Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ

Chương 1: Tình mới và tình cũ

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong rạp chiếu phim, điện thoại Tưởng Thanh Duyên reo.

Văn Nguyễn nghiêng đầu qua, thấy hai chữ [Diêu Mạn] hôm nay thể xem phim nữa.

Đầu dây bên gì mà sắc mặt Tưởng Thanh Duyên biến đổi, "Em đừng , qua ngay."

dỗ dành dịu dàng, giọng trầm thấp mang theo chất kim loại như giấy nhám.

Cúp điện thoại, Tưởng Thanh Duyên đầu Văn Nguyễn, "Diêu Mạn bên đó chút chuyện, phim sẽ xem với em."

xong, dậy định rời , Văn Nguyễn liền nắm lấy tay .

"Xem hết phim hẵng ."

Lý trí mách bảo cô nên cản , Diêu Mạn ai chứ? thiên kim tiểu thư Chủ tịch tập đoàn Vinh Lập, con gái ruột sếp, chọc nổi, đắc tội nổi.

Gạt bỏ lý trí sang một bên, Văn Nguyễn thấy phiền c.h.ế.t , cô cũng chịu đựng đủ .

Bộ phim , họ xem đến thứ ba.

đầu tiên, phim chiếu một nửa thì Diêu Mạn đau đầu. thứ hai, phim chiếu nửa tiếng thì Diêu Mạn đau bụng. Liên tiếp hai , Tưởng Thanh Duyên đều vì một cuộc điện thoại Diêu Mạn mà bỏ rơi cô.

"Chủ tịch Diêu dặn chăm sóc cô thật , tiện từ chối."

Câu , nào cũng khiến Văn Nguyễn nghẹn họng.

, ai bảo một cha , ai bảo họ đang hưởng lương Vinh Lập chứ.

Hai khi Tưởng Thanh Duyên rời , Văn Nguyễn cũng bỏ về.

Hôm nay cô chọn bộ phim , vì phim đến mức nào, cô chỉ cảm thấy xem cái kết thì nên .

Kết quả, vẫn thể cái kết, vẫn thể cái kết.

Phim sắp bắt đầu, đèn trong phòng chiếu tắt, vài tia sáng yếu ớt từ màn hình in lên khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, cố chấp Văn Nguyễn.

Một rút tay về, một nắm chặt buông, hai giằng co, ai chịu nhường ai.

trai trẻ phía nhịn nữa, đá ghế Tưởng Thanh Duyên.

" bạn, rốt cuộc ? đang che tầm bạn gái !"

Tưởng Thanh Duyên khom xuống, thẳng Văn Nguyễn, đôi mắt đen như mực đặc quánh, còn giằng co nữa, mặc cho cô nắm lấy.

"Nguyễn Nguyễn, bây giờ lúc giận dỗi, phim lúc nào cũng thể xem, buông ."

Giọng điệu thậm chí còn dịu dàng, Văn Nguyễn , đang giận.

giỏi nhất kiểm soát cảm xúc , càng tức giận, càng bình tĩnh.

Văn Nguyễn buông tay, khẽ nhếch môi, "Tưởng Thanh Duyên, đừng nhập vai quá sâu, sự quan tâm dành cho cô bây giờ, thật sự chỉ vì phận ?"

Tưởng Thanh Duyên khựng , gì thêm, sải bước rời .

Văn Nguyễn định tự xem hết phim.

Bộ phim chiếu khá lâu , chắc sắp hết suất, nếu chờ Tưởng Thanh Duyên thì vĩnh viễn xem xong .

Phim kinh dị, khí rùng rợn tạo , nữ quỷ đẫm m.á.u như sắp bò khỏi màn hình, hiệu ứng âm thanh lập thể trong phòng cũng chân thực, tiếng quỷ dị âm u như văng vẳng bên tai.

Văn Nguyễn chợt thất thần, khuôn mặt nữ quỷ đột nhiên biến thành khuôn mặt Diêu Mạn, cô thấy ghê tởm, bỏng ngô mất ngon, cũng xem phim nữa.

Điện thoại rung lên, bạn Chương Đồng Đồng gửi tin nhắn.

Chương Đồng Đồng: [Hôm nay Tưởng Thanh Duyên bỏ nữa , cuối cùng thì các cũng xem xong bộ phim , thật dễ dàng gì.]

