Đoạt Vợ
Chương 384: Cô cứ chờ, chờ đến khi anh kìm không nổi
Hoắc Tiêu Tiêu vốn chóng mặt, cú ngã suýt chút nữa làm cô bé chấn động não.
Đầu váng mắt hoa ngã chân , Hoắc Minh Trạch cúi đỡ cô bé dậy: “Tiểu Bảo, ? ?”
Hoắc Tiêu Tiêu mơ mơ màng màng: “Vẫn, vẫn , cả, em...”
Cô bé hình như chuyện gì đó làm, cú ngã ngã quên mất ?
Hoắc Minh Trạch nắm lấy tay cô bé, ánh mắt dịu dàng cô bé: “Tiểu Bảo, em thấy khó chịu ở ?”
“Em ...”
“ gì? cho .”
, cô bé gì nhỉ?
Trong đầu xẹt qua một từ ngữ, vệ sinh.
Cô bé qua não mà thẳng : “ cả, em xem vệ sinh.”
Hoắc Minh Trạch: “...”
thà gặm giày da cô bé, còn hơn Hoắc Tiêu Tiêu cứ đưa những yêu cầu kỳ quái như .
Hoắc Minh Trạch chỉ coi như cô bé say , giống như dỗ dành trẻ con dịu dàng mở miệng: “Tiểu Bảo, con trai, con gái xem con trai vệ sinh, đạo lý ba tuổi em .”
Hoắc Tiêu Tiêu bướng bỉnh lên thì chẳng lọt tai chữ nào: “ , em cứ xem.”
cô bé hung dữ túm lấy cổ áo : “ rốt cuộc cho xem ?”
“Tiểu Bảo, những yêu cầu khác đều thể đồng ý với em, duy chỉ chuyện , em vẫn kết hôn, tương lai...”
“Lải nhải nhiều quá, cho em xem, em sẽ tự động thủ, tự lực cánh sinh.”
xong cô bé trượt xuống khỏi đàn ông, Hoắc Minh Trạch cạn lời luôn .
“Tiểu Bảo, em bình tĩnh một chút, xem cái khác ?”
Hoắc Tiêu Tiêu bốc hỏa , não cô bé bỏ qua trọng điểm " tiểu" và " tiểu", chỉ nhớ mỗi điểm " vệ sinh".
“ xem.”
Cô bé đẩy xe lăn lảo đảo nhà vệ sinh, bồn cầu cảm ứng tự động mở nắp.
Hoắc Tiêu Tiêu chỉ nắp bồn cầu: “ .”
Nếu khác, Hoắc Minh Trạch ấn đầu đối phương trong đó .
bất đắc dĩ thở dài: “Tiểu Bảo, em đừng như , .”
Sớm cô bé say rượu sẽ đưa yêu cầu vô lý như , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng uống rượu với cô bé nữa, Hoắc Tiêu Tiêu quả thực một kẻ điên nhỏ.
Còn một kẻ điên nhỏ theo lẽ thường.
tưởng như đủ , nào ngờ Hoắc Tiêu Tiêu chạy nhanh, lập tức lấy nửa chai rượu vang từ phòng khách đến cho : “Uống .”
cô bé lý trí, thế tư duy rõ ràng ?
“Tiểu Bảo, đầu tiên một bệnh nhân, vết thương, thể uống rượu quá độ.”
“Cũng .”
Hoắc Tiêu Tiêu lập tức đặt chai rượu sang một bên, Hoắc Minh Trạch thở phào nhẹ nhõm, may mà cô bé cho dù say trong lòng cũng quan tâm .
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
nhanh nổi nữa, Hoắc Tiêu Tiêu cửa, khóa trái cửa .
Hoắc Tiêu Tiêu bồn tắm chằm chằm : “Em cứ chờ, chờ đến khi kìm nổi.”
Hoắc Minh Trạch bất đắc dĩ buồn : “ cần thiết , Tiểu Bảo, tại em cứ khăng khăng đưa yêu cầu đáng tin cậy như ?”
Hoắc Tiêu Tiêu nghiêng đầu: “ , tại nhỉ?”
Cô bé quên mất nguyên nhân chính: “Mặc kệ, tóm em cứ xem! em thể giúp .”
cô bé liền huýt sáo ở bên cạnh, Hoắc Minh Trạch thực sự hết cách với cô gái nhỏ tinh quái .
thì chịu đựng thôi, xem kìm nổi , cô bé kìm nổi .
nhanh cô bé buồn ngủ.
Hoắc Minh Trạch lấy điện thoại thong thả chơi, Hoắc Tiêu Tiêu ngáp mấy cái.
Vốn dĩ cô bé bồn tắm, nhanh Hoắc Tiêu Tiêu trong.
“ cả, lúc vệ sinh nhớ gọi em nhé.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/doat-vo/chuong-384-co-cu-cho-cho-den-khi--kim-khong-noi.html.]
