Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối
Chương 6: Dinh Thự Trong Khu Rừng
Bóng đêm bao trùm lên bộ khu rừng. Từng tán cây cao vút đan xen , nuốt chửng lấy chút ánh sáng yếu ớt còn sót nơi chân trời. khí ẩm ướt, đặc quánh mùi rêu mốc và đất ẩm, len lỏi qua từng kẽ lá, khiến cảm giác như đang chính khu rừng theo dõi.
Giữa nơi tăm tối đó, lặng lẽ bước .
Đối với thường, việc xác định phương hướng trong khu rừng điều tưởng, với thì khác. Từ nhỏ, khả năng trong bóng tối hơn khác một món quà kỳ lạ mà chẳng nên cảm ơn nguyền rủa. Cũng vì thế mà dân làng thường nhờ dẫn đường qua rừng những đêm trăng. Họ trả công hậu hĩnh, ánh mắt sợ hãi họ mỗi khi khiến lòng lạnh lẽo.
Nhờ những năm tháng , đôi mắt giờ đây chẳng khác gì mắt dã thú. Dù trong màn đêm đặc quánh, vẫn thể thấy rõ từng gốc cây, từng chiếc lá rơi, thậm chí cả những con côn trùng nhỏ đang bò gỗ mục.
dừng , quan sát xung quanh. thứ vẫn yên ắng… quá yên ắng. Đột nhiên, một tia sét chói lòa xé toạc bầu trời. Cả khu rừng rực sáng trong thoáng chốc. Ánh sáng soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt, tái xanh con thây ma mà trói gốc cây gần đó. Nó bất động từ nãy giờ, tưởng như c.h.ế.t hẳn. khi tia chớp tắt, thấy mí mắt nó khẽ giật.
Một lát , đôi mắt đục ngầu mở .
nheo mắt, giọng trầm xuống:
“Cuối cùng thì mi cũng tỉnh . lắm, vài câu hỏi. Nếu biến thành củi khô, thì trả lời cho tử tế.”
Xem thêm: Dung Yêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Con thây ma quanh, dừng ánh mắt ở . Nó khẩy, giọng khàn đục như tiếng sắt nghiến.
“Ngươi nghĩ… sợ ngươi , con ? Chủ nhân … sẽ để ngươi sống sót .”
cau mày. “Chủ nhân ngươi?”
“. Kẻ sẽ sớm thống trị khu rừng .”
Giọng nó mang theo một sự tôn sùng cuồng tín. Thấy thế, vội chen ngang, chỉ yên lặng lắng . Dù , lời một kẻ bắt sống bao giờ cũng đáng giá hơn đòn tra tấn.
vài phút im lặng, nó tiếp tục, dường như tự thấy hả hê khi khoe khoang:
“Chủ nhân một sinh vật vĩ đại một ma cà rồng thuần huyết, hậu duệ Ngũ Nguyền Dương Gia, một trong năm đại tộc cổ xưa nhất. Ngươi… chẳng thể tưởng tượng nổi sức mạnh ngài . Cả khu rừng , sớm muộn cũng sẽ thuộc về ngài!”
nhướng mày. Ma cà rồng?
Từ đến nay, chỉ nghĩ chúng sinh vật trong truyền thuyết, thứ chỉ tồn tại trong truyện cổ. Thế giới … hóa vẫn còn quá nhiều điều đến.
“Thế… ngoài ma cà rồng ,” hỏi khẽ, “vẫn còn những sinh vật nào khác ?”
Con thây ma thoáng chần chừ, ánh mắt lóe lên vẻ gian manh. nó bật .
“Ngươi tưởng ngu ? moi thêm thông tin hả? Ha… ha ha ha!”
Giọng khàn khàn nó vang vọng giữa rừng, khiến mấy con quạ đen cao cũng hoảng sợ bay lên.
gì, chỉ chậm rãi rút con d.a.o găm trong túi áo . Ánh thép lạnh lóe lên trong bóng đêm, phản chiếu đôi mắt đục nó.
“Tao hỏi nữa. ?”
Con thây ma khựng . Giọng nó run lên:
“Nếu… nếu ngươi làm gì , chủ nhân sẽ xé xác ngươi ”
“Xoẹt!” vung tay, lưỡi d.a.o chỉ sượt qua cây bên cạnh, để một vết cắt sâu, mảnh gỗ rơi phịch xuống đất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tiếp theo,” chậm rãi, “sẽ cổ họng mày.”
Mồ hôi lạnh chảy dài trán nó. Con thây ma run rẩy quỳ xuống, gào lên:
“Xin… xin tha mạng! Ngài hỏi gì cũng , chỉ xin đừng g.i.ế.c !”
gật nhẹ. “. .”
Giọng nó lạc trong nỗi sợ:
“Khu rừng … ba cửa ải. Thứ nhất bãi tha ma nơi sinh những kẻ như , cũng chính nơi ngươi đang . Thứ hai vùng đất vực thẳm, nơi mặt đất rạn nứt và bóng tối bao giờ tan. Thứ ba… vùng đất sương mù, nơi thứ đều biến mất trong làn trắng xóa. Càng sâu, quái vật càng mạnh. ai từng qua cả ba mà còn sống.”
im lặng suy nghĩ một lúc. “ khi vượt qua cả ba thì ?”
Con thây ma cúi đầu, giọng run rẩy:
“Ở trung tâm… Dinh Thự Hắc Nguyệt. Một nơi bao phủ bởi kết giới cổ xưa, sinh vật nào thể tiến . chủ nhân khu rừng vị ma cà rồng đang ở trong đó.”
Dinh thự giữa rừng sâu… Một kết giới thể phá… thứ như truyền thuyết, ánh mắt nó hề dối.
khẽ nheo mắt. “Chỉ thế thôi ?”
“… chỉ đến đó. Thật đấy!”
thở dài, thu d.a.o .
Xem thêm: Thập Lục Nương (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Thôi . Xem như ngươi chút giá trị.”
Nó ngẩng lên, ánh mắt cầu khẩn.
“… ngài tha cho chứ?”
tài năng
nó một lúc lâu khẽ đáp:
“Chừng nào còn cần đường , ngươi còn sống.”
“Đường ?” – Nó ngạc nhiên.
“. Dẫn đến cửa ải thứ hai. Vực thẳm.”
Gương mặt con thây ma nhợt nhạt hẳn .
“Ngươi… ngươi điên ! ai từng từ đó”
mỉm , cắt ngang:
“Thì sẽ đầu tiên.”
Tia sét lóe sáng cao, soi rõ khuôn mặt – lạnh lẽo, đầy quyết tâm. Trong khoảnh khắc , gió rít qua những tán cây, mang theo âm thanh mơ hồ như tiếng ai đó đang trong bóng tối.
Và sâu trong rừng, nơi ánh sét chạm tới, một đôi mắt đỏ rực như m.á.u khẽ mở .
Chưa có bình luận nào cho chương này.