Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm
Hứa Chi quả thực giận mà trút .
Bình thường Lương Mục Chi luôn tỏ vẻ bất cần đời, thế mà giờ phút giọng điệu cẩn trọng dè dặt, sự tương phản khiến cô lầm tưởng rằng thực sự sợ cô giận.
Giống như vô trong quá khứ, cô mềm lòng.
Thái độ cô dịu xuống: “ .”
Lương Mục Chi sáng mắt lên: “ chúng làm hòa nhé?”
Hứa Chi: “Ừm.”
Cô vẫn tỏ lạnh nhạt Lương Mục Chi cũng chấp nhặt:
“Chuyện với em, nếu em còn giận thì cứ đ.á.n.h mắng cũng đừng tự dỗi hờn, hại sức khỏe lắm.”
Hứa Chi bỗng cảm thấy bất lực vô cùng.
Cô còn thể gì với đây? thực sự hề nhận thức hành động vấn đề gì, chỉ vì thiên vị Trần Tịnh mà đẩy cô mũi chịu sào mà thôi.
Cô suy nghĩ một lúc mới mở lời: “ thử đặt vị trí em xem, nếu em bắt gánh tội cho bạn trai em thì cảm thấy thế nào?”
Lương Mục Chi đáp ngay cần suy nghĩ: “Em làm gì bạn trai.”
“ sẽ thôi.” Lời thốt , Hứa Chi mỉm trong lòng nhói đau âm ỉ:
“Chẳng lẽ cảm thấy em tệ lắm, ai theo đuổi, cả đời cũng sẽ đàn ông nào thích em ?”
“ ý đó...”
Lương Mục Chi sững , nhận từng hình dung đến việc Hứa Chi sẽ bạn trai.
đây hai nhà cứ hễ mở miệng đùa rằng Hứa Chi và hôn ước từ bé, tương lai cô sẽ làm vợ .
vốn tính tình phóng túng nên cũng thuận nước đẩy thuyền hùa theo các bậc cha chú đùa bao giờ để trong lòng.
Hứa Chi bạn nối khố thanh mai , hai cùng lớn lên, cô chính một phần cuộc sống .
Thế cô quá ngoan, thể tưởng tượng nổi tương lai sống cả đời với một cô gái tẻ nhạt như .
thích mạo hiểm và kích thích, những thứ đó cô đều thể cho .
chợt nhớ hồi đại học cũng ít trai rục rịch theo đuổi Hứa Chi, cô đơn thuần như thế nên sợ cô bắt nạt, bèn nhờ bạn cùng phòng ký túc xá trông chừng giúp, đừng để cô mấy tên trai đểu lừa gạt.
Bạn cùng phòng trêu chọc chuyện và Hứa Chi, cũng thuận theo mà thừa nhận, thầm nghĩ chỉ cần Hứa Chi mang cái danh bạn trai thì chắc chắn sẽ đám đàn ông lăng nhăng lừa phỉnh.
bây giờ bạn gái, Hứa Chi cũng sắp nghiệp đại học, bọn họ đều trưởng thành, chuyện cô yêu đương cũng lẽ thường tình.
Chỉ vẫn yên tâm: “Tiểu Chi T.ử nhà chúng ngoan thế dễ lừa, đàn ông chẳng mấy thằng , em mở to mắt mà , chuyện cần thận trọng đấy.”
Hứa Chi vẫn ánh mắt thoáng nét bi thương: “, em sẽ mở to mắt.”
Lương Mục Chi chạm ánh mắt cô, trái tim như kim châm một cái. bỗng thấy hoảng hốt cũng chẳng đang hoảng vì cái gì nên đành lảng sang chuyện khác:
“ , chuyện giữa và Trần Tịnh em đừng để nhà nhé, cũng đừng với bố em. Bố và ông nội vẫn đang giận, đợi một thời gian nữa sẽ tìm cơ hội chính thức giới thiệu Trần Tịnh với họ.”
Hứa Chi rũ mắt xuống, cô nhớ những lời Hứa Hà Bình .
Ông cô giành Lương Mục Chi cô lấy cái gì mà giành đây?
Trong đêm bão tuyết , Trần Tịnh ở ngay khách sạn gần đồn công an, Lương Mục Chi nỡ để cô đội gió tuyết làm thủ tục bảo lãnh mặc kệ cảnh sát gọi điện cho cô đang ở tít trong trường học.
Giờ đây chuyện vỡ lở, cô gánh tội cho Trần Tịnh.
thậm chí còn dự định trịnh trọng giới thiệu Trần Tịnh với gia đình.
Còn những gì dành cho cô chỉ những lời đùa cợt vô tâm.
Bên trọng bên khinh, liếc qua thấy rõ, sự bảo vệ mà Lương Mục Chi dành cho Trần Tịnh đủ để chứng minh chân tình .
Cô nghĩ e thể theo lời Hứa Hà Bình nữa. Cô thua cuộc , chi bằng giữ chút thể diện để rút lui trong danh dự còn hơn.
