Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày

Chương 540: Tiến Vào Ô Lỗ Quận

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

chuyện quan trọng, liên quan đến mẫu con.”

“Chuyện đó cũng .” Diệp Sơ Đường thừa hiểu Diệp Tĩnh Xuyên chẳng bao giờ tìm nàng nếu mục đích gì đó. Chắc chắn chẳng chuyện lành gì!

Diệp Tĩnh Xuyên định thêm bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo Kỳ Yến Chu, lão sợ tới mức vội vàng trở về chỗ nhà họ Diệp.

Kỳ Yến Chu hỏi nàng: “A Đường, nàng đoán lão ?” Từ khi rời Ninh Châu, phát hiện Diệp Tĩnh Xuyên thường xuyên lén lút quan sát nàng. theo dõi thấy lão hành động gì mờ ám.

Khi Diệp Tĩnh Xuyên nhắc đến mẫu , Diệp Sơ Đường đoán phần nào: “Chắc lão đang nghi ngờ Tống Cảnh Ninh đứa con trưởng ‘c.h.ế.t yểu’ năm xưa lão.” Nàng và Tống Cảnh Ninh thiết như , nét mặt giống , Diệp Tĩnh Xuyên nghi ngờ mới lạ.

Kỳ Yến Chu nàng nhà họ Diệp trưởng còn sống, bởi với bản tính tham lam họ, chắc chắn họ sẽ bám lấy Tống Cảnh Ninh như đỉa và hủy hoại tương lai . “ cần giải quyết dứt điểm mối lo ?”

Diệp Sơ Đường thản nhiên lắc đầu: “ cần , chuyện bằng chứng thì nghi ngờ cũng vô ích, chỉ tổ làm lão thêm tổn thọ thôi.” thật, nàng còn mong chờ ngày Diệp Tĩnh Xuyên Tống Cảnh Ninh chính con trai đang làm rạng danh tổ tiên nhà họ Tống. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ khiến lão già tra nam tức c.h.ế.t mất!

thôi, đến giờ xuất phát .” hình Diệp Sơ Đường ngày một nặng nề, việc dậy cũng bắt đầu thấy khó khăn. Kỳ Yến Chu đỡ lấy nàng, hô lớn với Hàn Xung: “Xuất phát!”

Từ khi thời tiết chuyển lạnh, hủy bỏ giờ nghỉ trưa. Cả đoàn chỉ ba mươi phút để ăn trưa và nghỉ ngơi ngắn tiếp tục lên đường. Mỗi ngày họ ít nhất sáu mươi dặm. ai phàn nàn lấy một lời, ai cũng sớm đến nơi lưu đày để tránh c.h.ế.t rét giữa đường.

Khi đoàn bắt đầu di chuyển, Diệp Tư Âm tiến gần cha : “Cha, cha tìm trưởng tỷ chuyện gì ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mấy ngày nay Diệp Tĩnh Xuyên uất ức trong lòng, thấy con gái hỏi liền thật: “Âm nhi, con thấy nét mặt Tống Cảnh Ninh giống Sơ nhi ? Cứ như đúc từ một khuôn .” Lão khẽ, vẫn quan Hộ Quốc Quân bên cạnh thấy rõ mồn một.

Diệp Tư Âm vốn nghi ngờ từ lâu. Nếu , chẳng lý do gì Diệp Sơ Đường thiết với Tống Cảnh Ninh đến thế. Từ việc chúc mừng thành hôn, tiễn đưa khi lưu đày, tình cờ gặp ở Lương Châu, giải vây ở Ninh Châu, giờ còn nhận làm nghĩa . Nghĩ thế nào cũng thấy mờ ám. nàng suy nghĩ mà chỉ thăm dò cha: “Nét mặt họ chút giống, cha hỏi chuyện làm gì?”

“Âm nhi, con xem liệu khả năng nào trai song sinh Sơ nhi năm đó c.h.ế.t, mà chính Tống Cảnh Ninh ?”

Diệp Tư Âm giả vờ kinh ngạc: “Cha, cha ? Tống Cảnh Ninh xuất sắc nhất nhà họ Tống, thể đứa trẻ yểu mệnh năm xưa ?” Phủ định xong, nàng hỏi: “Mà tự nhiên cha nghĩ thế? Cha phát hiện điều gì ?”

Nếu bằng chứng thì Diệp Tĩnh Xuyên trực tiếp đối chất với Diệp Sơ Đường . Lão lắc đầu: “ , chỉ thấy đời giống thì nhiều, giống đến mức thì hiếm thấy nên mới nghĩ quẩn thôi.” xong, lão đặt ngón tay lên môi hiệu: “Suỵt! Chuyện con cứ coi như thấy gì, đừng lung tung. Nếu chọc giận Sơ nhi, chúng c.h.ế.t cũng mất lớp da đấy.”

Diệp Tư Âm tất nhiên ngốc như cha mà để lộ tâm tư. Đám quan áp giải đều cao thủ võ công, cuộc đối thoại chắc chắn họ sạch. Nàng mỉm : “Con tất nhiên sẽ bừa, cha cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá.” ánh mắt nàng dán chặt Diệp Sơ Đường. Nàng nhất định tìm bằng chứng! Nếu Tống Cảnh Ninh và Diệp Sơ Đường thực sự em ruột, nàng sẽ một quân bài mặc cả cực lớn!

Ba ngày .

Đoàn lưu đày tới ranh giới giữa Ninh Châu và Ô Lỗ quận. Hai vùng đất sự khác biệt rõ rệt. Một bên địa hình Đan Hà nhấp nhô rực rỡ, một bên bãi đá sa mạc mênh m.ô.n.g vô tận. sa mạc vật che chắn, gió bấc cuốn theo cát bụi mịt mù, vàng trời dậy đất. Quan trọng nhất cực kỳ khan hiếm. cách giữa các thành trì xa, khi mất mười ngày nửa tháng. Tuy nhiên, lộ trình lưu đày tính toán khá hợp lý, cách xa nhất giữa hai điểm dừng chân năm ngày đường, nếu sẽ c.h.ế.t khát vì thiếu tiếp tế.

Diệp Sơ Đường chuẩn sẵn khăn lụa và vải thưa để che miệng mũi, nếu sẽ ăn một bụng cát. nhà họ Trần và họ Diệp mua khăn nên đành dùng khăn mặt thường ngày, tuy ngắn cũng đủ để buộc lên mặt.

Ngô Thành Cương chắn gió, dặn dò : “Ô Lỗ quận nơi khó nhất. đây áp giải phạm nhân Tây Bắc, c.h.ế.t ở đây nhiều nhất. chính cũng suýt bỏ mạng tại chốn .” Nếu gặp bão cát, dễ lạc đoàn và mất phương hướng. Hơn nữa nếu thiếu nước, con thể trụ vững quá hai ngày. đó ông may mắn gặp một thương đội đang lánh bão cứu giúp mới giữ mạng già.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...