Đoạn Tuyệt Thân Tộc :Ta Dẫn Đệ Muội Điền Viên Phát Tài
Chương 199
Còn Liễu Thanh Nghiên bên , lời tỏ tình bất ngờ Tống Duệ làm cho ngây như khúc gỗ, đại não tựa hồ trong khoảnh khắc rút cạn suy nghĩ, chỉ còn một trống rỗng.
Cả nàng cứ thế đờ đẫn tại chỗ, nhất thời, lòng đầy hoảng loạn và lúng túng, nên đáp như thế nào.
Qua một lúc lâu, thấy Liễu Thanh Nghiên vẫn phản ứng gì, Tống Duệ khẽ mở mắt, lén lút liếc Liễu Thanh Nghiên đang ngẩn ngơ đó, ánh mắt tràn đầy lo lắng và mong đợi, khẽ thì thầm: “Thanh Nghiên, nàng... nàng lẽ nào ghét ?”
Liễu Thanh Nghiên vội vàng xua tay, khẩn trương : “, ghét .”
“... tức nàng cũng thích ?”
“Duệ ca, ... còn nhỏ mà, nhiều chuyện vẫn còn mơ hồ lắm, thực sự dám chắc, tình cảm dành cho rốt cuộc loại tình như nhà, loại tình cảm giữa nam nữ nữa.”
Liễu Thanh Nghiên hai má đỏ ửng, đầu cúi xuống, ngón tay bất an xoắn vạt áo.
Tống Duệ nhẹ nhàng nắm lấy tay Liễu Thanh Nghiên, ánh mắt dịu dàng mà kiên định, : “ , Thanh Nghiên.
Nàng hãy tĩnh tâm , nhớ kỹ những chuyện chúng cùng trải qua.
Đan Đan
Chúng cùng núi đánh hắc hùng, lúc đó trọng thương, nàng lo lắng cho đến mức nào, quan tâm .
còn chúng cùng dầm mưa, cùng lùng sục khắp núi rừng săn bắn, cùng hái , suốt một năm nay, chúng hầu như hình bóng rời.
Phẩm cách , tính tình , cùng với tấm lòng dành cho nàng, nàng hãy suy nghĩ cho thật kỹ.”
Liễu Thanh Nghiên do dự một lát, : “Duệ ca, đây từng thích ai, từng mất trí nhớ mà, chuyện cũ nhớ rõ ?
chừng đây thành thì , dù cũng lớn tuổi .”
Tống Duệ vội vàng lắc mạnh đầu, khẩn thiết : “ , Thanh Nghiên, thề, đây thực sự từng thích nào khác, càng đừng đến chuyện thành .
Thực mấy ngày nay, những chuyện cũ cứ lúc ẩn lúc hiện trong đầu , cho đến tận hôm nay, mới nhớ tất cả.
Từ đến nay, trong lòng chỉ một nàng, quãng đời còn , cũng tuyệt đối sẽ ai khác. chỉ cả đời ở bên nàng, một đời một kiếp một đôi .”
“ thực sự nhớ chuyện cũ ? rốt cuộc ai? Gia đình ở ? làm mà thương, lưu lạc đến ngọn núi ?”
Liễu Thanh Nghiên liên tiếp đặt một tràng câu hỏi như pháo liên thanh.
thấy những câu hỏi , ánh mắt Tống Duệ trong chốc lát tối sầm , mặt tràn đầy vẻ bất lực và rối rắm.
thở dài thườn thượt, chậm rãi : “Thanh Nghiên, về phận , cùng với những chuyện , bây giờ thực sự tiện cho nàng .
Lúc nàng cứu , hấp hối sắp chết, nàng chắc chắn cũng thể đoán , g.i.ế.c .
Hiện tại phiền phức vẫn còn đó. Nếu để phận , phiền phức đó sẽ cuốn nàng, cuốn tất cả trong nhà chúng , mang đến nguy hiểm tày trời.
Qua một thời gian nữa rời khỏi đây , đợi giải quyết xong xuôi tất cả những chuyện phiền phức , sẽ lập tức trở đón nàng.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Đến lúc đó, nhất định sẽ chút giữ , cho nàng tất cả chuyện .
“Bất kể đây phận gì, mặt , vĩnh viễn Duệ ca , Tống Duệ luôn ở bên cạnh .”
Liễu Thanh Nghiên vành mắt hoe đỏ, khẽ hỏi: “Duệ ca, chắc chắn nỗi khó xử, định khi nào sẽ rời ?”
