Đoạt Vợ
Chương 336: Em ôm anh, anh sống lại có được không?
Chùa Hàn Sơn, nhóm ba bắt đầu cuộc xung phong hướng về đích đến.
Chân Hoắc Tiêu Tiêu tối qua thương, mỗi quỳ lạy đầu gối cô bé đều run rẩy.
Cô bé từ nhỏ sống trong nhung lụa, nào từng chịu đựng nỗi khổ sở như thế ?
những đứa trẻ nhà họ Hoắc xưa nay luôn kiên cường, cô bé thể cản trở .
Ba họ phủ đầy hoa tuyết, ngay cả lông mi cô bé cũng đóng băng, tứ chi càng cứng đờ vô cùng.
Đầu gối lạnh buốt, đau nhức, chỉ khẽ cử động thôi cũng đau đớn thôi.
Hoắc Tiêu Tiêu sắp trụ nổi nữa , ý thức cô bé ngày càng rã rời.
Cô bé c.ắ.n răng khổ sở tự cổ vũ bản , thể làm , cố gắng thêm chút nữa.
Hai như , nhất định làm chút gì đó cho .
Hai, sống .
Thần linh ơi, con sẽ tham ăn nữa, cầu xin , hãy thả Hai con về , con c.h.ế.t.
con nhất định sẽ làm nhiều việc thiện, giúp đỡ nhiều cần giúp đỡ hơn.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
Hãy để Hai con vượt qua kiếp nạn .
Tầm ngày càng mờ mịt, hoa tuyết bầu trời biến thành một Tuyết Nữ, mang theo đôi cánh.
Cô bé thấy thần linh ?
Một tiếng "bịch" vang lên, Hoắc Tiêu Tiêu ngã gục ở mấy chục bậc cuối cùng, còn ý thức nữa.
"Tiêu Tiêu."
Hoắc Đình Thâm bỏ cuộc, cõng cô bé lưng, ba bước một lạy.
Hai vợ chồng cõng con bước trong chùa, quỳ bức tượng Phật vàng khổng lồ cao mười mấy mét thành tâm cầu nguyện.
Đinh Hương Quân giàn giụa nước mắt: "Ngã Phật từ bi, nếu thể để con trai con cải t.ử sinh, vượt qua kiếp nạn , đời con nguyện ăn chay niệm Phật, hành thiện tích đức."
Hoắc Đình Thâm cũng cúi đầu dập lạy: "Con trai Cẩn Tu con nhất định bình an vượt qua nguy hiểm, con nguyện lấy thọ đổi thọ, để nó cả đời suôn sẻ bình an."
Trong đại điện ánh nến sáng rực, nhà sư đang gõ mõ, tụng niệm Phạn âm.
Bệnh viện.
Mạnh Vãn Khê Phó Cẩn Tu thấy giọng cô , những lời cô tác dụng .
Cô chỉ đêm nay cơ hội cuối cùng, dù thế nào cô cũng bắt buộc thử một .
Phó Cẩn Tu một lòng c.h.ế.t, đó vì trong lòng cũng một nút thắt.
", từng hận , hận đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t , sống c.h.ế.t bao giờ gặp nữa, đó biển lớn, Hoắc Yếm kéo từ địa ngục bò lên, một nữa niềm vui việc sống, bắt đầu kỳ vọng tương lai."
" Hoắc Yếm thu hút từng chút một, sống tiếp, sinh đứa bé , ở bên , cùng đến đầu bạc răng long."
"Đời còn dài, hy vọng cũng thể bước , bắt đầu cuộc sống , cho nên đừng từ bỏ hy vọng ? Dạo Tiểu Ngư Nhi t.h.a.i máy ngày càng rõ rệt , con cũng đang nỗ lực lớn lên, đang nỗ lực vì cuộc gặp gỡ với chúng ."
" tin tưởng A Yếm sẽ đối xử với con , coi Tiểu Ngư Nhi như con đẻ, cũng sợ một ngày Tiểu Ngư Nhi sự thật về thế, nếu con hỏi bố ? bảo trả lời thế nào?"
"Nếu và A Yếm con riêng, Tiểu Ngư Nhi liệu buồn ? Sợ bố yêu con? thực sự nhẫn tâm bỏ Tiểu Ngư Nhi mà rời khỏi thế giới ?"
"Mặc dù kiếp chúng đoạn tuyệt tình cảm, và còn quan hệ gì, bố Tiểu Ngư Nhi, hai quan hệ huyết thống, đây điều vĩnh viễn thể đổi, tận mắt xem con trông như thế nào ?"
