Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu

Chương 11

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngay lúc Thẩm Thục Dao đang ghen tị vì Nhị Hoàng tử Thẩm Thục Nguyệt bằng ánh mắt chiếm hữu, nàng hận thể khiến Thẩm Thục Nguyệt biến mất khỏi yến tiệc ngay lập tức, thì Trưởng Công chúa ở vị trí chủ tọa lên tiếng.

“Hôm nay, bản cung mời đến nhiều hơn năm ngoái vài vị công tử tiểu thư thế gia tài hoa. Tiệc hôm nay chúng hãy chơi chút gì mới mẻ .”

Trưởng Công chúa đảo mắt khắp tiếp lời: “Bình thường các yến tiệc đều chỉ ăn uống trò chuyện. Hôm nay, thử làm thơ phú ca vịnh cho hợp cảnh thế nào? Nếu chư vị ý kiến nào khác cũng thể đề xuất.”

An Ninh Quận chúa đầu tiên lên tiếng: “Dì mẫu, An Ninh một đề nghị. Chi bằng chúng lấy hoa trong vườn làm đề tài, mỗi làm một bài thơ thì ?”

An Ninh Quận chúa con gái tông , bình thường vì Trưởng Công chúa con cái, nên nàng thường xuyên qua Trưởng Công chúa yêu quý, phá lệ phong làm Quận chúa.

“Ừm, An Ninh đề nghị tồi. chúng sẽ theo thứ tự lớn nhỏ nữa, mỗi nửa nén nhang để một bài thơ giấy, cùng thưởng thức. Chư vị thấy đề nghị bản cung thế nào?”

“Lời đề nghị cô mẫu, cháu thấy thật mới mẻ, thử sức.” Nhị Hoàng tử đầu tiên đáp lời. lượt hưởng ứng đồng ý.

Khi nhang châm, mỗi đều bắt đầu chuẩn thơ ca. văn tài bắt đầu , còn hạn chế thì vẫn đang suy nghĩ.

nửa nén nhang trôi qua nhanh. Hết giờ, đều ngừng bút. Nha , tiểu tư bên cạnh mang những bài thơ dán lên giá trưng bày chuẩn sẵn.

dậy xem thơ. Đa thơ mỗi đều tầm thường, ngẫu nhiên cũng vài bài , nhân danh tao nhã khen ngợi đôi lời.

Khi thấy bài thơ đề tên Thẩm Thục Nguyệt, Lục Hoàng tử vốn thích làm văn làm thơ nhất, liền liên tục khen ngợi: “Tuyệt diệu! Thật tuyệt diệu!”

tiếng khen thu hút, dừng thưởng thức bài thơ, ai nấy đều ngừng tán thưởng.

“Đình tiền Thược dược yêu vô cách, Trì thượng Phù cừ tịnh thiểu tình. Duy hữu Mẫu đơn chân quốc sắc, Hoa khai thời tiết động kinh thành.” Lục Hoàng tử lớn tiếng ngâm nga.

đều Thẩm Thục Nguyệt từ nhỏ sống quê, tuy cho nàng.

việc các gia đình quyền quý kinh thành vợ kế thì ai nấy đều rõ. Chẳng qua đây màn kịch nương kế ghét bỏ con gái riêng, hãm hại nàng đến nỗi về quê mà thôi. Vợ kế làm thể thật lòng dạy dỗ đích nữ vợ .

nuôi dưỡng ở vùng quê chắc chắn sẽ ai dạy dỗ cầm kỳ thi họa. Thế mà, một bài thơ Thẩm Thục Nguyệt lật đổ nhận thức cố hữu bọn họ.

Đa đều cảm thấy lời đồn sự thật, Thẩm Thục Nguyệt kẻ dốt nát vô dụng, thậm chí còn hơn cả Thẩm Thục Dao, mệnh danh tài nữ kinh thành. Cũng cho rằng nàng chỉ may mắn làm trúng bài thơ , mỗi đều ôm một suy nghĩ riêng.

Thụy Vương ngoài quan sát, trong lòng cũng kinh ngạc. Thẩm Thục Nguyệt chỉ tự xưng y thuật, mà văn tài cũng tồi. Y tự hỏi nàng còn điều gì bất ngờ hơn .

Trong thông tin y điều tra cũng hề mục Thẩm Thục Nguyệt học cầm kỳ thi họa. Xem nàng ẩn giấu sâu, Thụy Vương chợt tìm hiểu thêm về nàng.

Lúc Thẩm Thục Dao mắt phun lửa. Nàng xúi giục Quận chúa tìm cách làm khó Thẩm Thục Nguyệt, bài thơ chính nàng làm tầm thường, chú ý.

lúc Thẩm Thục Dao đang tức giận trong lòng, tiếng An Ninh Quận chúa vang lên: “Bài ngươi chép ở đó ? Dám mang đến yến tiệc Trưởng Công chúa để lừa gạt quý nhân, ngươi thật quá to gan!”

Thẩm Thục Nguyệt bật : “Quận chúa đây gán cho tội danh gì? khác xúi giục nên cố ý gây khó dễ cho ? Nếu Quận chúa cho rằng chép, thì thể tìm tác phẩm gốc hãy đến chất vấn . Bằng , lời buộc tội vô căn cứ Quận chúa, sẽ hiểu Quận chúa cố tình gây sự.

