Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Nay Trộm Hôn Em

Chương 33: Bữa sáng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sáng sớm.

Ký túc xá 303 đột ngột tỉnh giấc bởi một tiếng chuông báo thức chói tai.

"Chết tiệt, chuông báo thức ai tắt thế?"

Tống Y Y bật dậy khỏi chăn, vỗ n.g.ự.c : "Sợ hết hồn, tớ cứ tưởng hôm nay học."

Hướng Tang luống cuống bò dậy khỏi giường, tắt chuông xin : "Xin ! Sáng nay tớ việc làm thêm, quên chuyển sang chế độ rung..."

Thư Miên cũng đánh thức, cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, định ngủ tiếp thì chiếc điện thoại đặt bên gối đột nhiên rung lên. Mơ màng cầm lấy điện thoại, thấy tên gọi, cô lập tức tỉnh táo hơn một chút, đó cuộc gọi từ cô, Ôn Mẫn.

màn hình vài giây, nhấn : "Alo, ."

"Tô Tô, trưa nay con rảnh ?" ( thể gọi nữ chính Tô Tô/Su Su nhé)

Giọng Ôn Mẫn truyền qua ống , mang theo chút cố ý dịu dàng: " ngoài ăn cơm cùng nhé."

" đến Bắc Kinh ạ?" Thư Miên chống dậy: "Bà ngoại và các bạn vẫn du lịch về."

" ." Ôn Mẫn dừng : " đang kỳ nghỉ , và chú Giang đưa em gái ngoài chơi, tiện thể quá cảnh ở Bắc Kinh, thấy con và Minh Lễ đều ở Đại học Bắc Kinh nên cả nhà cùng ăn một bữa."

Tay Thư Miên cầm điện thoại khẽ siết chặt. Chú Giang mà Ôn Mẫn nhắc đến chồng hiện tại bà, còn Giang Minh Lễ con trai ông , cũng chính kế Thư Miên, hơn cô hai tuổi.

Cô chỉ Giang Minh Lễ học ở Bắc Kinh, hình như ngành y, ngờ cũng ở Bắc Đại. Kể từ kỳ nghỉ hè kỳ thi cấp ba, cô gặp gia đình mới chỉ đếm đầu ngón tay.

Thật sự trong "gia đình" đó, cô luôn cảm thấy một ngoài cuộc thừa thãi.

Thư Miên cắn môi, chút do dự: ", con..."

" gặp Tết ?" Giọng Ôn Mẫn thấp xuống, ẩn chứa chút mong đợi: " nhớ con lắm... Thi Thi cũng luôn miệng nhắc gặp chị."

Thi Thi em gái cùng khác cha Thư Miên, tên đầy đủ Giang Minh Thi, năm nay hơn sáu tuổi, tính cách hoạt bát, đáng yêu và dễ thương. Mặc dù hai chị em một năm gặp mấy , cô em nào gặp chị cũng nhiệt tình, ăn cũng ngọt ngào.

Thư Miên thầm thở dài trong lòng: ", gửi thời gian và địa chỉ cho con nhé."

Giọng Ôn Mẫn rõ ràng trở nên vui vẻ hơn: " quá , con cùng Minh Lễ nhé? sẽ với nó một tiếng."

Dừng một lát: "Hai đứa Wechat ? sẽ đẩy Wechat con cho nó nhé, hai đứa đều ở Đại học Bắc Kinh, gì còn chăm sóc ."

Thư Miên mở danh bạ điện thoại xem: "Con Wechat ."

Hình như thêm từ dịp Tết, đoạn chat trống rỗng.

" , hai đứa tự liên hệ với nhé, đừng quên đấy."

khi cúp điện thoại, Thư Miên ôm đầu gối ngẩn một lúc. Cơn buồn ngủ ập đến, thời gian còn sớm nên cô quyết định xuống ngủ tiếp. tỉnh dậy thì thấy trong ký túc xá còn một ai, Thư Miên cầm điện thoại lên xem thì hơn mười giờ.

nhiều thông báo Wechat mới, cô nhấp , thấy tin nhắn Đàm Tự Trạch.

9: [Dậy ?]

9: [Về trường lấy chút đồ, tiện thể mang bữa sáng cho .]

9: [ đang ở ký túc xá .]

Ba tin nhắn đều gửi lúc 8 rưỡi, cách đây gần hai tiếng.