“, em an tâm ngủ , nhất định sẽ gọi em.”
Hoắc Tiêu Tiêu cuộn tròn cơ thể, mơ mơ màng màng cô bé nhanh chìm giấc ngủ.
Hoắc Minh Trạch cất điện thoại , khóe môi mang theo một nụ cưng chiều.
từ từ dậy, lên khỏi xe lăn về phía Hoắc Tiêu Tiêu, cẩn thận từng li từng tí bế cô bé lên.
Hoắc Tiêu Tiêu ngốc nghếch tìm một tư thế thoải mái trong lòng , đầu ngoẹo một cái liền ngủ , quên mất mục đích uống rượu .
Hoắc Minh Trạch đại khái cũng đoán vài phần, vì để duy trì thiết lập tàn phế , Hoắc Minh Trạch đành đặt cô bé lên giường trong phòng ngủ chính lầu.
Làm xong tất cả những việc , lấy khăn ấm lau tay và lau mặt cho cô bé.
Hoắc Tiêu Tiêu lẩm bẩm trong miệng: “ cả...”
Hoắc Minh Trạch dịu dàng cô bé, vuốt ve khuôn mặt cô bé: “ ở đây, Tiểu Bảo, sẽ luôn bảo vệ em.”
Hoắc Tiêu Tiêu ngủ một giấc, ngày hôm mở mắt , đầu vẫn còn mang theo cơn đau do say rượu.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
Nghĩ đến những hành động đêm qua, cô bé cạn lời c.h.ế.t.
việc chính đáng cần làm chẳng làm việc nào?
Chân cả rốt cuộc khỏi ?
Đẩy cửa bước , đàn ông đang dùng bữa bên bàn ăn, trợ lý bên cạnh đang báo cáo tình hình với .
thấy Hoắc Tiêu Tiêu thức dậy, còn đội cái tổ chim rối bù đầu, mặc vẫn bộ đồ đêm qua.
xua tay: “ dọn dẹp bản cho sạch sẽ , đó hẵng ăn sáng.”
Chặn tất cả những lời Hoắc Tiêu Tiêu .
“.”
Hoắc Tiêu Tiêu gãi gãi đầu, rốt cuộc tàn phế ?
Quá khó đoán.
Hoắc Tiêu Tiêu nảy một ý, còn một cách nữa.
Bản cách nào thấy vệ sinh, chỉ cần cởi quần , chân .
Dù đây đều cách một lớp quần, cô bé cũng cách nào khẳng định.
Cô bé chỉ tin những gì tận mắt thấy.
Cô bé quyết định , đêm nay bắt buộc cởi quần Hoắc Minh Trạch .
Hoắc Tiêu Tiêu rửa mặt xong bước liền ườn ghế sofa, Hoắc Minh Trạch xử lý xong công việc: “ ? ăn ?”
“, đau đầu.”
“ còn uống nữa ?”
“ uống, kiên quyết uống nữa.”
Hoắc Minh Trạch khẽ một tiếng: “ , với chút tửu lượng đó em nhất đừng ngoài uống nữa, nguy hiểm, lát nữa thăm nhị ? sắp xếp xe cho em.”
“Hôm nay em mệt lắm, lưng cả cũng vết thương, ở nhà thôi.”
Hoắc Tiêu Tiêu lớp tuyết dày đặc bao phủ trong sân: “Lát nữa chúng cùng đắp tuyết nhé.”
Hoắc Tiêu Tiêu ngây thơ nghĩ, nếu cô bé thể nhét quả cầu tuyết quần thì mấy.
Như thể danh chính ngôn thuận lột quần Hoắc Minh Trạch .
Hoắc Minh Trạch cô bé đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt cô bé thật tà ác!
Buổi chiều, Hoắc Tiêu Tiêu đặt hàng mạng, gửi cho Mạnh Vãn Khê một ít thuốc.
những bông tuyết vẫn đang bay lượn bầu trời, Hoắc Tiêu Tiêu vẫy tay với Hoắc Minh Trạch ngoài cửa: “ cả, tuyết hôm nay quá.”
Hoắc Minh Trạch lăn xe lăn ngoài trời.
sang xuân, cây cối trong sân cũng bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc.
lúc giao mùa giữa mùa đông và đầu xuân đón một trận tuyết lớn cuối cùng, Hoắc Tiêu Tiêu ném quả cầu tuyết chuẩn sẵn về phía Hoắc Minh Trạch.
Hoắc Minh Trạch cũng mặc kệ cô bé làm càn.
Trong mắt , cô bé mãi mãi cô gái nhỏ bao giờ lớn.
nghĩ như , giây tiếp theo, cô gái nhỏ bao giờ lớn ném quả cầu tuyết đùi .
Hoắc Minh Trạch: “...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.