Đoạt Vợ
Chương 112: Đứa bé không giữ được
Mạnh Vãn Khê Hoắc Yếm bế lên xe, mặc dù xe lò sưởi, ướt sũng gió thổi qua mang ấm, mà những luồng gió lạnh từ bốn phương tám hướng chui lỗ chân lông, cô lạnh đến mức run bần bật.
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
May mà Hoắc Yếm đặc biệt chuẩn sẵn một chiếc chăn lông trong xe cho cô, động tác tính tao nhã, gần như thô bạo giũ tung chiếc chăn lông quấn chặt lấy Mạnh Vãn Khê.
Cho dù lúc bản Hoắc Yếm cũng ướt sũng , cũng màng đến việc quần áo, một tay ôm Mạnh Vãn Khê, một tay mở nắp bình giữ nhiệt đưa đến bên miệng cô.
"Uống chút nước nóng cho ấm ."
Cơ thể Mạnh Vãn Khê vốn yếu ớt, chịu lạnh mất máu, lúc cô ở bên bờ vực sụp đổ.
cô dám nhắm mắt, cô sợ khi mở mắt nữa sẽ thấy tin dữ.
Bàn tay cô thò khỏi chăn lông nắm lấy cổ tay Hoắc Yếm, ngấn lệ yếu ớt : "Hoắc Yếm, con... con ..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch cô trông thật bất lực và hoảng sợ, nghĩ đến việc cô vui vẻ mua bao nhiêu quần áo nhỏ và đồ chơi cho con, mà bây giờ cô đối mặt với khả năng mất đứa bé.
Chuyện Hoắc Yếm cũng thể giúp cô, chỉ thể cố gắng hết sức xoa dịu cảm xúc cô.
"Đừng sợ, bác sĩ sẽ giúp em, đợi đến bệnh viện , lẽ tồi tệ đến thế , em uống nước ."
Mạnh Vãn Khê uống hai ngụm nước, cơ thể dường như ấm lên một chút, trái tim thấp thỏm bất an cô nơi nào để đặt xuống.
Đến bệnh viện, bác sĩ nhận thông báo từ và chuẩn sẵn xe đẩy cấp cứu, từ bác sĩ chủ trị đến y tá đều trong tư thế sẵn sàng.
Cửa xe còn mở viện trưởng che sẵn ô, Hoắc Yếm ôm Mạnh Vãn Khê chạy như bay, khoảnh khắc đặt cô lên xe cấp cứu liền bắt đầu giao phó tình hình cho bác sĩ chủ trị.
"Cô vô tình rơi xuống hồ bơi, chảy máu, cơ thể vết thương ngoài da nào khác, nhiệm vụ hàng đầu giữ đứa bé cô ."
Bác sĩ chủ trị chiếc chăn lông nhuộm đỏ, lông mày nhíu chặt, với lượng m.á.u chảy thế , trong lòng bà nắm rõ tình hình: "Chúng sẽ cố gắng hết sức."
Mạnh Vãn Khê sợ hãi tột cùng, ánh mắt cô khóa chặt Hoắc Yếm, dường như chỉ cần thấy cô mới cảm thấy bất lực như .
Cô vươn tay , Hoắc Yếm chạy nhanh theo xe cấp cứu, nắm lấy tay cô.
"Hoắc Yếm..."
"Đừng sợ, đây, luôn ở đây."
Mạnh Vãn Khê nước mắt nhạt nhòa đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đó rõ ràng vị thần chín tầng mây, lúc nhuốm đầy m.á.u tươi.
Tóc ướt sũng vẫn khô hẳn, những lọn tóc rủ xuống vương vầng trán đầy đặn , ánh mắt cũng còn cao ngạo lạnh lùng nữa.
cuối cùng cũng tình .
m.á.u cô làm bẩn .
cũng nực , thế giới rộng lớn như mà đến cuối cùng cô thể dựa dẫm chỉ Hoắc Yếm.
Vị tiểu thiếu gia cô nhặt về nhà hồi nhỏ .
Thiên ngôn vạn ngữ nghẹn trong cổ họng, Mạnh Vãn Khê khàn giọng nắm chặt lấy tay : "Cảm ơn..."
Hoắc Yếm lau vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, cô đưa phòng phẫu thuật.
Hoắc Yếm chỉ đành dừng bước.
bác sĩ chủ trị theo trong : "Bằng bất cứ giá nào, nhất định giữ đứa bé cô ."
Cửa phòng phẫu thuật đóng .
Hoắc Yếm với bộ dạng nhếch nhác ở hành lang, cánh cửa đóng chặt.
Từ nhỏ đến lớn luôn thuận buồm xuôi gió, gió gió, mưa mưa.
