Đoạt Vợ
Chương 373: Tuyên bố phẫu thuật thất bại
Hoắc Minh Trạch luôn giống như một nhân vật ngoài lề nhà họ Hoắc, Hoắc Tiêu Tiêu đây cảm thấy tính cách quá đỗi lạnh nhạt, trưởng bối coi trọng.
Hoắc Đình Thâm vốn dĩ vô tư, đừng đối với Hoắc Minh Trạch, đối với bản ông cũng .
Hoắc Yếm thì càng cần , từ nhỏ thích gần gũi với khác.
duy nhất đối xử hơn một chút Phó Cẩn Tu, đó cũng vì Phó Cẩn Tu mới tìm về, hơn nữa liên tục xảy chuyện, cái gọi đó cũng chỉ hỏi han ân cần nhiều hơn một chút.
Bạn thể thích: Cuộc Đời Anh Không Còn Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đinh Hương Quân năm xưa mắc bệnh trầm cảm, mất nhiều năm mới điều dưỡng , cho nên Hoắc Tiêu Tiêu quen với bầu khí .
Cô bé nỗ lực dung hòa trong nhà, sợ cả con ruột nhà họ Hoắc sẽ suy nghĩ nhiều.
Gần đây Hoắc Minh Trạch ngày càng kỳ lạ, vốn ở ngoài rìa nhà họ Hoắc nay càng trở nên vô hình hơn.
lúc cô bé bước thấy phụ nữ nào, chỉ thấy trong phòng khách, về vài phút , tại bật đèn?
Ở bên ngoài thì lạnh lùng cô đơn, một ở nhà cũng như ?
Đây chính lý do tại Hoắc Tiêu Tiêu luôn bám lấy ngủ cùng , cô bé cảm thấy Hoắc Minh Trạch giống như một tảng băng lạnh lẽo thể ủ ấm.
lạnh, cô bé vẫn truyền cho một chút ấm cơ thể .
“ cả, nếu chuyện gì buồn đều thể với em.”
Hoắc Tiêu Tiêu rõ ràng nhỏ tuổi hơn , lúc giống như một chị lớn, cô bé vuốt ve đầu Hoắc Minh Trạch.
“Mệt thì nghỉ ngơi cho thật , thật đối với thế giới quan trọng đến thế , giống như một hạt bụi, một con kiến, làm việc quần quật oán thán, cũng ảnh hưởng đến sự vòng trái đất.”
“ nên trút bỏ gánh nặng vai xuống nghỉ ngơi một thời gian, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản .”
Hoắc Minh Trạch khẽ lẩm bẩm: “ quan trọng đến thế, nếu, c.h.ế.t cũng sẽ ai nhỉ?”
thấy câu , Hoắc Tiêu Tiêu lập tức tháo kính xuống, thấy đồng t.ử đang giãn dại .
Một Hoắc Minh Trạch như thế giống hệt với bảo cô bé cút đêm hôm đó, vô cùng xa lạ.
Hoắc Minh Trạch hình như bệnh .
“Rốt cuộc làm ? em , em Tiểu Bảo đây!”
Hoắc Tiêu Tiêu lay mạnh cơ thể Hoắc Minh Trạch: “ thể những lời như , em đối với trái đất ảnh hưởng gì, đối với những yêu thương , vô cùng quan trọng, nghĩ đến cái c.h.ế.t chứ?”
“ yêu thương ...”
Hoắc Minh Trạch khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ trào phúng: “Thế giới ai sẽ yêu thương chứ? Một kẻ như ... ha.”
“Bố , hai, ba, ông nội, chúng em đều yêu mà, đừng những lời như dọa em, em yêu nhất chính đó.”
Hoắc Minh Trạch từ từ ngẩng đầu lên, còn lớp kính che chắn, ánh mắt xa lạ và lạnh lẽo: “Ý em , em yêu ?”
vuốt ve gò má Hoắc Tiêu Tiêu: “ Hoắc Tiêu Tiêu, em thể vì tình yêu em mà làm đến mức độ nào?”
Hoắc Tiêu Tiêu một Hoắc Minh Trạch như dọa cho lạnh toát sống lưng, từng sợi lông măng đều dựng lên.
biến thành thế !
hôm nay Hoắc Minh Trạch uống rượu, gọi cô bé Hoắc Tiêu Tiêu.
Tiểu Bảo, cũng em gái, ánh mắt cô bé thậm chí , ngay cả qua đường cũng bằng.
Đó ánh mắt mang theo sự thù hận, dường như cô bé kẻ thù đội trời chung .
