Đi Đến Nơi Có Em
Chương 11
khi cửa, Triệu Lẫm An lấy chiếc nhẫn kim cương màu hồng đó, đeo ngón giữa .
đó, ôm eo , bước phòng Lục Dật Thừa.
Vết thương Lục Dật Thừa đều ở lưng, nên chỉ thể thảm hại sấp.
Khi thấy tiếng động, khó nhọc mở mắt.
Chỉ trong thoáng chốc, ánh sáng yếu ớt trong mắt tan biến còn dấu vết.
máy móc mở lời, như một công cụ cảm xúc, chỉ lời thoại.
"Lục Dật Thừa."
"Đừng ngốc nữa."
" đáng ."
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Triệu Lẫm An cầu hôn ."
"Chúng làm lành ."
cứng đờ giơ tay đeo nhẫn kim cương cho xem:
" đừng gây sự với bố nữa, lời họ , họ vì cho mà."
"Kiều Kiều chỉ giận dỗi thôi, cũng thấy đấy, và cô làm lành ."
"Đừng bướng bỉnh nữa, tĩnh dưỡng thể cho ."
Triệu Lẫm An xong thì gọi làm :
" mời bác sĩ lên đây, xử lý vết thương cho tứ thiếu gia nhà các ."
làm nhanh dẫn bác sĩ và y tá lên lầu.
Mà từ khi và Triệu Lẫm An cửa cho đến bây giờ.
Lục Dật Thừa một lời nào.
Cho đến cuối cùng, Triệu Lẫm An nắm tay rời .
Khi sắp đến cửa phòng, Lục Dật Thừa đột nhiên gọi tên .
"Kiều Kiều."
Bước chân chợt như đóng đinh , thể nhúc nhích.
dám đầu , sợ thấy khuôn mặt đầy nước mắt .
"Tối qua về kịp, em ăn cơm ?"
lắc đầu theo bản năng, vội vàng gật đầu bừa bãi.
"Đừng lúc nào cũng nhịn ăn tối để giảm cân, cho sức khỏe ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khó khăn xong, dường như chạm vết thương, đau đến mức thở cũng loạn nhịp.
cố gắng nhịn, sợ sẽ bật thành tiếng, chỉ thể vội vàng kéo cửa sải bước ngoài.
Triệu Lẫm An đầu Lục Dật Thừa: " cứ tĩnh dưỡng vết thương cho , những chuyện cần bận tâm."
Khi bước khỏi tòa nhà , mới buông thả bản bật .
Triệu Lẫm An nhanh chóng đuổi kịp : "Nam Kiều."
hất tay : "Triệu Lẫm An, ở một một lát."
" đưa em về."
" ở cùng ."
dùng sức tháo chiếc nhẫn , ném cho : "Triệu Lẫm An, đừng đến tìm nữa."
"Nam Kiều..."
"Như ý ."
" còn yêu nữa ."
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
"Nam Kiều!" Triệu Lẫm An giữ chặt vai , lông mày nhíu chặt, đáy mắt ẩn chứa sự tức giận, còn vẻ bình tĩnh như .
"Em yêu , chẳng lẽ em yêu Lục Dật Thừa?"
"Các mới quen bao lâu? Chúng ở bên bao lâu ?"
"Nam Kiều, em theo ba năm, cả Bắc Kinh ai , em phụ nữ ."
" ai dám phụ nữ Triệu Lẫm An ."
"Nam Kiều, em cứ việc thử xem."
dáng vẻ lúc , mà kìm mà bật .
"Triệu Lẫm An, nghĩ quan tâm đến những thứ ?"
"Cùng lắm cô đơn đến già, đáng sợ lắm ?"
"Để về bên ? Để trong một thời điểm xác định nào đó trong tương lai, thỉnh thoảng nhớ về nỗi nhục nhã và thảm hại khi đêm đó đang làm chuyện nửa chừng đẩy ?"
"Để mãi mãi bất an thấp thỏm lo lo mất, sợ hãi bỏ rơi?"
"Triệu Lẫm An, từng yêu ."
" những sự khờ dại, mắc một đủ ."
xong, đẩy tay , xoay bước ngoài.
"Nam Kiều, em nhất định ' thấy quan tài đổ lệ' ?"
", nhất định như ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.