Văn Nguyễn: [ .]

Vài giây khi tin nhắn gửi , Chương Đồng Đồng gọi điện thoại trực tiếp.

Bây giờ năm giờ rưỡi, phim còn bốn mươi phút nữa mới kết thúc, Văn Nguyễn thật sự còn tâm trạng xem tiếp, dứt khoát cầm túi rời .

khỏi cửa, nhấc máy điện thoại, Chương Đồng Đồng la lên một tiếng chói tai như gà vặt lông.

"Tưởng Thanh Duyên ? Tớ thật sự cạn lời !!!”

" Diêu Mạn ? làm nữa? Gãy chân đứt tay? lắm chuyện thế! Tớ chịu thua luôn !"

làm nữa ?

Văn Nguyễn thật sự , đây Tưởng Thanh Duyên còn giải thích với cô mới , , thậm chí còn kịp giải thích.

Tết Dương lịch, Hải Thành đón một đợt rét đậm, nhiệt độ giảm mạnh.

Lúc trời vẫn đang mưa, gió bắc gào thét cuốn theo những hạt mưa nhỏ xíu tàn phá cả thành phố, khí tràn ngập một cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo.

Văn Nguyễn đến cửa tầng một, rùng một cái.

Chương Đồng Đồng mắng xong, khuyên nhủ: "Nguyễn Nguyễn, tớ nghĩ các nên nghỉ việc , tuy Vinh Lập công ty lớn, , quá mức uất ức ."

Văn Nguyễn kéo áo khoác ngoài, quấn chặt , "Cũng định nghỉ ."

"Thật ư? Tưởng Thanh Duyên thì ? nghỉ việc ?"

Văn Nguyễn hồi tưởng những năm tháng cô và Tưởng Thanh Duyên bên , nghĩ đến sự đổi trong thái độ Tưởng Thanh Duyên đối với Diêu Mạn gần đây, cô đưa một câu trả lời khá khách quan.

" thể , thể , khó lắm."

Giọng cô pha chút cợt, lời mang theo sự tự giễu, khiến Chương Đồng Đồng cảm thấy vui.

"Nguyễn Nguyễn, và Tưởng Thanh Duyên ở bên ba năm, còn Diêu Mạn mới về ba tháng, ba tháng thể sánh bằng ba năm chứ, nên khả năng thắng lớn hơn nhiều."

Văn Nguyễn ngước bầu trời tối sầm.

Ba năm, , cô và Tưởng Thanh Duyên ở bên ba năm, ba năm , Tưởng Thanh Duyên một bạn trai cực kỳ chuẩn mực, dâng trọn một trái tim chân thành cho cô, tâm ý, bất kỳ khuyết điểm nào.

Còn Diêu Mạn thì , nghiệp cấp ba nước ngoài, mới về nước ba tháng , Tưởng Thanh Duyên tiếp xúc với cô cũng mới ba tháng.

Ba năm so với ba tháng, nếu chỉ tính theo thời gian, quả thực cô ưu thế lớn hơn.

tình yêu thứ đôi khi phân biệt .

Khi Diêu Mạn bám víu Tưởng Thanh Duyên, thái độ đối với cô giữ cách, lời và hành động đều thể hiện rõ sự né tránh và từ chối.

từ lúc nào, thái độ dần đổi.

Mặc dù vẫn giữ chừng mực, sự kiên nhẫn và dịu dàng san sẻ một chút cho Diêu Mạn, bất kể phận Diêu Mạn gì.

Về đến nhà gần bảy giờ.

Văn Nguyễn mở cửa, trong nhà tối đen như mực, cô mò mẫm bật đèn, đá giày cao gót .

Hoa Đường Loan, nơi cô và Tưởng Thanh Duyên đang ở.

Căn hộ mua hai năm , rộng một trăm sáu mươi mét vuông, cô và Tưởng Thanh Duyên mỗi góp một nửa tiền, sổ đỏ tên cả hai họ.

Lúc mua còn từng xảy tranh cãi, Tưởng Thanh Duyên cô góp tiền, căn hộ tên cô, coi như mua cho cô, chịu, mấy ngày chiến tranh lạnh, đành thỏa hiệp.

Mối tình , cả hai đều hướng đến hôn nhân.

