Đám Tang Mùa Xuân
Chương 6
12
Đêm đó, một giấc mơ dài.
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trong mơ, Tú Tú c.h.ế.t ở thôn Lý Gia mà thuận lợi trở về nhà họ Cố, vì thương nặng nên dưỡng bệnh trong bệnh viện.
Mễ Mễ_Vigro
Ban đầu nhà họ Cố thường xuyên đến thăm cô, đó, vì bận rộn tổ chức tiệc mừng nhập học, sinh nhật cho thiên kim giả nên ai nhớ đến cô trong bệnh viện nữa.
Cuối cùng, bệnh cô cũng gần khỏi, cô trở về nhà họ Cố, cha và trai đều xem thiên kim giả như bảo bối, sợ cô chịu dù chỉ một chút uất ức.
Cô kẹt ở giữa, lên xuống, khó xử. Mà cô vì làm lụng vất vả lâu ngày, dù dưỡng bệnh một thời gian trong bệnh viện, vẻ tiều tụy và gầy gò do thiếu dinh dưỡng cơ thể khó đổi.
Còn thiên kim giả thì xinh rạng rỡ như một con thiên nga trắng, so với vịt con xí Cố Tú thì càng khiến chán ghét.
Thiên kim giả cũng dễ đối phó, cô cố ý hãm hại Cố Tú, ngụy tạo việc Cố Tú ghen tị, bắt nạt cô . đó, cô đáng thương rằng chuyện liên quan đến Cố Tú, giả vờ rời khỏi nhà họ Cố.
nhà họ Cố thể đồng ý? Thế trút bộ giận dữ lên Cố Tú, Cố Tú trăm miệng cũng thể biện minh.
Thiên kim giả ỷ sự yêu thương nhà họ Cố, càng nước làm tới, thậm chí còn thuê diễn một màn bắt cóc.
Bọn bắt cóc bắt nhà họ Cố chọn một trong hai, thiên kim giả nghĩa khí rằng chiếm phận Cố Tú, để nhà họ Cố khó xử. Thế chủ động nhảy xuống biển, nhường cơ hội sống cho Cố Tú.
Cố Tú sống sót, nhà họ Cố càng thêm ghét bỏ, họ cho rằng tất cả đều Cố Tú, thế càng sức ngược đãi Cố Tú.
Ngay khi sự áy náy nhà họ Cố đối với thiên kim giả đạt đến đỉnh điểm, thì thiên kim giả đột nhiên chạy về, rằng một bụng cứu. đó, mỗi khi nhà họ Cố nhắc đến vụ bắt cóc, họ càng yêu thương thiên kim giả hơn, cuối cùng tiếc đuổi Cố Tú khỏi nhà.
Cố Tú một xu dính túi, cuối cùng c.h.ế.t đói đường phố.
Trong mơ, đôi mắt tuyệt vọng trống rỗng đột nhiên chạm ánh mắt . cảm thấy vô cùng quen thuộc, hình như gặp ở .
Ở nhỉ? chợt nhớ , lúc Tú Tú c.h.ế.t, rõ ràng khi đứa con trao nhầm nhà họ Cố, cô vui vẻ, cũng khát vọng sống mãnh liệt. Chỉ tại , đôi mắt xinh bỗng nhiên ảm đạm, lộ vẻ trống rỗng và c.h.ế.t lặng.
khi bác sĩ cấp cứu, thất vọng lắc đầu. "Bệnh nhân ý chí sinh tồn yếu ớt, cô ý niệm sống."
thể tin : " thể? Cô còn vui vẻ mà, cô đứa con trao nhầm nhà họ Cố, cô sống?"
Bác sĩ thở dài: "Những gì thể làm chúng đều làm , vết thương cô quá nặng, cộng thêm cơ thể suy nhược, thể sống đến lúc cấp cứu kỳ tích ."
loạng choạng chạy đến bên giường Tú Tú, cô tỉnh , như hồi quang phản chiếu nắm lấy tay .
"Tú Tú, kiên trì, nhất định sẽ ."
Tú Tú khó khăn lắc đầu, nhẹ nhàng : "Tiểu Lan, tớ một giấc mơ, mơ thấy tớ trở về nhà họ Cố... họ đối xử với tớ chút nào..."
"Tú Tú, đó chỉ mơ thôi! Nhà họ Cố giàu như , nhất định thể chữa khỏi tất cả bệnh tật , thể học, thể sống cuộc sống giàu !"
