Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Nay Trộm Hôn Em

Chương 17: Đưa tay đây

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thư Miên thầm đánh giá trai, cảm thấy còn trai hơn lúc nãy.

lẽ Thư Nhân và Ôn Mẫn đều nghĩ cô đang ở chỗ nên cả đêm ai phát hiện biến mất.

Mãi cho đến lúc , khi cô tàu điện ngầm tại Bắc Kinh, họ mới bắt đầu liên tục gửi tin nhắn cho cô, trong những lời trách móc xen lẫn chút lo lắng.

Cô trả lời họ: Con đến Bắc Kinh tìm bà ngoại.

Ngay đó, Ôn Mẫn gọi điện đến, cô nhấn nút . Trong điện thoại, đầu tiên một tràng những lời trách mắng rõ nguyên do, cuối cùng một giọng đầy bất lực: "Vì con thì thôi , lúc nghỉ hè, ở với bà ngoại cũng . còn chơi với em gái con, chuyện với con nữa nhé."

ơi, con cũng con mà.

Thư Miên lâu , khi cúp điện thoại cô thật sự kìm .

Nước mắt tuôn , cô vội vàng cúi đầu xuống, cổ họng nghẹn đau đớn dám phát một tiếng động nhỏ nào, sợ thấy ánh mắt thương hại khác.

loa tàu điện ngầm đang phát thông báo, sắp đến ga tiếp theo, đề nghị hành khách chuẩn xuống tàu.

mặt cô đột nhiên xuất hiện một đôi giày thể thao sạch sẽ, bên giọng trầm thấp, lười biếng trai: "Đưa tay đây."

Thư Miên ngẩn ngơ ngước lên khuôn mặt nhòe lệ, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm trai, cô theo bản năng đưa tay , giây tiếp theo, trong lòng bàn tay cô đặt mấy viên kẹo trái cây hình ngôi và một gói khăn giấy.

Thư Miên còn kịp lời cảm ơn, cũng kịp hỏi tên . Ga mới nhiều xuống, cũng theo dòng xuống tàu, bóng dáng tự do, phóng khoáng nhanh chóng biến mất.

Bắc Kinh lớn như , lẽ chỉ đến du lịch thôi, chắc sẽ gặp nữa .

Mùa hè năm đó đối với Thư Miên giống như một khởi đầu mới trong cuộc đời. Cô còn chìm đắm trong nỗi nhớ về tuổi thơ hạnh phúc, cũng còn cầu nguyện rằng một ngày nào đó bố sẽ yêu cô như ngày xưa.

trở về Lâm An, bà ngoại cô khi nghỉ hưu giáo viên đại học, cũng coi như học trò đông đảo, mất chút công sức để cô ở Bắc Kinh học cấp ba.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thư Miên ngờ, ngày nhập học lớp 10, cô gặp trai đó.

Đang giữa mùa hè, mặt trời chói chang, tiếng ve kêu liên miên, cơn gió thổi đến cũng nóng rực. Bà ngoại cùng cô làm thủ tục nhập học xong dạo quanh sân trường, và cô thấy một gốc cây ngô đồng rậm rạp.

trai mặc một chiếc áo t-shirt trắng đơn giản, quần thể thao màu xám đó một cách thoải mái, thỉnh thoảng ngước về phía cổng trường, đôi mắt tinh tế lộ vẻ khó chịu ngầm, dường như đang đợi ai đó.

Ánh nắng lấp lánh xuyên qua kẽ lá nhảy nhót vai , trong tay một chai nước soda vị cam, màu sắc ánh mặt trời đặc biệt trong suốt, lớp nước lạnh đọng chai thủy tinh khiến khí xung quanh trở nên mát mẻ hơn.

một cơn gió thổi qua, vạt áo trắng phồng lên, tim Thư Miên cũng đập theo nhịp.

Bà ngoại hỏi cô đang ngẩn làm gì, cô lắc đầu, chú ý thấy hai cô gái ngang qua cũng đang .

" Đàm Tự Trạch ? cũng Tứ Trung ."

"Trời ơi, cấp hai danh cái tên , nào thi liên trường cũng nhất, ngờ trai đến thế?"

" , hồi cấp hai tớ học cùng trường với , nhiều cô gái thích ."

Honey Honey Sweet ♡♡

Ngày hôm đó, Thư Miên đến bảng thông báo phân lớp trường để tìm tên , Đàm Tự Trạch, tốn chút công sức nào, cô tìm thấy, tên đầu lớp 10 (1).

Thì tên Đàm Tự Trạch.

Thật Thư Miên cũng thể phân biệt rốt cuộc rung động bắt đầu từ ánh mắt đối diện tàu điện ngầm, khoảnh khắc đặt mấy viên kẹo và gói khăn giấy tay cô, chính khoảnh khắc tên .

Chỉ ba năm trôi qua, đến tận bây giờ cô vẫn say đắm mùa hè năm đó.

Và say đắm .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...