Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 29
Lưu Khải Huân theo lời hẹn tới cổng công ty Lộ Hàn chờ. đợi tới khi đèn đường sáng cũng thấy bóng dáng Vương Lâm .
Mở điện thoại, đắn đo mãi cuối cùng mới quyết định gọi cho cô.
Điện thoại gọi tới, màn hình Vương Lâm hiển thị dòng tên: Ông chú già. Cô từ phòng tắm lau tóc bước vội tới, lúc mới sực nhớ hẹn ăn tối với đàn ông .
Nhớ tới thoả thuận giữa hai , Lâm vội một bộ quần áo thoải mái, tóc cũng chẳng kịp sấy khô chạy bắt tắc xi tới thẳng Lộ Hàn.
Từ tắc xi Lâm thấy chiếc xe Khải Huân đậu chình ình ở đó, mà hôm nay cô quên béng mất ông chú già hẹn .
Lâm xuống xe, rụt rè tới gõ cửa kính xe Khải Huân.
Kính xe từ từ hạ xuống lộ gương mặt tuấn lạnh lùng: “Lên xe!”
Lâm đàn ông chọc giận, lên tiếng giải thích: “Giám đốc Lưu, đừng tức giận, về nhà đồ để ăn cùng cho thoải mái mà!“
Lưu Khải Huân nghiêng mặt đồng hồ đeo tay sang cho cô thấy. Kim chỉ mười giờ đêm.
“Chúng ăn khuya!” Lâm sốt sắng đề nghị.
Xem thêm: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thấy đàn ông vẫn im lặng, cô càng sợ chọc giận vì mà chuyển giọng, học theo mấy cô gái nhỏ nhõng nhẽo: "Chú ơ! Chú xinh hãy chuyện với mà."
Lưu Khải Huân nổi da gà: "Em... chuyện cho đàng hoàng."
" đàn ông các đều thích mấy cô gái năng ngọt ngào như ?"
" loại tầm thường đấy!"
Vương Lâm thẳng lưng nghiêm túc : " bây giờ chú thích ăn gì?"
[Ăn em!] Lưu Khải Huân thầm nghĩ trong lòng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ giận dỗi: “Đừng hòng dùng mấy chiêu trò đó để mua chuộc , chuyện hôm nay ghim !”
Vương Lâm hất cằm, sắc mặt khó coi cố nhẫn nhịn: "Chú đàn ông thế, chấp vặt như đàn bà tiền mãn kinh ."
Lưu Khải Huân đột nhiên nhào sang: "Miệng lưỡi thật chua ngoa, em học ở kiểu đối đáp như thế hả?”
Ngón tay chậm rãi di chuyển từ gò má cô xuống động mạch cổ, ve vuốt nhịp đập gấp gáp bên làn da mỏng manh: “ cũng thể cho em trải nghiệm nữa về nam tính !”
“Chú… đồ biến thái!” Lâm đẩy Khải Huân , hạ kính xe mong rằng làn gió nhẹ sẽ thổi bớt chút nóng bừng mặt.
"Xem em tật giật !” Khải Huân nhẹ khởi động xe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâm thèm để ý tới , cố gắng nhẫn nhịn, chỉ cơ ba mươi ngày cô nhất định chịu .
Xem thêm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thực Khải Huân cũng lung tung, một mạch lái xe về nhà họ Vương. Xe dừng cổng cô dặn dò: “Muộn em lên phòng nhé, con gái chơi khuya sẽ rèm pha, hẹn lát gặp !”
Lâm nhướng mày, thầm giơ ngón cái đề cử cho ông chú một .
Thấy cô tần ngần giục: “Mau lên!”
“ bế em nhà!”
“Ồ!” Lâm vội mở cửa xe: “Tạm biệt!”
cánh cổng đóng , Lưu Khải Huân nhếch miệng khoái trá.
***
Đêm khuya, Lâm ngủ chợt thấy tiếng cửa sổ thông với ban công mở . Cô giật hé mắt , qua ánh sáng bóng điện bên ngoài chiếu , chỉ thấy một bóng đen lẻn mang theo luồng khí lạnh lẽo. Ngay khi Lâm còn kịp hô hoán bóng đen đó đè lên, chân tay cô theo phản xạ cầu sinh đạp, đá lung tung.
“Hừ!” Bóng đen đạp trúng liền ép chặt đôi chân cô xuống đệm giường, đôi môi lạnh lẽo khẽ chạm lên chóp mũi cô, giọng quen thuộc thì thào: "Vương Lâm , em nhận bạn trai mới ?"
[CMN!] Lâm nghiến răng thầm chửi trong lòng, cũng thôi giãy giụa, trong tia sáng yếu ớt cô nhỏ giọng châm chọc: “Chú thực khiến mở mang tầm mắt, đường đường Lưu tổng danh tiếng lẫy lừng, mà nửa đêm lẻn phòng con gái nhà ! Sở thích chú đáng nể quá !”
“ còn nhiều thứ khiến em bất ngờ lắm!” cọ chóp mũi lên gò má cô, giọng thủ thỉ: “Chỉ sợ sẽ làm em yêu mê mệt mất!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lâm đẩy vai đàn ông: "Nhẽ chú nên làm diễn viên!"
“ nghĩ sớm nhỉ, lẽ nên tiếp tục hợp tác với Lộ Hàn một hạng mục nữa!” Khải Huân nâng lên, bất ngờ hôn luôn môi cô, bán tay giữ lấy tay cô, trong bóng đêm như thợ săn dụ dỗ, tay lồng tay, hai cơ thể bất giác cuộn triền miên ám .
Cả Lâm mềm nhũn Khải Huân, lòng như đang muôn vàn ngọn lửa rực cháy, nhịp thở gấp gáp, khẽ thì thầm: “ đầu trải nghiệm cảm giác leo tường thật thú vị!”
Lâm gằn: " thể kiện chú tội đột nhập tư gia bất hợp pháp đấy!"
“Cách em áp dụng , giúp em lớn giọng gọi tới nhé!” bật , cặp mắt sáng tràn đầy hứng thú cô từ cao xuống: “Bà già dạy dỗ em cũng chu đáo quá, càng ngày càng yêu thích em !”
“Nhảm nhí!” Lâm thèm so đo với đàn ông sở thích lải nhải: “Chú xuống , đè thở nổi!”
Lưu Khải Huân trừng mắt lườm, vì ánh sáng trong phòng mờ ảo nên cô thấy , cũng bởi mà đôi môi ngọt ngào đàn ông ngấu nghiến hôn.
Giống như đang phát tiết nỗi buồn bực nào đó, giống như loại dục vọng chiếm hữu một thứ gì đó.
Cảm giác thuộc xa lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.