Tống Duệ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai trán Liễu Thanh Nghiên, ánh mắt tràn đầy sự quyến luyến : “Thanh Nghiên, ở cùng đón sinh thần mới . Nơi đây đối với , chính nhà, thực sự nỡ rời xa, càng nỡ xa .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một năm ở đây, những ngày tháng vui vẻ và an yên nhất trong cuộc đời .
Thanh Nghiên, trong hai tháng tới, hãy suy nghĩ thật kỹ về tình cảm giữa hai , rốt cuộc tình , tình bằng hữu, tình yêu. sẽ ép buộc , cứ từ từ suy nghĩ.”
“Ừm, , sẽ suy nghĩ thật kỹ, Duệ ca. nhớ chuyện cũ , chuyện vẫn tự với gia gia . vì sức khỏe mà ít lo lắng phiền lòng.
Hơn nữa, , cũng chào hỏi một tiếng chứ.”
Tống Duệ thẳng Liễu Thanh Nghiên với vẻ mặt nghiêm túc, khẽ : “Thanh Nghiên, trong lòng hiểu rõ, tối nay sẽ chuyện với gia gia . Tối cũng cùng đến phòng gia gia nhé.”
Hai luyên thuyên trò chuyện thêm một lúc lâu, như tiêu hóa những đổi sắp xảy .
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, Tống Duệ và Liễu Thanh Nghiên sánh bước bên về phía phòng Tống đại phu.
Tống đại phu thấy hai cùng bước , trong lòng đoán đôi phần, trêu chọc: “Ối, hai đứa cùng đến, chắc chắn chuyện gì , mau .”
Tống Duệ ánh mắt tràn đầy cảm kích và trịnh trọng, chậm rãi mở lời: “Gia gia, từ tận đáy lòng, cháu vẫn luôn xem như gia gia ruột mà kính trọng.
cháu vẫn cảm ơn và Thanh Nghiên cứu mạng cháu, cùng với ân đức giải độc lớn lao .
Hiện tại cháu nhớ chuyện cũ, chỉ những rắc rối phía cháu quá nhiều, hiểm nguy trùng trùng.
Bây giờ cháu thể cho phận cháu, chỉ sợ sẽ mang tai họa cho .
Hai đối với cháu, còn quan trọng hơn cả tính mạng . Đợi cháu giải quyết thỏa chuyện phiền phức, nhất định sẽ về.
Khi đó, cháu sẽ kể cho rõ chuyện cháu một cách tường tận.
Gia gia, cháu chỉ mong khi cháu , hai đều bình an, vui vẻ mà sống qua ngày.”
Tống đại phu khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ thấu hiểu, ân cần hỏi: “Thật sớm liệu rằng, sẽ một ngày cháu nhớ chuyện cũ, rời khỏi nơi đây. cháu định khi nào sẽ ?”
Tống Duệ về phía gia gia : “Gia gia, cháu đợi Thanh Nghiên đón sinh thần xong sẽ .”
Ông lão khẽ thở dài, hiền từ : “, thời gian vẫn còn kịp, sẽ chuẩn cho cháu ít thuốc thông dụng mang theo, ngoài xa nhà, nhức đầu sổ mũi cũng thể dùng tạm.”
“Đa tạ gia gia ! nghĩ chu đáo quá.” Tống Duệ vô cùng cảm động.
Những ngày tiếp theo, Tống Duệ tranh thủ đến huyện thành và phủ thành một chuyến.
Y liên lạc với thuộc hạ , khi trở về, như thường lệ, bận rộn quán xuyến công việc, tiệm thuốc quản lý đó.
Mặt khác, Liễu Thanh Nghiên cũng nhàn rỗi, nàng quyết định đích chạy một chuyến đến Kinh thành, để đưa cho Vương công công.
Loại vốn vật quý hiếm, vô cùng trân quý, nàng thể yên tâm để khác đưa.
Hơn nữa, trong lòng nàng hiểu rõ, giao tình giữa với , thường xuyên qua liên lạc mới thêm nồng ấm.
Hơn một tháng , Liễu Thanh Nghiên cuối cùng cũng gặp Vương công công.
gặp , nàng khỏi kinh ngạc, Vương công công cả hồng hào, rạng rỡ, dường như trẻ vài tuổi.
Xem thêm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vương công công mặt mày hớn hở, phấn khởi : “Liễu cô nương , thứ thuốc nước cô nương đưa cho , quả thần kỳ!
Hiệu quả tưởng! Những căn bệnh cũ , lập tức biến mất hết, bây giờ đôi chân , một chút cũng còn đau nữa!
đây mỗi khi trời âm u mưa gió, đôi chân cứ như lấy mạng, đau thấu xương gan! nhờ cô nương cả đấy! Chắc hẳn thứ thuốc đó tốn ít tiền nhỉ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.