" sợ đau mà, đến lúc đó sẽ sinh thường sinh mổ? Đợi đứa bé chào đời, làm bố ruột như ôm con một cái ? Một sinh linh nhỏ bé như , chắc chắn sẽ đáng yêu."
"Cứ coi như vì con chúng , mau tỉnh , lẽ nào dùng cách để lưu một nét bút đậm màu trong cuộc đời , từ nay về mỗi thấy Tiểu Ngư Nhi, sẽ nghĩ đến bố ruột con vì cứu mà c.h.ế.t ?"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/doat-vo/chuong-336-em-om---song-lai-co-duoc-khong.html.]
" thể tàn nhẫn với như , để hối hận áy náy cả đời, ..."
Mạnh Vãn Khê thành tiếng: " cách nào bà ngoại và con gái tha thứ cho , đợi trăm năm , hãy xuống đó tạ tội với họ, những gì nợ , xóa bỏ, sống để trả nợ, Phó Cẩn Tu, mở mắt một cái nữa, ?"
Nước mắt cô giống như những hạt châu đứt chỉ, từng giọt từng giọt rơi khuôn mặt Phó Cẩn Tu.
" đói, ăn nổi thứ gì, nếu cứ mãi như , con trai sẽ chịu đói cùng đấy, làm con c.h.ế.t đói ?"
Cô dứt khoát lôi bộ dạng càn quấy vô lý đây, dễ ăn đòn nhất.
Nếu vẫn tác dụng, Mạnh Vãn Khê chỉ còn cách đe dọa : "Nếu c.h.ế.t, sẽ trả cái mạng cho ..."
Mạnh Vãn Khê gục bên mép giường đến đứt từng khúc ruột, cô cảm thấy cũng hết cách , Phó Cẩn Tu quyết tâm .
Cô đến khô cả nước bọt, Phó Cẩn Tu vẫn chút phản ứng nào.
lúc , từ đỉnh đầu truyền đến một giọng cực kỳ yếu ớt: "Đừng, đừng ..."
Gợi ý siêu phẩm: Ba Câu Hỏi Trong Đám Cưới đang nhiều độc giả săn đón.
Mạnh Vãn Khê dám tin, cơ thể cứng đờ tại chỗ, cô thậm chí còn tưởng ảo thính.
Cẩn thận ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi khuôn mặt tuấn tú tái nhợt , chiếc mặt nạ dưỡng khí đang đeo, theo nhịp thở phả làn sương trắng.
Tuy yếu ớt, thực sự mở mắt .
thậm chí còn đưa tay xoa đầu cô, thương quá nặng, đừng giơ tay, ngay cả chuyện cũng vô cùng khó nhọc.
Đôi môi mấp máy: "Khê, Khê Khê, ..."
Vốn dĩ Phó Cẩn Tu bước một đường hầm màu đen, cứ về phía mục đích, ai, đến bao giờ mới dừng .
lúc một tia sáng màu vàng xua tan bóng tối, chiếu rọi lên .
Phó Cẩn Tu dường như thấy tiếng một phụ nữ.
Cô ai? Tại ?
Bước chân dừng , trong đầu dần dần hiện lên từng hình ảnh.
Cô bé ngã từ cây xuống thương ở xương chân, nhà suốt ba tháng, lúc đến thăm cô, cô cứ thút thít ngừng, chân khỏi sẽ nhổ sạch rễ cây.
Bài tập nghỉ hè làm xong, mặt dày khoác vai bá cổ, giả vờ lóc với : "Hu hu hu, bạn học Phó, làm bài tập giúp tớ với, nếu ngày mai tớ đăng ký nhập học ."
Tay xước một vết nhỏ, nằng nặc đòi rúc lòng : "Hu hu hu, em thương , hôn hôn ôm ôm mới khỏi ."
khi nhảy xuống vách núi, khuôn mặt giàn giụa nước mắt cô đột nhiên in hằn trong tâm trí.
Khê Khê, Mạnh Vãn Khê!
cô đang .
bắt nạt cô ?
bất chấp tất cả chạy ngược trở , hứa với cô, từ nay về sẽ để ai bắt nạt cô nữa.
Khê Khê, đừng , đến đây.
Mở mắt , chính cảnh tượng .
Mạnh Vãn Khê nhào về phía , ôm lấy cổ : "Phó Cẩn Tu, em ôm , sống , ?"
dở dở , cô vẫn bá đạo như .
Đây ngày Phó Cẩn Tu vui nhất kể từ khi cô nhảy xuống biển.
Khê Khê vẫn cần .
Để thấy nụ cô một nữa, dường như động lực để sống tiếp.
Phó Cẩn Tu khàn giọng : "... ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.