Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Diệp Phù

Chương 7: 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lê Lạc Lạc cũng xổm mặt , nàng đầy vẻ kiêu ngạo.

"? Tỷ tỷ vẫn tự lừa dối ? phương Bắc, nếu Vương gia cho những điều , thì thể từ ?"

Thì hết đến khác cho giải thích vì hân ?

?

"Tỷ tỷ chắc chắn khó hiểu, tại tỷ giúp Vương gia mà hành hạ tỷ như ?"

"Thực nam nhân, điều quan tâm nhất chẳng qua trinh tiết mà thôi, Vương gia thấy dơ bẩn, cưới , một để thế nhân thấy nặng tình xưa, hai để thỏa mãn chấp niệm thời niên thiếu."

" khi sảy thai, Vương gia còn sẽ nâng làm Chính Phi, rằng đùa giỡn ngươi đủ , vốn định bỏ , ai ngờ đột nhiên mù mắt, nếu Vương gia bây giờ bỏ ngừơi, thế nhân nhất định sẽ cho rằng tâm địa độc ác vô tình."

" gánh lấy tiếng đó. Nên khuyên , chỉ canh chừng , nhất nha ngừơi cũng đừng hòng bước khỏi Vương phủ nửa bước."

Hóa ?

Nên mới đồng ý cho Tiểu Hạnh về nhà đẻ .

sợ nàng linh tinh làm ô danh ?

Thật đáng a.

suýt chút nữa thật sự nghĩ nỡ xa , lo lắng Tiểu Hạnh mách lẻo, khiến phụ mẫu đón về ư?

Một trận tanh ngọt đột nhiên dâng lên nơi cổ họng, m.á.u phun làm bẩn áo Lê Lạc Lạc.

Nàng hét lên nhảy dựng, đẩy cửa viện chạy xộc .

ôm lòng.

Cánh tay siết ngày càng chặt, bên tai dường như ai đó đang kêu gào.

Đầu đau như nổ tung.

Trong cơn hỗn độn, mơ mơ màng màng, thấy còn sống bao lâu nữa.

thấy lóc đòi g.i.ế.c .

thấy tiếng Tiểu Hạnh nguyền rủa.

Ý thức bắt đầu mơ hồ.

trôi qua bao lâu, đột nhiên thấy giọng phụ mẫu.

Mí mắt nặng trĩu cuối cùng cũng nhấc lên.

thấy tóc phụ mẫu ngày càng bạc, gương mặt già nua, vươn tay sờ họ, chút sức lực nào.

"Phù nhi, con chịu khổ , phụ đưa con về nhà."

Khi phụ vươn tay ôm , lắc tay khó khăn mở lời:

"Phụ , con nặng."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/diep-phu/7.html.]

"Nữ nhi ơi, con gầy như da bọc xương , nặng chỗ nào?"

Mẫu than , Phụ mắt đỏ hoe cẩn thận ôm lên.

"Phù nhi phụ nặng, phụ thể ôm nổi."

Chỉ , bước chân phụ cuối cùng vẫn bước qua khỏi cửa.

quỳ mặt ông, đủ sức ngẩng đầu, chỉ thấy giọng khàn đặc đó:

"Nhạc phụ, xin để Phù nhi ở với con."

"Ở với ngươi? Để ngươi tiếp tục hành hạ nữ nhi ?"

"Đồ súc sinh lòng lang sói! Năm đó Phù nhi vì giải quyết cơn nguy cấp biên ải ngươi mới gả Đỗ gia, đứa con độc nhất Đỗ gia một kẻ còn hỗn đãn hơn ngươi, thường xuyên đ.á.n.h mắng Phù nhi, chỉ vì trong lòng nàng còn ngươi."

"Lúc liều cái mũ quan cũng đưa Phù nhi , nàng sợ , Đỗ gia gây khó dễ cho ngươi."

💥Hi ! Bạn đang truyện nhà dịch Mây Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Núi ) để nhận thông báo ngay khi truyện mới nhé!

"Nhạc phụ, gì?"

chút chán ghét, hết , cần gì giả vờ?

"Phụ , thôi, Phù nhi mệt."

thực sự mệt mỏi vô cùng, phụ đá văng đang ngẩn ngơ .

Ông ôm về nhà suốt dọc đường.

đường nhiều đang , còn sức để xem họ ai.

, cuối cùng cũng trở về nhà .

Trong khuê phòng , mẫu chải kiểu tóc lúc còn lấy chồng cho .

hành lang hoa xuân.

Một nụ hoa thò đầu từ bậc đá, bộ dạng nó nở, ai ngờ một con chim đột nhiên mổ mất nụ hoa đó.

Mí mắt thật nặng, Tiểu Hạnh quá lớn tiếng.

Phụ mẫu bảo nàng đừng , sẽ khiến an lòng .

Thế , bên tai chỉ còn tiếng nức nở Tiểu Hạnh.

Hình như còn .

Còn cái đuôi bám dai dẳng thời niên thiếu đang gọi tên từng tiếng.

Chỉ cái đuôi bám dai dẳng trông như thế nào, thể nhớ rõ nữa.

Thôi kệ thôi.

Cuộc đời a, rốt cuộc cũng giống như nụ hoa nhỏ trong bậc đá , đến c.h.ế.t cũng thể thoải mái nở hoa một .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...