đang lặng lẽ cháy âm ỉ giữa hai .
khẽ xoay , chỉ để tránh cơn choáng váng, vô tình khiến cách giữa chúng rút ngắn thêm. Trong khoảnh khắc , dừng đôi mắt sâu thẳm, giận bất lực.
“Nếu mày còn trêu tao như thế nữa…” khẽ, giọng khàn, “…Thì đừng trách tao kìm .”
đáp, chỉ im lặng . thứ xung quanh như mờ , chỉ còn ánh mắt giữ chặt lấy , kéo một thế giới nơi lý trí và cảm xúc còn ranh giới rõ ràng.
thấy tiếng tim đập, xen lẫn tiếng thở gấp gáp cả hai. Khi cúi xuống, cách tan biến . Một cái chạm khẽ, như cơn mưa đầu mùa chạm lên cánh hoa ngắn ngủi khiến lòng run rẩy.
do rượu do , thứ trong dường như đang tan chảy. Cơn say chỉ đến từ chất cồn, mà từ chính ánh mắt và thở , thứ khiến quên mất ai, chỉ còn một khao khát mơ hồ: ở gần hơn, dù chỉ một chút.
Thế bóng tối bao phủ, nhẹ nhàng và sâu lắng như một tấm chăn mềm. Trong giây phút , chỉ còn thấy nhịp tim cả hai hòa làm một, cùng tiếng gió lùa ngoài cửa sổ. xúc cảm đều thả trôi, để một sự bình yên lạ lùng ấm áp, dịu dàng và cần đến bất kỳ lời nào.
chỉ nhớ rằng, khi chìm giấc ngủ, bàn tay vẫn nắm lấy tay , thật chặt. Và nghĩ: lẽ, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản ở cạnh khiến thấy bình yên đến thế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.