Hoắc Minh Trạch thể dùng ánh mắt như cô bé chứ?
Cô bé nhớ đến đây Phó Cẩn Tu một thời gian cũng mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, lúc phát bệnh còn trói Mạnh Vãn Khê trong phòng tắm.
Lẽ nào Hoắc Minh Trạch vì áp lực quá lớn, cũng mắc bệnh tâm thần ?
Căn bệnh đối với xã hội hiện tại mà căn bản hề xa lạ, đặc biệt trong thế giới trưởng thành, già trẻ nhỏ, còn khoản vay mua nhà mua xe, nhiều chịu nổi áp lực, cùng lắm tự phát tiết.
nhiều học sinh vì áp lực thi cử quá lớn, tâm lý chịu đựng nổi liền nhảy lầu, lớp cấp ba Hoắc Tiêu Tiêu từng xảy chuyện như .
Nữ sinh đó bình thường bề ngoài cũng vấn đề gì, ngay trong một ngày thứ sáu bình thường, lúc tan học Hoắc Tiêu Tiêu còn tạm biệt với cô , cô bất kỳ biểu hiện khác thường nào.
Kết quả Hoắc Tiêu Tiêu bước khỏi tòa nhà giảng đường, liền thấy hét lên một tiếng.
Cô bé còn kịp phản ứng , "bịch" một tiếng, bạn học đó từ tòa nhà giảng đường nhảy xuống, rơi ngay chân cô bé.
Dọa Hoắc Tiêu Tiêu bảo lưu kết quả học tập ba tháng, khám nhiều bác sĩ tâm lý, mất hai năm mới phai nhạt chuyện .
ánh mắt cô gái đó, đến tận bây giờ cô bé vẫn thể quên.
Lẽ nào Hoắc Minh Trạch cũng giống như ?
Hoắc Tiêu Tiêu sợ hãi nuốt nước bọt, cô bé dám kích động Hoắc Minh Trạch, cẩn thận từng li từng tí : “ cả, đương nhiên em yêu , em chứng minh thế nào?”
Hoắc Minh Trạch lạnh một tiếng, nụ khiến Hoắc Tiêu Tiêu tê rần sống lưng.
“Tiểu Bảo, làm bây giờ? luôn tìm đối tượng kết hôn phù hợp, em , bao nhiêu năm nay chỉ một , thực sự cô đơn.”
“, em giúp thế nào đây?”
Hoắc Tiêu Tiêu cảm thấy bình thường, đành hùa theo lời .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/doat-vo/chuong-373-tuyen-bo-phau-thuat-that-bai.html.]
Ngón tay Hoắc Minh Trạch từ cổ cô bé trượt dần xuống, cuối cùng nắm lấy eo cô bé, cúi thì thầm bên tai cô bé: “Giúp giải tỏa sự cô đơn, em làm ?”
Đến tận bây giờ Hoắc Tiêu Tiêu vẫn còn ảo tưởng về : “ chứ, em chơi game cùng , xem phim cùng , hoặc ...”
“Hoặc làm cùng .”
“Làm gì cơ?”
Hoắc Minh Trạch vốn dĩ chỉ áp sát vành tai cô bé, giây tiếp theo, đột nhiên hé môi, nhẹ nhàng ngậm lấy dái tai cô bé.
thở nam tính quen thuộc phả mặt, cơ thể cô bé sợ hãi khẽ run lên, theo bản năng trốn chạy, khóa chặt lấy cô bé, buông một câu bên tai cô bé: “Chuyện nam nữ.”
“Tiểu Bảo, em nhiều truyện tranh như , chắc hẳn hiểu ý gì chứ?”
“Nếu hiểu, rõ hơn một chút, chính chuyện hai em từng làm với chị dâu em, ba em cũng từng làm với chị dâu.”
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
“Sáng hôm đó, cổ chị dâu em một dấu vết màu đỏ, em đoán xem nó từ mà ?”
“ em làm cùng ...”
*
Đêm nay Mạnh Vãn Khê ngủ .
Cô m.a.n.g t.h.a.i gần sáu tháng , giai đoạn tuy t.h.a.i máy thường xuyên, đứa trẻ cũng tính quá lớn, chèn ép đến các cơ quan nội tạng, giấc ngủ cũng coi như .
Hoắc Yếm rửa mặt xong bước liền phát hiện cô đang cửa sổ, cũng đang nghĩ gì.
Bóng lưng cô toát lên vẻ cô liêu nhàn nhạt.
Hoắc Yếm cúi ôm cô lòng: “Vợ , ngủ ? Đang lo lắng cho hai ?”