Địa vị, quyền lực, tiền tài, những từ ngữ miêu tả nhất mà con thể tưởng tượng đều ban cho .
Bởi vì sở hữu quá nhiều thứ, nên d.ụ.c vọng gì quá lớn.
Năm năm tuổi, đầu tiên đời còn những nơi nghèo nàn đến .
Bọn họ sẽ đem rau củ tươi muối chua, chỉ để bảo quản lâu hơn, vượt qua mùa đông đằng đẵng.
Những đứa trẻ ở đó mặc áo bông cũ vá chằng vá đụp, ngay cả sô cô la làm từ bơ ca cao thế cũng tiền mua.
Mạnh Vãn Khê sống ở một nơi nghèo nàn như , nụ rạng rỡ nhất thế gian.
Cô nở một bông hoa rực rỡ trong vũng bùn cằn cỗi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/doat-vo/chuong-112-dua-be-khong-giu-duoc.html.]
Cô nhiều điều ước, tiền, ở nhà to, lái xe , đưa bà ngoại công viên giải trí, một loại ngựa gỗ xoay tròn đến đêm còn phát sáng.
Khi Mạnh Vãn Khê với tất cả những điều , đôi mắt cô sáng lấp lánh.
Khoảnh khắc đó Hoắc Yếm dường như ý nghĩa tồn tại .
còn vô d.ụ.c vô cầu nữa, bảo vệ nụ khóe môi cô.
Mười triệu thời đại đó đủ để thỏa mãn điều ước cô.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hoắc Yếm tuổi hai mươi tư và Hoắc Yếm tuổi lên năm giống , suy nghĩ từng đổi.
thấy nước mắt cô, thích nụ cô.
lúc , một cảm giác bất lực sâu sắc.
Cho dù bác sĩ, cũng với lượng m.á.u chảy thế , khả năng cao đứa bé Mạnh Vãn Khê còn nữa.
sở hữu quyền lực tối cao, thể kiểm soát sự trôi sinh mệnh, chỉ thể trơ mắt tất cả những điều xảy .
, rõ ràng chỉ cần đến sớm hơn một chút thể ngăn cản chuyện .
thế gian làm gì ai khả năng tiên tri.
Tài xế xách một bộ quần áo sạch sẽ tới.
"Tam gia, ngài quần áo ."
Hoắc Yếm vốn luôn chú ý đến hình tượng lúc rời khỏi phòng phẫu thuật nửa bước, duy nhất Mạnh Vãn Khê vẫn đang ở viện điều dưỡng, thể rời , sợ cô xảy chuyện ngoài ý .
chỗ dựa duy nhất cô .
Hoắc Yếm hình cao ngất, thẳng tắp cửa, thậm chí chờ kết quả.
thấy Mạnh Vãn Khê ngay khoảnh khắc cánh cửa mở .
Giọng lạnh lùng và âm u: "Bảo Kỳ Kiêu canh giữ cổng bệnh viện, nếu Phó Cẩn Tu dám xông , thì đ.á.n.h gãy chân !"
"."
"Điều tra rõ xem dư luận mạng ai thúc đẩy."
"."
"Lấy đoạn camera giám sát nhà họ Phó tới đây, cô rơi xuống nước như thế nào."
" rõ."
"Chuẩn một ít canh tẩm bổ."
" làm ngay đây."
Trong thời gian ngắn ngủi Hoắc Yếm sắp xếp thỏa thứ, vốn dĩ can thiệp quá nhiều cuộc hôn nhân Mạnh Vãn Khê, đó hành vi quân tử.
bây giờ Mạnh Vãn Khê đang bàn mổ, nếu cô làm phẫu thuật thanh cung, thể sẽ vô duyên với đường con cái.
Cô đáng một chịu khổ, những kẻ từng làm tổn thương cô, hãm hại cô, sẽ tha cho một ai!
lúc cửa phòng phẫu thuật mở .
Mới vài phút thôi mà, trái tim Hoắc Yếm thắt .
Chẳng lẽ Mạnh Vãn Khê gặp rắc rối bàn mổ?
Băng huyết gây các biến chứng khác?
Hoắc Yếm bước lên hai bước, đôi đồng t.ử đen nhánh chằm chằm Chủ nhiệm, Chủ nhiệm đeo khẩu trang cũng biểu cảm mặt.
"Cô ?"
"Tam gia, ngài chuẩn tâm lý, một tin và một tin ."
"Đứa bé..."
"Xin , chúng cố gắng hết sức, đứa bé giữ ."
Trái tim Hoắc Yếm thắt , đến nước , còn thể tin gì nữa?
Giọng chát chúa: "... tin ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.