Cô gật đầu.
Lương Mục Chi lúc mới yên tâm.
Xem thêm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thức ăn bưng lên, nhân viên phục vụ rời thì tiếng bước chân đến gần. Hứa Chi sang thấy Trần Tịnh đang tới, thẳng về phía Lương Mục Chi.
“ đây giới thiệu chính thức, tối hôm đó vội vàng quá nên gọi Trần Tịnh tới cùng ăn bữa cơm.” Lương Mục Chi giải thích:
“Hai làm quen với .”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hứa Chi cảm thấy cơ mặt cứng đờ.
“Trần Tịnh, đây Tiểu Chi Tử, bạn nhất .”
Lương Mục Chi để mặc cho Trần Tịnh xuống bên cạnh , Hứa Chi:
“Tiểu Chi Tử, đây bạn gái , Trần Tịnh. Cả hai đều những quan trọng đối với nên hy vọng hai cũng thể trở thành bạn bè.”
Trần Tịnh ôm lấy cánh tay Lương Mục Chi, ngước mắt ngọt ngào với Hứa Chi:
“Chào Tiểu Chi Tử, mong chiếu cố nhé.”
Quả nhiên kiểu con gái mà Lương Mục Chi sẽ thích, nhiệt tình và hào phóng. Hứa Chi thầm nghĩ cô mắc chứng sợ xã hội, đối mặt với sự nhiệt tình khác cô khó đáp tương xứng, chỉ đành lịch sự:
“Chào cô.”
Bữa cơm đối với cô mà trở thành một sự giày vò.
Trong bữa ăn, Trần Tịnh liên tục gắp thức ăn cho Lương Mục Chi còn bắt bóc tôm cho .
Hứa Chi chỉ lặng lẽ ăn, nhanh chóng kết thúc cho xong chuyện.
Thế Trần Tịnh nhiều, cô nhắc đến chuyện đ.á.n.h với Lương Mục Chi:
“ bố đều , chắc họ sẽ giúp giải quyết êm chứ? Em đám côn đồ đó còn đòi bồi thường nữa.”
“Ừ, bảo đoàn luật sư gia đình sẽ đàm phán với họ.” Giọng Lương Mục Chi dịu dàng:
“Việc em đừng bận tâm nữa.”
Trần Tịnh lẩm bẩm: “ mà lạ thật đấy, tại bố nhanh như thế nhỉ?”
Lương Mục Chi nhíu mày, kịp gì thì mũi dùi Trần Tịnh chĩa thẳng Hứa Chi:
“Tiểu Chi Tử, cô thật sự gì với chú Lương và dì Lương ?”
Hứa Chi ngẩng đầu, thẳng mắt Trần Tịnh một lúc trả lời: “.”
Bầu khí chút ngưng trệ, Lương Mục Chi vội giảng hòa: “Thôi nào, Tiểu Chi T.ử đỡ giúp , nể mặt cô mới bắt quỳ tiếp đấy.”
“Em xót mà.”
Trần Tịnh bĩu môi:
“ mặt , sưng cả lên còn quỳ lâu như thế... Chuyện nếu ai thì bố làm khó chứ? Chắc chắn mách lẻo với họ. Tiểu Chi Tử, nghi ngờ cô cô nghĩ kỹ xem, liệu cô kể với ai đó đó với hai bác ?”
Ngón tay cầm đũa Hứa Chi siết chặt , cô nhớ tới Lương Cẩm Mặc.
ngay lập tức cô phủ nhận trong lòng, quan hệ giữa Lương Cẩm Mặc và những khác trong nhà họ Lương vốn chẳng gì, cũng kiểu nhiều chuyện.
“ nghĩ thể chú Lương và dì Lương tin tức từ Cô .
“Đều quan trọng nữa.” Lương Mục Chi an ủi Trần Tịnh đang chịu buông tha:
“ một cách khác, cho dù Tiểu Chi T.ử lỡ miệng với ai đó truyền đến tai bố thì cũng gánh tội , chuyện coi như bỏ qua .”
Trần Tịnh vẫn chu môi, miễn cưỡng : “Thôi .”
Hứa Chi mất hết cảm giác thèm ăn, cô chằm chằm Lương Mục Chi, giọng lạnh tanh:
“Cho nên cũng cảm thấy do em em khiến đ.á.n.h và phạt quỳ, ?”
Lương Mục Chi ngẩn .
vốn tính xuề xòa, chuyện qua thì để bụng, nãy cũng chỉ buột miệng để dỗ dành Trần Tịnh chứ thực sự nghĩ nhiều đến thế.
Hứa Chi bình thường hiền lành như chú cừu non, bỗng nhiên chất vấn một cách nghiêm túc như khiến chút ngơ ngác, nhất thời gì.
“ no .” Hứa Chi đặt đũa xuống, dậy: “Hai cứ ăn .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.