Ít nhất thời điểm đó.

Văn Nguyễn bếp nấu một bát mì, ăn xong thì thư phòng sách, mười một giờ ngoài, Tưởng Thanh Duyên vẫn về, cô liền đợi nữa, đặt sách xuống về phòng ngủ tắm rửa.

Ngâm trong bồn tắm, khỏi phòng tắm một tiếng .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong nhà bật sưởi ấm, tóc cô sấy khô một nửa, cảm thấy khát khô cổ họng, định rót một cốc nước uống.

đến phòng khách, bước chân chợt khựng .

Tưởng Thanh Duyên về.

uống rượu, cả dựa vẹo vọ ghế sofa, áo khoác cởi , chỉ mặc một chiếc áo len màu xám, mắt nhắm nghiền, ngũ quan tuấn tú quý phái vì khó chịu mà nhíu , rõ ràng uống nhiều.

Văn Nguyễn bếp, rót một cốc nước cho uống , đó nấu một bát canh giải rượu.

Khi cô , Tưởng Thanh Duyên vẫn giữ nguyên tư thế cũ.

tỉnh.

Hai , Văn Nguyễn chợt thất thần.

Tưởng Thanh Duyên đôi mắt sâu thẳm cuốn hút, ai cũng như chứa chan tình cảm, những năm qua, cô say đắm trong đôi mắt thể dứt .

Văn Nguyễn tới, đưa bát sứ trắng trong tay cho .

"Uống ."

Tưởng Thanh Duyên ngẩng đầu cô, ánh đèn, chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa tôn dáng, bờ vai trắng nõn, mới tắm xong, má ửng hồng, từ trong xương cốt toát vẻ quyến rũ.

nhận lấy bát canh giải rượu, uống xong đưa bát cho cô.

Văn Nguyễn đặt bát xuống bàn thì cổ tay nắm lấy, Tưởng Thanh Duyên dùng sức kéo cô lên đùi , một nụ hôn liền theo đó mà rơi xuống.

Văn Nguyễn bất ngờ kịp phản ứng, khi lấy tinh thần, cơ thể cô kháng cự, cố gắng đẩy , đến gần hơn, mùi nước hoa xộc mũi, cô ghét mùi .

mùi nước hoa Diêu Mạn thường xịt, mùi hoa hồng nồng đậm.

Tưởng Thanh Duyên hài lòng với sự kháng cự cô, tay giữ chặt gáy cô, môi càng thêm thô bạo.

Văn Nguyễn giằng , tay trượt xuống eo , luồn trong áo, véo lấy bắp thịt săn chắc ở eo , từ từ xoay tròn.

Chỉ véo một chút thịt, dùng hết sức lực, xoay đến chín mươi độ thì Tưởng Thanh Duyên tỉnh rượu một nửa.

Rời khỏi môi cô, nắm lấy bàn tay vẫn đang dùng sức cô, đau đến mức hít một lạnh.

" nhẫn tâm ?"

Văn Nguyễn rút tay , rời khỏi đùi , dịch sang cạnh, mặt lộ rõ vẻ ghê tởm và khó chịu.

" mùi nước hoa , ngửi thấy thật sự buồn nôn."

Tưởng Thanh Duyên im lặng một lúc, giải thích: "Cô đến sân bay đón bạn, xe hỏng giữa đường, đưa cô đến sân bay, bạn cô cứ nhất định mời ăn cơm."

"Cứ rót cho , uống say , lúc rời đỡ lên xe, chắc lúc đó dính chút mùi."

Văn Nguyễn từ từ "" một tiếng, tin tin.

Tưởng Thanh Duyên nhanh chóng chuyển chủ đề, "Em xem hết phim ? Kết cục gì?"

Văn Nguyễn "chậc" một tiếng, tiếc nuối lắc đầu, " , khi rời , em mất tập trung, trong đầu cứ suy nghĩ mãi một chuyện."

"Chuyện gì?"

Văn Nguyễn dựa , đưa tay vuốt mái tóc còn ẩm ướt, eo thon chân dài, đôi mắt long lanh, khuôn mặt trang điểm đến mức sức hút mạnh mẽ.

"Em định nghỉ việc."

Tưởng Thanh Duyên ngây , "Nghỉ việc?"