Đôi mắt cô dường như sáng lên, lóe lên ánh sáng hy vọng: "Tiểu Lan, thể giúp tớ đến xem họ ? Nếu họ sống , thì cho tớ một tiếng. Nếu họ ... thì tớ sẽ cần họ nữa."
Cô nôn một ngụm m.á.u lớn. "Tiểu Lan.... tớ .... ... chăm sóc .... bản ... nhé... "Tớ.... lo lắng.... nhất.... chính ... ... đấy...."...
Thì cô sớm kết cục , cho nên ý chí sinh tồn.
13
Cố trở thành kẻ cô đơn. Bà cả đời sống trong nhung lụa, chút khả năng sinh tồn nào, cuối cùng chỉ thể ăn xin.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi gặp bà , quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, trông khác hẳn Cố phu nhân phong quang, quý phái đây. suýt chút nữa nhận .
"Ồ, đây Cố phu nhân ?"
Cố lâu thấy cách gọi , thần sắc thất thần trong giây lát, ngẩng phắt đầu lên đối diện với đôi mắt như như .
"…Thẩm Lan?"
Đôi mắt bà sáng lên, vội vàng bò tới, kéo lấy vạt áo .
"Thẩm Lan, , cô tha thứ cho chúng ? Cho chúng một con đường sống …"
lùi mấy bước, khẩy một tiếng: "Con đường sống? Các cho Tú Tú một con đường sống ? Nếu như các sớm đón Tú Tú về nhà, thì Tú Tú c.h.ế.t . e rằng đến bây giờ các vẫn , trong cái gò đất căn bản t.h.i t.h.ể Tú Tú."
Cố ngạc nhiên , ánh mắt bà khiến vô cùng thích thú.
"Cái nơi ăn nhả xương như nhà họ Lý đó, nỡ để Tú Tú an nghỉ ở đó? Còn các , cha ruột cô , từng nghĩ đến việc cải táng cho cô ?"
" như , các đừng gặp cô nữa thì hơn. Những gì nhà họ Cố gánh chịu hôm nay, đều các đáng nhận, đáng đời."
Bà cứng đờ tại chỗ, nước mắt rơi xuống, miệng lẩm bẩm " ".
bây giờ , thì ích gì nữa?
sải bước rời .
Thẩm Hòa Ngọc , cha Cố và Cố Ngân trong tù sống khổ sở. dặn dò, ai dám chăm sóc họ, họ chỉ thể làm những công việc khổ cực nhất, còn thường xuyên khác bắt nạt.
Cố Miểu Miểu chạy trốn nước ngoài, lừa hết tiền, còn bán chợ đen, còn tin tức gì nữa. đó c.h.ế.t, vô cùng thê thảm.
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
còn quản những chuyện nữa. bắt đầu học cấp ba, chuẩn thi trường đại học mà Tú Tú thi đỗ, còn kịp đến.
cô xem, ngôi trường đại học mà cô mong ước rốt cuộc như thế nào.
một mùa xuân nữa đến, mang theo một bó hoa thật lớn, hoa hồng, hoa ly, hoa cúc, hoa nguyệt quế, vân vân. cô thích loài hoa cụ thể nào. những loài hoa , chắc cô đều thích.
đặt hoa mộ cô , nhẹ giọng với bên cạnh: " về , con ở một với Tú Tú một lát."
Thẩm Hòa Ngọc và Thẩm Hội , lượt rời .
nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, ngay cả tấm bia đá lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp.
"Tú Tú, báo thù cho , những làm hại đều trừng phạt , cần lo lắng sợ hãi nữa."
"Tú Tú, năm nay thi đại học , nghĩ thể thi đỗ cùng trường với ?"
" đây luôn ngốc, còn bướng bỉnh, tùy cơ ứng biến… xem bây giờ thông minh hơn ? tống hết những kẻ bắt nạt tù đấy."
"Tú Tú, bây giờ sống , nhà họ Thẩm đối xử với cũng , nếu còn sống, chắc chắn cũng sẽ vui mừng cho lắm nhỉ?"
Đang chuyện, một con chim sẻ bay đến, đậu vai . Nó nhẹ nhàng cọ má , bay một vòng đầu , từ từ bay . theo bóng lưng nó, bỗng nhiên mỉm .
-Hết-
Chưa có bình luận nào cho chương này.