Kể từ khi hồi kinh, đây đầu tiên gặp mặt chư vị, cũng từng chỗ nào đắc tội. nghĩ Quận chúa cũng sẽ vì tư oán mà nhắm , Quận chúa ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Ngươi, hỗn xược! một kẻ mắt sắc miệng lưỡi bén nhọn. Con ranh nhà quê ngươi dám chuyện với bổn Quận chúa như !” An Ninh Quận chúa đáp trả đến mức mất cả chừng mực.

Trưởng Công chúa kịp thời lên tiếng: “An Ninh, đừng hồ ngôn loạn ngữ! Đây vị Thụy Vương phi tương lai.”

An Ninh lấy lý trí. Nàng cứ một tiếng ‘con ranh nhà quê’ chỉ làm mất mặt phủ Thẩm, mà còn làm mất mặt cả Trưởng Công chúa và Thụy Vương.

Yến tiệc Trưởng Công chúa quyền quý, nàng hạ thấp Thẩm Thục Nguyệt chính hạ thấp đẳng cấp yến tiệc Trưởng Công chúa. Hơn nữa, Thẩm Thục Nguyệt còn mang danh vị hôn thê Thụy Vương. Ở nơi giới quyền quý kinh thành tối thượng , đây hành động vô cùng mất thể diện.

An Ninh thoáng rùng sợ hãi. Tuy bề ngoài dì mẫu thiết với nàng, kẻ cực kỳ coi trọng lễ tiết và khí độ.

Nàng tức giận trừng mắt Thẩm Thục Nguyệt gì nữa.

“Thẩm tiểu thư đừng trách An Ninh, con bé chỉ tùy hứng.” Trưởng Công chúa dùng một câu ‘tùy hứng’ để qua loa cho xong chuyện.

Thẩm Thục Nguyệt cũng dây dưa, mỉm : “.”

Trưởng Công chúa thấy Thẩm Thục Nguyệt cũng xem như điều, bèn tiếp: “Văn tài Thẩm tiểu thư hề thua kém em gái, xem Thẩm Tướng mời danh sư dạy dỗ. thầy tiểu thư ai?”

“Bẩm Trưởng Công chúa, phủ Thẩm mời danh sư dạy dỗ thần nữ. Thần nữ ở quê vô tình gặp một vị tiên sinh ẩn cư khai mở trí tuệ cho tiểu nữ, truyền thụ cho vài kiến thức và đạo lý.”

“Ồ, Thẩm tiểu thư thật thông tuệ hơn . Triệt nhi phúc .” Trưởng Công chúa ngờ thấy câu trả lời như , chút ngượng nghịu, cũng chút đau lòng cho đứa trẻ .

đều xì xào bàn tán. Đây chứng thực , phủ Thẩm thật sự màng sống c.h.ế.t đích nữ, ngay cả việc dạy dỗ khai sáng cũng hề quan tâm.

Nhà ai cũng những chuyện xí, đều che đậy kín mít. Thẩm đại tiểu thư thật gan, giấu giếm chút nào. xì xào bàn tán như đang một vở kịch .

Thẩm Thục Dao thấy, trong lòng kinh hãi. Nếu ngoài đều phủ Thẩm hà khắc với đích trưởng nữ, thì tai tiếng đầu tiên sẽ đổ lên đầu mẫu nàng . Nàng tuyệt đối thể để chuyện xảy .

“Vẫn tỷ tỷ lợi hại, tiểu tự thán bằng. Từ nhỏ mẫu mời tiên sinh dạy dỗ cho hai tỷ , hồi nhỏ tỷ tỷ chịu học, khiến tiên sinh tức giận bỏ . Nay tỷ cơ duyên lớn gặp danh sư chỉ dạy, còn văn tài xuất chúng thế . đây, từ nhỏ ngoan ngoãn theo tiên sinh học tập bao năm, cái đầu óc ngu dốt quả nhiên bằng tỷ tỷ.”

Những lời khen ngợi Thẩm Thục Dao, thật sự giả dối độc địa.

Những đang xem kịch thêm một phiên bản mới, sự tò mò trong lòng khơi dậy, ai nấy đều im lặng chờ tiếp. khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Ồ? Mời tiên sinh dạy dỗ ? vị tiên sinh đó má ma bắt giặt giũ nấu cơm trong tháng chạp rét buốt? trang đầu bắt đồng cỏ dại trời mưa như trút nước? nha dùng roi quất nếu chịu ăn cơm thiu? tiểu tư nhấn đầu xuống nước? cũng những vị tiên sinh như khai sáng và dạy dỗ ?”

“Phụt. Đây hành hạ đến c.h.ế.t ! Sự khai sáng phủ Thẩm thật lạnh lẽo. Thẩm đại tiểu thư học cũng lẽ thường tình.” Thế tử phủ Khang Vương châm biếm.

sự thật! Đại tỷ tỷ, tỷ đang vu oan cho khác! Phụ , mẫu luôn xem tỷ châu báu trong lòng bàn tay mà yêu thương, tỷ vô lương tâm như ?” Thẩm Thục Dao trưng vẻ mặt bạch liên hoa.

Nhị Hoàng tử thấy tri kỷ đau khổ nên thể chịu đựng nữa: “Thẩm đại tiểu thư, cô nương cô nương tùy tiện vu vạ như sẽ sợ làm tổn thương lòng cha , sợ chê phủ Thẩm ?”

“Ha, Nhị Hoàng tử làm sự thật? Chẳng lẽ Nhị Hoàng tử am hiểu về phủ Thẩm?”

Hoàng tử kết giao riêng với đại thần điều đại kỵ. Nhị Hoàng tử chỉ Thẩm Thục Nguyệt: “Hỗn xược!”

Một giọng lạnh lùng vang lên: “Kẻ nào hỗn xược?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...