Văn Nguyễn , " , những năm qua, em làm việc như trâu như ngựa cho Vinh Lập, liều mạng kiếm tiền, kết quả thì chứ, tiểu thư về nước liền cướp yêu em, quá đáng thật."

Cô và Tưởng Thanh Duyên đều làm việc tại Vinh Lập Capital, công ty con kiếm tiền nhất Tập đoàn Vinh Lập.

Văn Nguyễn Tưởng Thanh Duyên, " thì ? ở?"

Rõ ràng đang chuyện nghỉ việc, cả hai đều hiểu, đây một câu hỏi lựa chọn về tình yêu.

, nghĩa chọn Văn Nguyễn, ở , nghĩa chọn Diêu Mạn.

Tình mới và tình cũ, chỉ thể chọn một.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa lớn, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng sấm sét, trong phòng khách chìm một sự im lặng c.h.ế.t chóc vì sự im lặng Tưởng Thanh Duyên.

Cho đến khi, điện thoại đặt bàn reo lên.

Văn Nguyễn cụp mắt liếc , chậc, con quỷ ám ảnh .

Suy nghĩ Tưởng Thanh Duyên vẫn còn dừng ở câu hỏi nãy, khi phản ứng thì Văn Nguyễn cầm lấy điện thoại một bước.

"Thanh Duyên, bên ngoài sấm chớp , em sợ lắm, dám ngủ một ."

Giọng Diêu Mạn khẽ nức nở, tiếng nũng nịu làm nũng giả tạo vang lên.

Văn Nguyễn rùng nổi gai ốc, dịu dàng đề nghị cô : “ dám ngủ một ? để sang ngủ cùng cô nhé? ôm cô ngủ?”

“Văn Nguyễn?”

Diêu Mạn thấy giọng cô, chất giọng nũng nịu lập tức biến mất, xong lời cô , cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt.

“Ai cần cô ngủ cùng, cô điên !”

Tưởng Thanh Duyên ngủ cùng?”

Văn Nguyễn : “E rằng , thú tính nổi lên, giày vò giường dữ dội quá, mệt lả , giờ đang ngủ trong vòng tay đây.”

Tưởng Thanh Duyên ngước mắt cô, gương mặt điển trai hiện lên vẻ bất lực.

Đầu dây bên , Diêu Mạn kích động, giọng tràn đầy ghen tuông.

“Văn Nguyễn, cô đắc ý cái gì? căn bản yêu cô, ở bên cô chẳng qua vì…”

Vì cái gì, Văn Nguyễn thấy.

Tưởng Thanh Duyên cầm lấy điện thoại, cúp máy, khẽ thở dài.

“Cô tính tình , em kích động cô làm gì, em vẫn còn ở Vinh Lập, Nguyễn Nguyễn, đừng lúc nào cũng trêu chọc cô .”

Giọng điệu nhàn nhạt, thì vẻ bất lực, xen lẫn vài phần trách móc.

Trách móc cô dối, kích động Diêu Mạn.

gần một giờ sáng, Văn Nguyễn cãi với giữa đêm, cô câu hỏi ban nãy.

“Em sẽ từ chức, còn thì , ở?”

Tưởng Thanh Duyên mò bao t.h.u.ố.c lá bàn , ngậm một điếu miệng, lấy bật lửa châm thuốc, khói t.h.u.ố.c lượn lờ, hút nửa điếu mới chậm rãi mở lời.

“Nếu , em thật sự chia tay ?”

Văn Nguyễn cầm lấy bật lửa , bấm một cái, ngọn lửa bùng lên, “ , Diêu Mạn sẽ luôn quấn lấy .”

Cô buông tay, ngọn lửa vụt tắt, ngón tay chọc vị trí trái tim .

“Chỗ , bắt đầu loạn , lâu dần, em giữ .”

Tưởng Thanh Duyên yên động, mặc cho cô chọc .

Văn Nguyễn chọc mạnh hơn.

nên, nhân lúc bây giờ, chỗ vẫn còn vị trí em, nhân lúc em còn cơ hội thắng lớn, em bắt tránh xa cô , em ép , tự suy nghĩ thật kỹ.”

“Nếu cuối cùng, chọn ở , thì chúng hãy đường ai nấy … Chúc tiền đồ rộng mở, chúc em tìm hơn.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...