Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Diệp Phù

Chương 1: 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ba năm , vẫn độc nữ Đại Lý Tự Khanh với một lòng tòng quân.

Tống Khuynh con cháu nhà tướng, gia tộc phong Hầu, chỉ đấu gà dắt chó, công t.ử bột Hầu phủ.

Một ngoài ý , đ.á.n.h một trận, từ đó trở thành tiểu tùy tùng .

💥Hi ! Bạn đang truyện nhà dịch Mây Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Núi ) để nhận thông báo ngay khi truyện mới nhé!

Dần dần, Chiêu Kinh ai cũng Tống Khuynh cô vợ nhỏ , ngay cả cha cũng bắt đầu bàn chuyện hôn sự với Tổ phụ Tống Khuynh.

biến cố đột ngột xảy , cha và trưởng t.ử trận, buộc trận.

Nào ngờ thế sự vô thường, ba năm , trở thành Dị Tính Vương chiến công hiển hách, còn trở thành quả phụ cưỡng ép cưới.

phu quân khuất , chính tay chặt đầu.

Chiêu Kinh ai cũng ngưỡng mộ , ngay cả tổ mẫu cũng khuyên nên đủ, rằng một góa phụ như tái giá thành Vương Phi, chuyện từng trong sử sách, nên ơn.

nên ơn điều gì đây?

ơn Tống Khuynh diễn tuồng xuân cung với nữ t.ử lầu xanh ngay mặt đêm tân hôn ư?

ơn Tống Khuynh giải thích mà chỉ một mực giày vò ư?

ơn sắp c.h.ế.t mà còn nửa đêm lôi dậy làm đồ ăn cho ái cơ Tống Khuynh ư?

ơn chút nào.

Lúc đầu cũng phẫn nộ, dần dần, chấp nhận phận.

Đại phu vết m.á.u bầm trong đầu lan rộng, còn sống bao lâu nữa.

Nha cận Tiểu Hạnh khuyên nhất định nghĩ thoáng, cố gắng ngày nào ngày đó, ít nhất còn thể khiến phụ mẫu đỡ đau lòng thêm hai năm.

Thế , mỗi khi Tống Khuynh dẫn phủ, bảo làm đồ ăn thì làm đồ ăn, bảo xổm bên cạnh quạt khi họ hành sự, nhịn cơn đau ở tim mà làm theo.

càng ngoan ngoãn như , Tống Khuynh ngược càng vui.

đuổi đám cơ , bóp cổ quăng lên giường, hỏi hỏi ghen, vì tức giận.

thở dài một , mà trong ký ức luôn lẽo đẽo theo , đuổi theo :

"A Phù, lớn lên nàng gả cho làm vợ ?"

đầu búng trán một cái, chống nạnh với :

" nha."

Lúc cúi đầu xuống, : "Đợi lớn lên, cưới ngươi về nhà."

lập tức vui hớn hở, gật đầu như gà mổ thóc.

"Thế cũng thế cũng , dù nhà vẫn còn ca ca nối dõi tông đường, cha mấy hôm còn gửi thư trông cậy ."

chọc , buột miệng : "Đồ ngốc."

Tống Khuynh đang đè lên sững sờ, mày mắt tuấn tú giãn đôi phần, nhíu chặt :

" , bổn Vương chính đồ ngốc, chỉ đồ ngốc mới nàng đùa bỡn xoay vòng vòng."

"Diệp Phù, năm đó ở chốn lao tù, nàng bỏ rơi gả cho kẻ thù gia tộc , từng nghĩ đến ngày hôm nay?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/diep-phu/1.html.]

Nghĩ đến những giải thích cắt ngang, mệt mỏi mở lời, chọc giận .

đột nhiên túm lấy cổ áo , quăng xuống giường.

Đầu va bàn gỗ đàn hương bốn góc, mắt một trận mơ hồ, hầu gọi đến kéo về viện .

Tiểu Hạnh lóc bò đến bên , nàng thấy khóe trán chảy máu, bệnh ở trong đầu, dám động đậy lung tung, sốt ruột đến phát .

"Tiểu thư, chúng về thôi, lão gia , chỉ cần sống vui, ông lúc nào cũng thể đón về."

Cơn choáng váng trong đầu nhẹ bớt , chống dậy, Tiểu Hạnh lúc mới dám đỡ .

"Tề Vương đăng cơ, vốn thích cha vì đây cha cận với Sở Vương, giáng chức ông hết đến khác, nếu nể mặt Tống Khuynh, cha sớm c.h.é.m đầu như khác ."

"Tiểu Hạnh, phụ mẫu khó xử, ngươi đừng cho họ ?"

" tiểu thư..."

" , sẽ nhanh chóng qua thôi."

"Vương Phi, Vương gia qua hầu hạ."

"Đợi một chút, đại phu khám bệnh cho Vương Phi vẫn đến."

Tiểu Hạnh chắn bên ngoài, ngăn quản gia.

"Vương Phi, xin mời di giá, nếu lão nô cũng dễ ăn ."

"Ngươi..."

"Thôi Tiểu Hạnh, qua đó."

Tống Khuynh chịu khi thấy , cũng thể sống thiếu , nếu chậm trễ một lát, e rằng làm khó xử.

An ủi xong Tiểu Hạnh, đeo dải vải buộc ngang trán cửa, ngờ đến viện Tống Khuynh, thấy một mỹ cơ thường gặp bước .

Mỹ cơ Thanh Yên Lâu, khi gặp Tống Khuynh chỉ bán nghệ bán .

Bây giờ cũng coi khách quen trong viện Tống Khuynh.

sủng ái, nên nàng bao giờ để mắt.

còn chút kiêng dè, hôm nay vô cùng ngang ngược.

"Ôi, đầu Vương Phi làm thế?"

"Cô nương, sáng nay Vương gia đánh."

Nha lưng nàng che miệng , nàng cũng , dùng ngón tay chọc trán .

hèn mọn đến mức nào mặt Tống Khuynh, đó cũng vì phụ mẫu , nàng cái thá gì, thật sự nghĩ mèo ch.ó nào cũng thể trèo lên đầu mà tè ?

Thầy t.h.u.ố.c tức giận, khoảnh khắc cũng cần nữa.

Nào ngờ, mới giơ tay lên, trong đầu truyền đến cơn đau dữ dội, vững ngã ngửa .

Cũng chính lúc , Tống Khuynh bước .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...