Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoàn Sủng Không Có Tôi

Chương 16: 16

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

30

vẫn gọi điện thoại cho Cố Dực Chu, bảo đề phòng Đặng Ương Ương.

“Cố Hinh Nghiên, mày còn thế nào nữa?”

Trong điện thoại cũng thể , giọng điệu đối phương vô cùng tệ.

“Thế nào thế nào?”

“Cả nhà chúng tao mày hại t.h.ả.m đến mức , còn đến xem trò ? mày sắp nước ngoài, ghê gớm lắm, mày giỏi lắm, đừng gọi điện đến nữa.”

vốn định cúp máy ngay, cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Thế nào gọi hại t.h.ả.m đến mức ?”

Cố Dực Chu khinh miệt hừ lạnh: “Mày giỏi thật đấy, Cố Hinh Nghiên, bố nuôi mày lớn chừng , trơ mắt nhà chúng tao phá sản mà giúp một tay, tao xem loại như mày sẽ kết cục gì.”

“Yên tâm, kết cục tồi tệ nhất trải qua , còn kết cục hiện tại các mới đáng đời.”

xong, bên “tách” một tiếng cúp máy.

Thứ Bảy, gọi điện họ hai ngày nữa sẽ chuyển về quê.

“Hinh Nghiên, và bố mời Lục phu nhân và gia đình họ ăn một bữa cơm. Dù con cũng ở nhà lâu như , sắp tới nước ngoài cùng họ.”

từ bỏ ý định.

cần , họ thời gian.”

thời gian? cam đoan với con, chúng chỉ đơn thuần cảm ơn thôi.”

nghĩ con sẽ tin lời ?”

Trong điện thoại, im lặng một lúc.

“Hinh Nghiên, gần đây nhớ nhiều chuyện đây, cảm thấy với con. Nhân lúc con nước ngoài, xin con, thành tâm thành ý cảm ơn Lục phu nhân, bất kỳ ý đồ nào khác, con thể đồng ý với ?”

Nửa lúc .

“Lục phu nhân mấy ngày ở nhà.”

…”

“Con hỏi Lục Dĩ Tuần xem rảnh .”

“… Cũng , dù ý chúng đến .”

31

Ngày hôm , Cố Dực Chu gửi định vị trang trại cho .

khi , vẫn chút do dự, kéo Lục Dĩ Tuần : “Thật cần , em một .”

Đối phương cụp mắt xuống, đôi lông mày sâu thẳm nở một nụ .

“Chỉ ăn cơm với bố em thôi, em cần căng thẳng quá ?”

thở dài: “Họ chắc chắn chuyện gì , chừng hỏi mượn tiền, tuyệt đối đừng để ý đến họ.”

Lục Dĩ Tuần ngoan ngoãn gật đầu: “, lời em.”

ăn tối, nên khi đến trang trại trời tối. nhiệt tình chào đón và chào hỏi Lục Dĩ Tuần, bố cũng nở một nụ hiếm hoi.

Cố Dực Chu và Đặng Ương Ương đều mặt.

bàn ăn, Lục Dĩ Tuần chuyện tao nhã, phong độ, trông thích , liên tục trò chuyện với . Đặng Ương Ương ở bên cạnh nhiệt tình rót , hai mắt suýt nữa dán lên mặt Lục Dĩ Tuần.

Món gà cay chút cay, sặc ngừng, Đặng Ương Ương vội vàng ngoài lấy cho một ly nước đá.

“Chị, chị chứ.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/doan-sung-khong-co-toi/16.html.]

Đối diện với ánh mắt quan tâm , lộ vẻ gì nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm nhỏ.

Giữa chừng, Lục Dĩ Tuần ngoài điện thoại.

do dự, vài thôi: “Hinh Nghiên… nhà Lục phu nhân giàu như , đưa thêm hai nước ngoài cũng nhỉ? con học giỏi như thế, chuyển về quê thật đáng tiếc. Ương Ương cũng về quê, …”

đặt đũa xuống, mặt cảm xúc .

đột nhiên im bặt, tiếp nữa.

Ăn cơm xong, chút buồn ngủ, bên ngoài màn đêm buông xuống.

“Nếu con buồn ngủ thì lên phòng khách nghỉ ngơi một lát , con và Lục thiếu gia tối nay đừng về. Bố con đặt mấy phòng khách ở trang trại , mỗi một phòng, chuyện với con thêm một lúc.”

Lòng chợt lạnh .

Cho đến khi đối phương đưa đến cửa phòng khách, gọi đang định rời .

, chắc hẳn phận Lục Dĩ Tuần chứ.”

chút khó hiểu : “Đương nhiên, làm ?”

làm , con chỉ nhắc một chút, con trai cả chủ tịch tập đoàn Hàn Lâm Lục Chấn Nam, cũng thừa kế tương lai cả gia đình họ Lục, hy vọng thể hiểu rõ điểm .”

Vẻ mặt sững sờ, đôi mắt xám xịt dường như co một chút, lập tức đầu .

.”

32

đoán bố chuyện giấu , ngờ họ điên cuồng đến mức dám phóng hỏa.

Đến khi nhận thấy khói bay phòng, hành lang bùng lên ngọn lửa dữ dội.

sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng chạy ngoài tìm Lục Dĩ Tuần, phát hiện cửa cách nào mở .

Ngọn lửa bên ngoài ngày càng mạnh, tim đập ngày càng nhanh.

Chú Vương?

đột nhiên nhớ , Lục Dĩ Tuần vẫn luôn bảo chú Vương đợi chúng ở bên ngoài trang trại.

vội vàng rút điện thoại , còn kịp bấm thì cửa sổ phía truyền đến một tiếng động lớn.

đầu , chỉ thấy chú Vương cầm một chiếc búa sắt, đập tan nát chiếc cửa sổ hợp kim nhôm ban đầu.

“Tiểu thư Hinh Nghiên, mau khỏi đây.” Chú Vương gọi .

vội vàng chạy qua, lo lắng hỏi: “Lục Dĩ Tuần ?”

“Thiếu gia Dĩ Tuần ngoài , ở bên .”

thở phào nhẹ nhõm, thò đầu xuống cửa sổ, quả nhiên thấy đối phương con đường đá xanh.

Nhanh chóng leo lên bệ cửa sổ, mặc dù cách khá cao, lúc cũng thể lo lắng nhiều , chỉ thể c.ắ.n răng nhảy xuống.

May mắn Lục Dĩ Tuần đỡ vững vàng.

suýt dậy , tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống.

Vì quá sợ hãi, Lục Dĩ Tuần thấy sắc mặt trắng bệch, giọng điệu quan tâm: “ ?”

ôm ngực, sợ hãi : “May mà , nếu em chỉ thể tự sát tạ tội.”

còn : “ khoa trương đến thế ?”

hề khoa trương, cho dù em một trăm cái mạng cũng đủ để đền cho cái mạng .”

33


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...