Mấy tin nhắn tiếp theo gửi lúc 9 giờ hơn:

9: [Vẫn tỉnh ?]

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

9: [Sợ làm ồn nên dám gọi điện.]

9: [ đợi nữa, bữa sáng để ở chỗ cô quản lý , thức dậy nhớ xuống lấy đấy.]

Tin nhắn cuối cùng gửi cách đây mười mấy phút:

9: [Thư Miên Miên, mặt trời lên tới đỉnh đầu kìa.]

Thư Miên chấn động, sốc ơi sốc, Đàm Tự Trạch mang bữa sáng đến cho cô và còn đợi cô lâu như ký túc xá ?

Cô bực bội gãi đầu, vội vàng trả lời: [Xin xin , tớ mới thức dậy thôi.]

Thư Miên: [Lẽ nên gọi điện trực tiếp cho tớ.]

Thư Miên: [Thật sự xin để đợi lâu như , tớ sẽ mời ăn cơm nhé.]

Giải thích xong, cô gửi thêm một biểu tượng cảm xúc chú mèo cúi đầu xin .

Tin nhắn gửi Đàm Tự Trạch trả lời ngay lập tức, dòng chữ "Đối phương đang nhập liệu..." cũng hiện lên.

thấy tin nhắn, giận ?

Thư Miên bực bội thôi, lập tức xuống lầu lấy bữa sáng mang lên, chụp ảnh gửi cho : [ lấy , cảm ơn (-^O^-)]

Đợi một lúc vẫn thấy hồi âm, cô gọi một cuộc gọi thoại ai máy. Lúc , góc bên trái màn hình hiện thông báo tin nhắn mới, cô thoát khỏi khung chat với Đàm Tự Trạch.

Đó tin nhắn từ kế Giang Minh Lễ: [Em ở ký túc xá nào?]

Thư Miên trả lời tòa nhà.

Giang Minh Lễ: [ 11 giờ sẽ đến ký túc xá em cùng đến chỗ ăn cơm, ?]

Honey Honey Sweet ♡♡

Thư Miên trả lời "", vội vàng vệ sinh cá nhân và ăn bữa sáng mà Đàm Tự Trạch mang tới, sắp 11 giờ nên cô chần chừ nữa. một bộ quần áo, lấy túi xách, ki chuẩn xuống lầu, cô chợt nhớ điều gì đó.

đây khi mua sắm với Thẩm Giai Nguyệt, thấy một hộp kẹp tóc trẻ em dễ thương, Thư Miên mua nó, định bụng sẽ tặng cho Giang Minh Thi dịp Tết.

Cô mở ngăn kéo, bỏ hộp kẹp tóc gói mắt túi, khi xuống cầu thang thì cô nhận tin nhắn Giang Minh Lễ báo rằng đến nhà.

Thư Miên bước nhanh xuống lầu, ánh mắt tìm kiếm ở cổng, thấy một bóng dáng cao gầy, thanh thoát đang gốc cây cách đó xa.

Giang Minh Lễ một vẻ ngoài hiền lành, chút sát khí, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cài cúc đến tận cùng, đeo một cặp kính gọng vàng, vẫy tay về phía cô: "Tiểu Miên, ở đây ."

" Minh Lễ." Thư Miên gọi: " đợi lâu chứ?"

Giang Minh Lễ lắc đầu: " mới đến, thôi."

Hai về phía cổng trường mà Thư Miên nhịn điện thoại, khung chat với Đàm Tự Trạch vẫn im lìm. Cô thở dài, định bỏ điện thoại túi thì chuông đột nhiên vang lên, Đàm Tự Trạch gọi đến, cô nhanh chóng nhấn .

"Thư Miên Miên." Đàm Tự Trạch vẫn giữ giọng điệu lười biếng thường ngày, giải thích: " thấy tin nhắn."

Thư Miên lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Tớ cứ tưởng giận ."

" mà giận ?" Đàm Tự Trạch khẽ : " cần , trưa nay ."

Thư Miên nhất thời phản ứng kịp: "Cái gì cơ?"

" sẽ mời ăn cơm ?" Giọng Đàm Tự Trạch đầy vẻ lười biếng: "Ngay trưa nay ."

Thư Miên "" một tiếng: " trưa nay tớ hẹn ."

lúc , Giang Minh Lễ bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Tiểu Miên, đường ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...