Mạnh Vãn Khê giấu giếm tâm tư: “Một chút, đêm nay trái tim cứ thấp thỏm yên, A Yếm, xem sẽ t.a.i n.ạ.n gì chứ? Chân hai...”
“ gửi hồ sơ bệnh án chân cho các chuyên gia các nước, bất kể trong nước ngoài nước, đều cho làm phẫu thuật xong, phối hợp điều trị thể lên . còn trẻ, tuy tạm thời thể khôi phục cơ thể khỏe mạnh như đây, khó , một nghị lực như , nhất định sẽ lên thôi.”
“Em , trái tim em cứ căng thẳng một cách khó hiểu.”
“Ngoan, em tin khác lẽ nào còn tin ?”
Hoắc Yếm xoay Mạnh Vãn Khê , hai tay nắm lấy vai cô, mang theo sức mạnh dịu dàng mà kiên định cổ vũ cô: “Vãn Vãn, tin , sẽ bảo vệ cho em và hai.”
Đồng t.ử sâu thẳm và nghiêm túc, dường như chỉ cần ở đây, thì rào cản nào thể vượt qua, rắc rối nào thể giải quyết.
Mạnh Vãn Khê gật đầu: “, em tin .”
“Thời gian còn sớm nữa, ngày mai còn đến bệnh viện, nghỉ ngơi sớm .”
Hoắc Yếm dắt tay Mạnh Vãn Khê đến bên giường, cẩn thận đỡ cô nghiêng xuống.
Bắt đầu từ giai đoạn cô thể ngửa nữa, phần lớn thời gian đều hướng về phía Hoắc Yếm.
Hoắc Yếm tắt đèn, cái bụng to cô tì , may mà tay dài, vòng qua nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giống như dỗ dành trẻ con.
Đôi khi Tiểu Ngư Nhi hoạt bát, dỗ xong Mạnh Vãn Khê, còn dỗ dành tiểu gia hỏa.
Lòng bàn tay áp lên bụng Mạnh Vãn Khê, giọng điệu dịu dàng: “ sắp ngủ , Tiểu Ngư Nhi cũng nên ngủ , ?”
Đôi khi tiểu gia hỏa chịu ngủ, Hoắc Yếm liền kiên nhẫn kể chuyện cho hai , kể mãi kể mãi lớn ngủ , nhỏ cũng ngủ theo.
thấy giọng khiến Mạnh Vãn Khê cảm thấy yên tâm, cảm nhận nhiệt độ cơ thể , nhanh cô chìm giấc ngủ.
Gần đây cô ít khi gặp ác mộng, vì khi ngủ quá lo lắng .
Cô ngủ lâu, đột nhiên hét lên một tiếng.
“A!”
Hoắc Yếm nhắm mắt, lập tức dậy ôm Mạnh Vãn Khê lòng: “Vãn Vãn đừng sợ, em gặp ác mộng .”
Mạnh Vãn Khê run rẩy dữ dội, ngoài việc mồ hôi đầm đìa, cô còn mang theo giọng nức nở, khóe mắt nước mắt.
Hai tay cô nắm chặt lấy áo Hoắc Yếm: “, đừng!”
“Vợ , đây, đừng sợ, đó đều mơ, giả thôi.”
Hoắc Yếm vội vàng bật đèn đầu giường, Mạnh Vãn Khê theo bản năng đưa tay che mắt.
Hoắc Yếm dịu dàng gỡ tay cô xuống, nắm lấy cổ tay cô, dịu dàng an ủi: “ đây, đừng sợ.”
“A Yếm...”
Đồng t.ử đang giãn dại Mạnh Vãn Khê lúc mới lấy tiêu cự, cô ôm chầm lấy Hoắc Yếm.
“Ngoan, cho , em mơ thấy gì?”
Mạnh Vãn Khê căng thẳng nuốt nước bọt, nghĩ đến cảnh tượng trong giấc mơ .
“Em, em mơ thấy đêm đó, hai và Bắc Kiêu đua xe, xe lật, cả đầy máu, em vội vàng đưa đến bệnh viện, ...”
Cô nức nở : “ bác sĩ tuyên bố phẫu thuật thất bại, em thấy c.h.ế.t bàn mổ, , chảy nhiều máu, nhuộm đỏ tay em, quần áo em.”
Mạnh Vãn Khê vẫn thoát khỏi giấc mơ đó, cô chằm chằm tay , gằn từng chữ: “Phó Cẩn Tu ... c.h.ế.t trong vòng tay em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.